Harry Potter và Hòn Đá Phù Thủy
Người Dịch: Lý Lan
Chương 15:
KHU RỪNG CẤM
Chương
[1] [2] [3]
[4] [5] [6]
[7] [8] [9]
[10] [11]
[12] [13]
[14] [15]
[16]
[17]
Không
còn gì tồi tệ hơn được nữa, thầy Filch giải hai đứa nhỏ xuống văn phòng
của giáo sư McGonagall ờ tầng một. Ở đó, chúng ngồi thu lu chờ đợi và
không nói với nhau một lời nào. Hermione run rẩy, còn trong đầu Harry
thì đang lộn xộn, cố sáng tác ra những lý do hết sức xạo, những câu
chuyện bịa đặt hoang đường, những lời xin lỗi không tin được, và những
chứng cớ ngoại phạm vô lý, càng nghĩ thì càng đuối lý hơn. Lần này thì
quả là Harry không thấy chút ánh sáng nào le lói cuối con đường hầm tai
vạ này. Hai đứa bị dồn vô chân tường rồi. Sao mà chúng có thể ngu ngốc
đến mức bỏ quên tấm áo tàng hình kia chứ ? Kiếm đâu ra trên cõi đời này
một lý do để cho giáo sư McGonagall chấp nhận được việc chúng trốn ngủ,
lẻn đi lung tung trong trường lúc nửa đêm khuya khoắt, lại còn leo tuốt
lên đỉnh tháp thiên văn cao nhất, một nơi thuộc khu vực hạn chế đi lại,
chỉ khi có lớp học mới được phép vào? Không khéo để lộ ra chuyện của
Norbert và tấm áo tàng hình thì chúng chỉ còn nước sớm cuốn gói ra khỏi
trường.
Harry tưởng đến nước này thì không còn gì bi đát hơn được.
Nhưng mà nó đã lầm. Khi giáo sư McGonagall xuất hiện, thì lẽo đẽo theo
bà là … Neville. Vừa nhìn thấy Harry và Hermione là nó kêu lên:
- Harry! Mình đang đi kiếm bồ để báo cho bồ biết, mình có nghe Malfoy nói là nó sẽ đi bắt quả tang bồ. Nó nói bồ có một con r…
Harry
lắc đầu lia lịa ra hiệu cho Neville ngậm miệng lại, nhưng giáo sư
McGonagall đã nhìn thấy. Bà quay lại nhìn bọn trẻ, bừng bừng như sắp
thở ra lửa, trông còn khiếp hơn cả con rồng Norbert:
- Ta không thể
tin được đứa nào trong bọn bây lại dám làm chuyện này. Thầy Filch nói
hai đứa bay leo lên tháp thiên văn. Lúc một giờ khuya… Tự giải thích ta
xem!
Đó là lần đầu tiên Hermione không thể trả lời một câu hỏi mà
giáo viên nêu ra. Cô bé nhìn đăm đăm xuống đôi dép xẹp của mình, đứng
yên như bức tượng.
Giáo sư McGonagall nói tiếp:
- Ta đã nghĩ ra
đầu đuôi câu chuyện rồi. Cũng không cần phải là thiên tài mới suy ra
được:hai đứa bay vẽ vời ra câu chuyện nhảm nhí về một con rồng cho
Draco Malfoy nghe, cốt dụ nó ra khỏi giường để gặp rắc rối. Và nó gặp
rắc rối rồi! Ta đã tóm được nó. Ta chắc tụi bay cũng đã dàn cảnh cho
Neville nghe lóm được câu chuyện nhảm nhí của tụi bay, cho nó tin sái
cổ chuyện này để tụi bay cười chứ gì?
Harry bắt gặp ánh mắt Neville
đang nhìn sửng sốt và tổn thương. Nó cố gắng dùng mắt nói với Neville
là không đúng như vậy đâu. Tội nghiệp cậu bé Neville thật thà. Harry
biết là Neville đã phải vất vả lắm để lần mò trong đêm tối, tìm cho
được bọn chúng mà cấp báo.
Giáo sư McGonagall chì chiết:
- Kinh
hoàng! Bốn học sinh trốn ngủ trong một đêm! Trước giờ ta chưa từng
thấy! Hermione, ta cứ tưởng con là người có ý thức nhất chứ? Còn Harry,
ta cũng tưởng con là đứa biết coi trọng danh dự nhà Gryffindor hơn
những trò nhảm nhí này chứ! Cả ba đứa sẽ bị cấm túc… Đúng cả Neville
nữa. Không ai co thể viện bất cứ lý do gì để đi lang thang trong lâu
đài vào ban đêm, đặc biệt là trong những ngày này, rất nguy hiểm…
Gryffindor bị trừ năm mươi điểm.
Harry há hốc mồm:
- Năm mươi điểm?
- Phải, mỗi đứa bị trừ năm mươi điểm.
Giáo sư McGonagall thở nặng nhọc qua cái mũi dài ngoằn và nhọn hoắc của bà .
Cầm như mất toi vị trí đầu bảng! Bao nhiêu điểm nhờ thắng Quidditch mới có được giờ mất sạch.
- Thưa cô… xin cô…
- Thưa cô, cô không thể trừ…
-
Đừng có nói ta có thể hay không thể cái gì hết. Bây giờ, tất cả về
giường ngủ. Chưa bao giờ ta xấu hổ về học sinh Gryffindor như lần này.
Một
trăm năm chục điểm mất toi. Gryffindor vậy là tuột xuống hạng chót. Chỉ
trong một đêm mà chúng ta làm tiêu tan hết cái triển vọng Gryffindor
đoạt được Cúp Nhà. Harry có cảm giác như gan ruột nó rớt hết ra khỏi
bụng rồi. Làm sao nó co thể vớt vát được điểm nào cho nhà Gryffindor
nữa?
Suốt đêm đó Harry không tài nào ngủ được. Nó nằm nghe tiếng
Neville thổn thức trên gối hồi lâu, có vẻ như cả giờ đồng hồ. Harry
không thể nghĩ ra được điều gì để an ủi Neville. Nó biết neville, giờ
chắc cũng như nó, nghĩ đến bình minh mà hãi hùng. Sáng mai, tất cả các
thành viên trong nhà Gryffindor sẽ phản ứng thế nào khi biết được những
chuyện chúng đã làm?
Buổi sáng hôm sau, khi đi qua những đồng hồ cát
khổng lồ dùng để ghi điểm của các nhà, thoạt tiên dân Gryffindor cứ
tưởng là có sự nhầm lẫn chi đó. Làm thế nào mà mình bỗng dưng mất hết
một trăm năm mươi điểm nội trong một đêm? Nhưng rồi câu chuyện bắt đầu
lan truyền: Harry Potter; thằng Harry Potter nổi tiếng ấy, vị anh hùng
của mọi người trong hai trận đấu Quidditch ấy, đã làm mất hết điểm của
nhà Gryffindor. Chính hắn, cùng hai đứa ngốc khác của năm thứ nhất.
Từ
chỗ là một trong những học sinh được ngưỡng mộ nhất trường, Harry thoắt
cái trở thành đứa bị ghét nhất. Đến bọn học sinh nhà Ravenclaws và
Hufflepuff cũng ngoảnh mặt không thèm nhìn nó. Chẳng là ai cũng đang
mong cho nhà Slytherin mất Cúp Nhà. Chỗ nào Harry đi qua, người ta cũng
chỉ trỏ, thậm chí không cần hạ thấp giọng chê bai chỉ trích nó. Ngược
lại, khi nó đi ngang bọn Slytherin thì lại được chúng vỗ tay, huýt gió,
và hoan hô:
- Cám ơn Harry nha! Tụi tao nhờ mày phen này đó!
Chỉ có Ron vẫn luôn ở cạnh Harry:
-
Vài tuần nữa họ sẽ quên hết chuyện này đấy mà! Anh Fred với anh George
từng làm cho nhà Gryffindor mất cả đống điểm, nhưng mà rồi hai anh ấy
vẫn được mọi người yêu mến đó thôi!
- Nhưng mà hai anh ấy chưa bao giờ làm mất một trăm năm mươi điểm ngay một lúc, đúng không?
Harry khổ sở hỏi lại, và Ron thừa nhận:
- Ờ … chưa ….
Có
muốn sửa chửa lỗi lầm thì cũng muộn rồi. Nhưng Harry thề với chính mình
là từ giờ trở đi không đời nào dính mũi vô những chuyện không phải của
nó nữa. Từ nay xin đủ với những trò lẩn lút quanh quẩn và rình rập do
thám. Nó cảm thấy xấu hổ về mình , đến nỗi quyết định gặp Wood để xin
rút lui khỏi đội Quidditch. Wood nổi trận lôi đình:
- Rút lui hả?
Thì được tích sự gì cơ chứ ? Thử nghĩ coi, nếu không thắng trận
Quidditch nào nữa thì liệu chúng ta có lấy lại được những điểm đã mất
không?
Nhưng ngay đến Quidditch, Harry cũng hết vui nổi. Cả đội
chẳng thèm nói năng gì với Harry suốt buổi luyện tập, mà mỗi khi có
chuyện gì phải nhắc đến Harry, họ cũng không gọi nó bằng “Harry” như
mọi khi nữa; họ chỉ gọi nó là “Tầm thủ”.
Hermione và Neville đương
nhiên cũng rất đau khổ. Hai đứa không đến nỗi điêu đứng như Harry, bởi
vì tụi nó không nổi tiếng lắm. Nhưng cũng chẳng có ai thèm nói chuyện
với chúng. Hermione đã thôi trò chơi nổi trong lớp, giờ chỉ dám cúi đầu
lặng lẽ học hành.
Kỳ thi chẳng còn bao xa nữa, và Harry lấy đó làm
vui. Nhờ cặm cụi học hành mà nó quên được phần nào tấn bi kịch. Ba đứa
– Harry, Ron và Hermione – vẫn gắng bó với nhau, cùng thức khuya ôn
bài, cố gắng nhớ những công thức pha chế các chất độc phức tạp, học
thuộc lòng bùa chú và các lời nguyền, nhớ kỹ ngày tháng xảy ra những
khám phá pháp thuật và những cuộc nổi dậy của bọn yêu tinh …
Thế
rồi, còn chừng một tuần lễ nữa là đến kỳ thi. Lòng quyết tâm của Harry
không dính mũi vô những chuyện không liên quan đến mình bỗng nhiên bị
thử thách gay go:lúc ấy nó đang một mình đi từ thư viện về phòng. Chợt
nghe có tiếng khóc nghẹn ngào vọng ra từ một phòng học phía trước.
Harry bước đến gần hơn và nhận ra đó là giọng của thầy Quirrell:
- Không … không … làm ơn đừng… đừng làm lần nữa….
Nghe như thể có ai đó đang dọa nạt thầy Quirrell. Harry bước tới gần hơn. Nó nghe thầy Quirrell thổn thức:
- Thôi được … thôi được ….
Một
giây sau, thầy Quirrell lật đật đi ra khỏi phòng học, tay sửa sang tấm
khăn vành trên đầu. Trông thầy xanh xao và có vẻ như sắp oà khóc đến
nơi. Thầy vội vã đi khuất tầm mắt Harry. Có lẽ thầy đã không để ý thấy
nó. Đợi tiếng chân thầy Quirrell xa hẳn, Harry thò đầu vào phòng học.
Phòng trống vắng, nhưng cánh cửa cuối phòng hé mở. Harry bước tới, được
nửa chừng đường, sắp tới gần cánh cửa thì sực nhớ ra cái quyết tâm
không dí mũi vô chuyện của người khác nữa.
Dù vậy, Harry vẫn dám cá
mười hai Hòn đá Phù thủy là thầy Snape vừa mới rời khỏi phòng qua ngả
đó. Và căn cứ vào những gì nó vừa nghe thì hẳn là thầy Snape vừa đi vừa
nhảy múa, bởi vì thầy Quirrell cuối cùng hình như đã chịu khuất phục
Harry
trở lại thư viện, nơi Hermione còn đang khảo bài Ron môn Thiên văn học.
Harry kể cho hai bạn nghe chuyện mới xảy ra. Ron nói:
- Vậy là thầy
Snape sắp đạt được mục tiêu rồi. Nếu thầy Quirrell tiết lộ cho ổng cách
giải những lời nguyền Chống thế lực Hắc ám….
Hermione nói:
- Nhưng vẫn còn con Fluffy canh giữ mà!
Ron ngước nhìn hàng ngàn vây quanh mình:
-
Biết đâu thầy Snape đã tìm ra cách vượt qua con quái vật ba đầu mà
không cần phải hỏi lão Hagrid? Thể nào trong đây cũng có một cuốn nào
đó chỉ cách chế ngự một con chó ba đàu. Vậy bây giờ mình phải làm gì
đây, Harry?
Máu phiêu lưu lại trào dâng làm ánh mắt Ron loé sáng. Nhưng Hermione đã nhanh nhẩu trả lời:
-
Đi thưa với thầy Dumbledore. Đúng ra tụi mình phải làm chuyện này lâu
rồi. Bây giờ mà mà mấy đứa tụi mình còn tự tiện làm chuyện gì nữa thì
sẽ bị đuổi ra khỏi trường ngay.
Harry nói:
- Nhưng mà tụi mình
không có bằng chứng gì hết. Thầy Quirrell thì khiếp đảm quá rồi, không
thể làm chứng cho tụi mình được. Thầy Snape chỉ cần nói là ổng không
biết gì hết về chuyện con quỷ khổng lồ sổng khỏi hầm ngục vào đêm Lễ
Hội Ma, rồi ổng nói là không hề lảng vảng ở tầng ba; thì lúc đó, các
bạn thử nghĩ xem người ta tin thầy hay tin chúng ta? Chuyện chúng ta
ghét thầy Snape, ai cũng biết. Thầy Dumbledore sẽ nghĩ là chúng ta chỉ
bịa ra những chuyện đó để thầy Snape bị cho thôi việc. Thầy giám thị
Filch cũng không đời nào giúp chúng ta đâu, vì chuyện đó đâu ích lợi gì
cho thầy? Ổng quá thân với thầy Snape, với lại, càng có nhiều học trò
bị đuổi thì thầy Filch càng khoái. Và đừng quên điều này nữa nhe: chúng
ta đâu có được phép biết về Hòn đá Phù thuỷ hay về con Fluffy. Lại phải
giải thích dài dòng lôi thôi thêm.
Sự phân tích của Harry có vẻ thuyết phục được Hermione, nhưng Ron thì không.
- Nếu mình chỉ để ý thăm dò chung quanh đây thôi ….
- Không. Harry dứt khoát: Chúng ta xen vô chuyện này quá nhiều rồi.
Nó kéo tấm bản đồ sao Mộc về phía mình và bắt đầu học tên các mặt trăng của sao này.
Ở bàn ăn điểm tâm vào sáng hôm sau, Harry, Hermione và Neville cùng nhận được thông báo giống nhau như sau:
Trò sẽ thi hành hình phạt của mình vào lúc 11 giờ đêm nay.
Hãy gặp thầy Filch ở tiền sảnh.
Giáo sư McGonagall.
Harry
quên béng là ngoài chuyện làm mất điểm của nhà Gryffindor, tụi nó còn
bị phạt cấm túc. Nó cứ đoán là Hermione sẽ phàn nàn thế là mất toi một
buổi tối ôn bài, nhưng Hermione không nói một lời nào cả. Cũng giống
như Harry, cô bé cảm thấy mình đáng bị phạt lắm.
Đêm đó, lúc 11 giờ
khuya, Harry và Hermione tạm biệt Ron trong phòng sinh hoạt chung rồi
đi xuống sảnh đường với Neville. Thầy Filch đã đợi sẵn ở đó. Có cả
Malfoy nữa. Harry quên mất là Malfoy cũng bị phạt như tụi nó.
Thầy Filch thắp một ngọn đèn lên rồi dẫn bọn trẻ ra ngoài. Thầy nói:
-
Đi theo ta. Ta cam đoan là từ đây về sau các trò sẽ biết cân nhắc hơn
khi định vi phạm nội qui nhà trường. Mà phải, theo ý ta, đau đớn, nhọc
nhằng mới chính là những người thầy giỏi nhất… Thật đáng tiếc là ngày
nay người ta không còn dùng những hình phạt như xưa nữa… như trói tay
các trò rồi treo lên trần nhà vài ngày chẳng hạn. Trong văn phòng ta
vẫn còn dây xích và lòi tói ấy… ta vẫn thoa dầu mỡ để phòng khi cần có
sẵn… Thôi, chúng ta đi. Này, đừng có hòng mà chạy trốn, làm vậy chỉ tổ
khốn khổ thêm mà thôi!
Thầy dẫn bọn trẽ băng qua sân trường tối đen,
Neville bị sổ mũi, cứ khụt khịt miết. Harry thắc mắc không biết hình
phạt mình sắp lãnh chịu là gì. Chắc là khủng khiếp lắm. Nghe giọng hoan
hỉ của thầy Filch là đủ biết.
Trăng sáng, nhưng mấy cụm mây lang
thang thỉnh thoảng bay qua che mất mặt trăng, khiến mọi người đi lọ mọ
trong bóng đêm. Harry nhìn tới trước thấy ánh đèn ấm áp phát ra từ cửa
sổ căn chòi của lão Hagrid. Rồi mọi người nghe một giọng nói to ở xa xa:
- Thầy đó hả, thầy Filch? Mau lên. Tôi muốn bắt đầu cho rồi.
Tim
Harry như muốn nhảy múa trong lồng ngực. Nếu tụi nó phải làm việc với
lão Hagrid thì sẽ không đến nỗi tệ lắm. Vẻ mừng rỡ của nó chắc là lộ ra
cả trên nét mặt, nên thầy Filch nói:
- Trò tưởng trò sắp được vui
chơi với lão già hậu đậu ấy hử? Này, nghe cho kỹ nhóc à: các trò sẽ
phải vô rừng làm việc, rồi sau đó có về được toàn thây thì lúc đó hãy
mừng vui! Ta đố đấy!
Nghe vậy, Neville rên lên một tiếng khe khẽ còn Malfoy thì đứng chết lặng giữa đường.
- Vô rừng hả?
Malfoy lập lại, giọng nghe không còn chút hách dịch nào như thường khi.
- Không thể vô rừng vào ban đêm được… Có đủ thứ ở trong đó… tôi nghe nói, có người sói ….
Neville níu cánh tay áo của Harry, nấc cục một cái.
Thầy Filch nói, giọng đắc thắng rõ ràng:
- Đó là lỗi của các trò, đúng không? Sao cái hồi quậy phá các trò không nghĩ đến đám người sói?
Lão
Hagrid từ trong bóng tối tiến ra, bước lại gần, theo chân là Fang, con
chó săn to đùng. Lão mang theo một cây cung lớn và đeo một giỏ tên vắt
vẻo trên vai. Lão nói:
- Trễ rồi. Ta đã đợi ở đây gần nửa giờ rồi. Khoẻ không, Harry, Hermione?
Thầy Filch lạnh lùng nhắc nhở:
- Ta không nên quá thân mật vớ chúng, anh Hagrid à! Dù sao tụi nó cũng đang bị phạt.
Lão Hagrid nhăn mặt với thầy giám thị Filch:
-
Có phải tại vậy mà thầy tới trễ không thầy Filch? Giảng đạo đức với tụi
nó xong rồi chưa? Đó đâu phải là nhiệm vụ của thầy. Tới đây xong phần
của thầy rồi, chỗ này trở đi là phần của tôi.
Thầy Filch nói, giọng độc địa:
- Sáng sớm tôi sẽ quay lại, lãnh di thể của chúng.
Rồi thầy quay mình đi trở về phía tòa lâu đài, ngọn đèn trên tay đung đưa trong bóng đen.
Malfoy quay sang lão Hagrid:
- Tôi không đi vào khu rừng đó đâu!
Harry rất khoái trá khi nghe giọng nói của nó có nỗi sợ hãi kinh hoàng. Lão Hagrid nói:
- Nếu trò còn muốn tiếp tục học ở trường Hogwarts thì trò phải đi. Trò đã làm quấy thì trò phải trả giá cho việc làm đó.
-
Nhưng mà đây là công việc của đầy tớ chứ không phải của học sinh. Tôi
tưởng chúng tôi chỉ phải chép phạt hay những chuyện tương tự như vậy.
Nếu ba tôi mà biết tôi bị bắt làm cái vệc này, ông ấy sẽ…
- … cho
trò biết, Hogwarts là như vậy đó!Lão Hagrid lạnh lùng đáp. Chép phạt!
Chép phạt thì ích lợi gì cho ai chớ? Trò phải chuộc tội bằng một việc
gì hữu ích kìa, nếu không trò sẽ bị đuổi. Nếu trò nghĩ là cha trò không
muốn vậy, mà muốn thà trò bị đuổi còn hơn phải theo ta đi làm, thì cứ
việc quay trở lại lâu đài và cuốn gói cho lẹ. Đi! Đi!…
Malfoy không nhúc nhích. Nó nhìn lão Hagrid một cách cực kỳ tức tối, nhưng rồi vội cụp mặt xuống.
Lão Hagrid nói:
-
Vậy thì, được rồi , nghe cho kỹ đây: bởi vì công việc chúng ta sắp làm
đêm nay rất ư là nguy hiểm, mà ta thì không muốn cho ai liều lĩnh hết,
cho nên tụi bay đi theo ta lại đây một lát.
Lão dẫn bọn trẻ đến bìa
rừng. Giơ cao ngọn đèn trong tay, lão Hagrid chỉ cho bọn trẻ thấy một
con đường mòn, hẹp và quanh co, khuất sau một lùm cây rậm đen hù. Bọn
trẻ con căng mắt nhìn vào rừng sâu. Một làn gió nhẹ thoảng qua làm tóc
cả đám dựng đứng trên đầu.
Lão Hagrid bảo:
- Nhìn kìa! Thấy cái
gì lấp loáng trên mặt đất không? Cái loang loáng như bạc ấy. Đó là máu
bạch kỳ mã. Trong rừng có một con bạch kỳ mã bị thương nặng. Đây là lần
thứ hai trong có một tuần. Hôm thứ tư vừa rồi ta đã phát hiện ra một
con bị chết. Chúng ta sẽ phải tìm cho ra con vật tội nghiệp ấy. May ra
giúp được nó thoát khỏi số phận thê thảm như con kia.
Malfoy hỏi lại, không giấu được nổi sợ hãi trong giọng nói:
- Nhưng lỡ như cái đã làm con mã lân bị thương quay lại tấn công chúng ta trước thì sao?
Lão Hagrid đáp:
-
Nếu trò đi theo ta, hay có con Fang bên cạnh, thì không có con vật nào
trong rừng hại được trò. Và đừng đi ra khỏi lối mòn. Được rồi. Bây giờ
chúng ta chia thành hai nhóm và đi theo hai hướng ngược nhau. Chỗ nào
cũng có vết máu, chắc là con vật lê lết quanh đây, ít nhất là từ đêm
qua đến giờ.
Malfoy nhìn hàm răng trắng nhởn nhọn hoắc của Fang, nói nhanh:
- Tôi đi với Fang.
-
Được thôi. Nhưng ta báo trước, nó là đồ chết nhát. Vậy thì ta, Harry,
Hermione sẽ đi theo một hướng; còn Malfoy, Neville và Fang sẽ đi theo
hướng khác. Nếu như ai tìm ra được con kỳ mã trước thì sẽ phát ra tia
sáng xanh để báo tin, được không? Rút đũa thần ra mà thực tập đi… Ừ,
như vậy đó… Còn nếu như ai bị tai nạn hay rắc rối gì đó thì phóng ra
tia sáng đỏ, tất cả chúng ta sẽ chạy đến giúp… Cẩn thận đó… Đi thôi!
Khu
rừng đen thui và im vắng. Họ đi theo lối mòn một lát thì đến ngã ba,
nhóm lão Hagrid, Harry và Hermione quẹo trái; còn Malfoy, Neville và
Fang thì đi theo con đường bên phải.
Mắt nhìn lom lom xuống mặt đất,
họ bước đi trong im lặng. Thỉnh thỏang ánh trăng xuyên qua cành lá bên
trên rọi sáng một vũng máu màu xanh bạc trên đám lá mục.
Harry nhận thấy lão Hagrid có vẻ lo lắng. Nó hỏi:
- Có khi nào là người sói giết mấy con bạch kỳ mã không?
Lão Hagrid đáp:
-
Người sói không lẹ được như vậy. Đâu có dễ gì bắt được một con bạch kỳ
mã! Chúng là những sinh vật đầy mãnh lực và rất huyền bí. Trước đây ta
chưa từng nghe đến vụ bạch kỳ mã bị sát hại như vầy bao giờ.
Họ đi
vòng qua một gốc cây phủ rêu. Harry nghe có tiếng nước chảy, chắc là có
một dòng suối gần đây. Dọc theo con đường quanh co thỉnh thoảng lại
thấy những dấu máu bạch kỳ mã. Lão Hagrid hỏi nhỏ:
- Hermione, cháu
có sao không? Đừng lo, nó bị thương nặng như vầy thì không đi xa đâu,
chúng ta tìm ra nó ngay thôi mà rồi có thể… Ê! TRÁNH RA SAU GỐC CÂY!
Lão
Hagrid vội túm lấy Harry và Hermione, lôi chúng nấp sau một cây sồi cao
ngất. Lão rút ra một mũi tên, đặt vào cay cung, giương cung lên, sẳn
sàng buông tên. Cả ba lắng nghe động tĩnh. Có cái gì đó đang trườn lết
trên lá khô gần đó: nghe như tấm áo choàng dài quết tren mặt đất. Lão
Hagrid dáo dác ngó suốt con đường mòn tối đen, nhưng chỉ vài giây sau,
tiếng động lịm dần, xa dần, Lão Hagrid thì thầm:
- Ta biết… Có con gì đó ở đây… nhưng nó không được có mặt ở đây mới phải.
Harry đoán:
- Người sói hả bác?
Lão Hagrid bỗng nhiên đổ quạu:
- Không có người sói mà cũng chẳng có kỳ mã kỳ lân gì ráo. Thôi, đi theo ta, bây giờ phải cẩn thận đó!
Họ
đi chậm lại, tai dỏng lên, cố lắng nghe, không bỏ sót bất kỳ tiếng động
yếu ới nào. Đột nhiên cả đám nghe thấy ở đằng trước, rõ ràng có tiếng
con gì đang cử động.
Lão Hagrid hô to:
- Ai đó? Ra đi… Ta có vũ khí đấy!
Và
thế là trước mặt họ xuất hiện ngay một sinh vật, không biết phải gọi là
người hay là ngựa: Từ eo trở lên thì đó là một con người với râu tóc đỏ
au; nhưng từ eo trở xuống thì lại là một con ngựa với thân hình thon
thả màu hạt dẻ và chòm lông đuôi dài màu đỏ thắm. Harry và Hermione cứ
há hốc miệng mà ngó trân trân.
Lão Hagrid thở phào:
- Thì ra chú mày, Ronan! Khoẻ không?
Lão bước tới để bắt tay con nhân mã ấy.Ronan nói:
- Chào bác Hagrid. Bác tính bắn tôi sao?
Giọng con nhân mã này nghe buồn sâu sắc.
Lão Hagrid vỗ vỗ vào cây cung, nói:
-
Dù sao cũng phải cẩn thận chứ Ronan. Đang có chuyện không ổn trong rừng
mà. Nhân tiện giới thiệu: đây là Harry Potter và Hermione Granger. Học
sinh của trường. Và đây là Ronan. Anh ấy là một nhân mã.
Hermione nói yếu ớt:
- Cháu thấy rồi…
Ronan nói:
- Chào. Các em là học sinh à? Chắc học được nhiều thứ ở trường lắm hả?
- Ừm…, Harry ậm ừ.
Hermione thì bẽn lẽn đáp:
- Một chút xíu thôi ạ.
Ronan thở dài, ngả đầu ra sau, ngước nhìn lên bầu trời:
- Một chút xíu. Ừ, thế cũng được rồi. Đêm nay sao Hỏa sáng quá.
Lão Hagrid liếc mắt nhìn lên trời, đáp:
-
Ừ. Nghe đây, Ronan, ta mừng là gặp chú mày ở đây, bởi vì hình như trong
rừng đang có một con bạch kỳ mã bị thương… Chú mày có thấy gì lạ không?
Ronan không trả lời ngay. Nó cứ ngước nhìn trời không chớp mắt, rồi lại thở dài. Sau cùng nó mới nói:
- Những kẻ ngây thơ luôn luôn là những nạn nhân đầu tiên. Đời vẫn thế, trãi qua bao nhiêu thời đại rồi, và bây giờ vẫn thế.
Lão Hagrid nói:
- Ừ. Nhưng mà chú mày có thấy gì khả nghi không? Có gì bất thường không?
Ronan vẫn lập lại:
- Đêm nay sao Hoả sáng quá. Sáng một cách bất thường.
Lão Hagrid sốt ruột nhìn con nhân mã:
- Ừ. Nhưng mà ta muốn nói những cái bất thường trên mặt đất kìa. Chú mày không nhận thấy chuyện gì lạ hết hả?
Một lần nữa, Ronan không vội trả lời ngay. Cuối cùng nó nói:
- Khu rừng ẩn dấu nhiều bí mật.
Có
cái gì đó lục đục trong bụi cây đằng sau Ronan khiến bác Hagrid lại giơ
cung lên, nhưng đó chỉ là một con nhân mã nữa. Con thứ hai này tóc đen,
thân hình đen, và trông hoang dại hơn Ronan. Lão Hagrid lên tiếng:
- Chào Bane. Khoẻ không?
- Chào bác Hagrid. Tôi hy vọng bác cũng khoẻ chứ ?
-
Tàn tàn. Này, ta cũng vừa mới hỏi Ronan, chú mày có thấy điều gì bất
thường trong rừng dạo gần đây không? Có một con bạch kỳ mã bị thương…
chú mày có biết gì về chuyện đó không?
Bane bước tới đứng cạnh Ronan. Nó ngóc đầu nhìn trời. Rồi chỉ nói:
- Đên nay sao Hoả sáng quá.
Lão Hagrid đổ quạu:
- Ta nghe rồi. À, nếu ai trong các chú mày có thấy cái gì lạ thì báo cho ta biết nghen. Chúng ta phải đi đây.
Harry
và Hermione theo lão Hagrid đi khỏi bãi đất trống. Tụi nó vừa đi vừa
ngoảnh lại nhìn Bane và Ronan cho đến khi cây cối che khuất tầm nhìn.
Lão Hagrid cáu kỉnh:
-
Chẳng bao giờ moi được một câu trả lời thẳng thắn của bọn nhân mã. Cái
bọn ngắm sao mắc dịch! Chẳng quan tâm đến cái gì gần hơn mặt trăng hết!
Hermione hỏi:
- Ở đây có nhiều nhân mã không bác?
-
Ối, vài con… nhưng hầu như chúng chỉ giao du trong giới của chúng mà
thôi. Nếu ta muốn nói chuyện thì chúng cũng tử tế đối đáp. Thật ra
chúng là những con nhân mã sâu sắc… có đầu óc… biết nhiều lắm đó… nhưng
mà chẳng chịu tiết lộ mấy.
Harry hỏi:
- Bác có nghĩ là cái tiếng động mà mình nghe lúc đầu đó, cũng là của một con nhân mã không?
-
Tiếng đó con nghe có giống tiếng vó ngựa không? Không. Con hỏi thì ta
nói cho mà nghe. Ta nghĩ đó là kẻ đã giết mấy con bạch kỳ mã… Trước đây
ta chưa từng nghe thấy âm thanh nào giống như vậy.
Họ tiếp tục đi xuyên qua những lùm cây rậm rạp, tối đen.
Harry
cứ lo lắng ngoái nhìn lại sau lưng. Nó có một cảm giác rờn rợn là đang
bị theo dõi. Nó cũng mừng là còn có lão Hagrid và cây cung của lão bên
cạnh. Nhưng cả bọn vừa đi qua một khúc quanh của con đường mòn thì
Hermione níu cánh tay lão Hagrid kêu lên:
- Bác Hagrid! Nhìn kìa! Tia sáng đỏ, mấy đứa kia bị nạn rồi!
Lão Hagrid la lên:
- Các cháu đợi ở đây nha! Đứng nguyên trên lối đi. Ta sẽ quay lại ngay.
Harry
và Hermione nghe tiếng lão Hagrid vẹt những lùm cây bươn bả đi cứu
những đứa kia. Chúng đứng nhìn nhau quá sợ hãi đến nỗi chẳng nghe thấy
gì khác hơn tiếng lá xào xạc chung quanh.
Hermione thì thào:
- Bạn có nghĩ là tụi nó bị sao rồi không?
-
Hơi đâu mà lo cho thằng Malfoy. Nhưng… nhưng nếu mà Neville bị chuyện
gì thì… Trờ ơi, nói nào ngay, chỉ tại chúng ta mà nó bị phạt.
Từng
phút một chậm chạp trôi qua. Tai hai đứa dỏng lên, thính hơn thường
ngày. Harry dường như nghe rõ âm thanh của từng làn gió thở, từng làn
cây nhỏ rung. Cái gì đang xảy ra? Những người kia đang ờ đâu?
Cuối
cùng, tiếng chân bước xàn xạc ầm ĩ cho hay lão Hagrid đã trở về. Đi
cùng với bác là Malfoy, Neville và Fang. Lão Hagrid đang nổi khùng.
Hình như lúc nãy Malfoy đã núp sau lưng Neville, rồi vồ lấy thằng bé
giởn chơi, làm Neville hoảng kinh hồn vía, phát ngay tín hiệu kêu cứu.
Lão Hagrid la lối:
-
Tụi bay làm nhặn xị lên hết như thế này thì còn mong bắt được cái khỉ
gì nữa? Neville, cháu ở lại với nhóm Hermione và bác. Còn Harry thì đi
với Fang và thằng đần kia.
Lão nói nhỏ vô tai Harry:
- Bác không muốn, nhưng với cháu thì thằng Malfoy khó mà hù doạ được, mà đêm nay chúng ta phải làm xong việc cho rồi.
Thế
là Harry đi sâu vào rừng với Malfoy và Fang. Cả bọn đi suốt nửa giờ,
càng lúc càng vào sâu tít, cho đến khi lối mòn bị cây rậm che bít, hầu
như không thể đi tiếp được nữa. Harry có cảm giác như máu trong người
quánh lại: trên rễ của một gốc cây, có những vệt loang loáng, như thể
gần đâu đây sinh vật khốn khổ ấy đang oằn oại trong đau đớn. Qua chạc
ba của một cây sồi già, Harry có thể nhìn thấy một khoảng trống phía
trước. Nó nắm tay Malfoy để ra hiệu dừng lại và thì thầm:
- Nhìn kìa!
Có cái gì trắng sáng óng ả trên mặt đất. Chúng nhích lại gần hơn nhìn cho rõ.
Đó
chính là một con bạch kỳ mã, và đã chết. Harry chưa bao giờ nhìn thấy
một cái gì đẹp như vậy mà buồn như vậy. Chân nó dài, thon thả, gập lại
thành cong queo khi té ngả, bờm màu trắng ngọc trai xoã trên lớp lá khô
đen.
Harry vừa nhích chân tới trước một bước thì có cái gì đó trườn
tới làm cho thằng bé đông cứng tại chỗ. Một bụi cây bên rìa khoảng
trống rung động… Rồi, từ trong bóng tối, một bóng người trùm kín mít bò
lê trên mặt đất như một con thú đang rón rén rình mồi.
Harry, Malfoy
và Fang đứng ngây ra như trời trồng. Cái bóng khoác áo trùm ấy đã bò
tới xác bên con bạch kỳ mã, nó cúi thấp đầu xuống vết thương trên mình
con thú , và bắt đầu hút máu.
- AAAAAAAAAAÁÁÁ!
Malfoy thét lên
một tiếng kinh hoàng rồi phóng chạy thật nhanh như một mũi tên. Con
Fang cũng chạy nốt. Cái bóng trùm kín ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào
Harry – máu kỳ mã nhỏ giọt trên mặt hắn. Hắn đứng dậy và bước thật
nhanh về phía Harry. Cậu bé sợ đến nỗi không nhúc nhích nổi.
Thế rồi
một con đau buốt mà Harry chưa từng trãi qua bao giờ thọc sâu vào đầu
nó. Đau như thể cái thẹo trên trán đang phát cháy. Hai mắt gần như bị
mù, Harry giật lùi ra sau. Bỗng nghe như có tiếng vó ngựa dồn dập đằng
sau, phi nước đại, và có cái gì đó phóng qua người Harry, lao thẳng vào
cái bóng trùm kín.
Cơn đau trong đầu Harry kinh khủng đến nỗi nó không đứng được nữa. Harry đổ gục xuống. Một hay
hai
phút trôi qua. Khi nó ngước nhìn lên thì cái bóng trùm kín đã biến mất.
Thay vào đó là một con nhân mã đứng kề bên, nhưng không phải Ronan hay
Bane. Con nhân mã này trông trẻ hơn, bộ tóc bạch kim và thân hình vàng
óng.
- Em có sao không?
Con nhân mã đỡ Harry đứng lên, ân cần hỏi. Harry chưa hoàn hồn hẳn:
- Dạ… Cám ơn… Chuyện đó là sao hả anh?
Con
nhân mã không trả lời. Nó có đôi mắt xanh một cách kỳ lạ, xanh như ngọc
xa-phia. Nó ngắm Harry thật kỹ, ánh mắt như dán vào vết thẹo hằn rất rõ
trên trán Harry. Con nhân mã nói:
- Em là đứa con nhà Potter? Em mau
trở lại với bác Hagrid ngay. Lúc này rừng không phải là nơi an toàn –
đặc biệt đối với em. Em có biết cỡi ngựa không? Để anh cõng em đi thì
nhanh hơn.
Con nhân mã khuỵu hai chân trước cho thân mình thấp xuống để Harry có thể trèo lên lưng. Rồi nó nói thêm:
- Anh tên là Firenze.
Thình
lình có nhiều tiếng ngựa phi dồn dập từ một phía khác của khoảng rừng
thưa. Đó là Ronan và Bane lướt qua những tàn cây bụi cỏ, hông lườn của
họ phập phồng và nhễ nhại mồ hôi.
Bane hét như sấm nổ:
- Firenze!
Em đang làm gì đó? Em cõng một con người trên lưng! Em không biết xấu
hổ ha? Em biến thành một con la thồ tầm thường rồi sao?
Firenze đáp:
- Các anh không nhận ra ai đây sao? Đây là đứa con nhà Potter. Nó phải rời khu rừng này càng nhanh càng tốt.
Bane càu nhàu:
-
Em đã nói gì với nó? Firenze, hãy nhớ: Chúng ta đã thề là chúng ta
không chống lại Trời. Chẳng phải chúng ta đã đọc thấy trước cái gì sẽ
xảy đến qua sự di chuyển của các hành tinh sao?
Ronan gõ móng chân xuống mặt đất một cách sốt ruột, nói bằng một giọng u ám:
- Anh chắc là Firenze tin mình đang hành động vì điều gì tốt đẹp nhất.
Bane bực dọc co chân sau đá hậu:
-
Vì điều tốt đẹp nhất! Cái điều đó thì mắc mớ gì đến chúng ta? Nhân mã
chỉ nên quan tâm đến những điều tiên tri! Việc của chúng ta không phải
là chạy loăng quăng như những con lừa theo đuôi những con người đi lạc
vào rừng!
Firenze hét vào mặt Bane:
- Anh có nhìn thấy con bạch
kỳ mã đó không? Anh có hiểu tại sao nó bị giết không? Hay là các hành
tinh không cho phép anh dính vô cái bí mật đó? Anh Bane, em tự cho phép
mình được chống lại cái đang ẩn náu trong khu rừng này. Vâng, nếu em
phải làm điều đó, em sẽ cùng làm với con người.
Và Firenze quay
ngoắt mình lại mangt theo Harry đang cố hết sức bám chặt trên lưng. Anh
phóng ra khỏi rừng cây, bỏ mặc Ronan và Bane ở đằng sau.
Harry không hiểu chút xíu gì về chuyện đang diễn ra. Nó hỏi:
- Tại sao anh Bane giận quá vậy? Và… anh cứu em thoát khỏi cái gì vây?
Firenze
giảm tốc độ, chỉ còn đi thong thả thôi. Anh bảo Harry hãy cúi đầu xuống
để tránh những cành cây xà thấp. Nhưng anh không trả lời câu hỏi nào
của Harry. Cả hai đi xuyên qua rừng cây trong im lặng, lâu đến nỗi
Harry nghĩ chắc là Firenze không chịu nói chuyện với nó nữa.
Tuy nhiên, lúc cả hai đi xuyên qua một khoảng rừng đặc biệt um tùm cành lá, thì Firenze đột ngột dừng lại.
- Harry Potter, em có biết máu bạch kỳ mã dùng để làm gì không?
Harry quá ngạc nhiên trước câu hỏi đó, ngơ ngác nói:
- Không. Chúng em chỉ dùng sừng và lông đuôi bạch kỳ mã trong môn Độc dược
Firenze nói:
-
Bởi vì giết một con bạch kỳ mã là một việc cực kỳ dã man. Chỉ kẻ nào
không còn gì để mất, và muốn dành tất cả, mới phạm một tội ác như vậy.
Máu của kỳ mã sẽ giúp kẻ đó giữ được mạng sống, dù cái chết đã cận kề
trong gan tấc. Nhưng mà kẻ đó sẽ sống bằng một cái giá khủng khiếp. Hắn
giết một sinh vật tinh khiết không có khả năng tự vệ, chỉ để giữ lấy
mạng sống của mình, nhưng hắn cũng chỉ có thể sống dở – một kiếp sống
bị nguyền rủa, kể từ lúc môi hắn chạm vào giòng máu bạch kỳ mã.
Harry nhìn sững vào gáy của Firenze, cái gáy óng ánh sắc bạc dưới ánh trăng. Nó nói to lên điều thắc mắc trong lòng:
- Nhưng ai lại tuyệt vọng dữ vậy? Nếu bị nguyền rủa suốt đời thì thà chết phức còn hơn.
Firenze đồng ý:
-
Đúng vậy. Trừ trường hợp hắn phải sống gượng cho đến ngày hắn uống được
một thứ khác – một thứ có thể đem lại cho hắn đầy đủ sức mạnh và quyền
lực – một thứ làm cho hắn không bao giờ chết. Harry Potter, em có biết
lúc này cái gì đang được cất giữ ở trường em không?
- Dĩ nhiên em biết: Hòn đá Phù thủy – Thuốc trường sinh! Nhưng em không hiểu ai mà….
- Em không nghĩ ra cái kẻ đã chờ đợi bao nhiên năm nay để giành lại quyền lực, kẻ bám lấy sự sống để chờ đợi cơ hội của hắn à?
Như
thể có một bàn tay sắt bỗng nhiên bóp nghẹt trái tim Harry. Nó bỗng
nghe như vang lên đâu đó trên tán cây xào xạc kia những lời mà lão
Hagrid đã nói với nó vào đêm đầu tiên hai người gặp gỡ:
- Có người nói hắn đã chết. Theo ý ta thì hắn chỉ bị tẩu hỏa nhập ma thôi. Ai biết hắn có đủ chất người để chết hay không?
Harry mở miệng, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng:
- Có phải anh muốn ám chỉ Vol…
- Harry! Harry! Bạn có sao không?
Hermione đang chạy về phía họ trên con đường mòn. Lão Hagrid hổn hển chạy đằng sau cô bé.
Harry la lên, gần như không nhận ra mình đang nói gì nữa:
- Tôi không sao. Không sao. Con bạch kỳ mã chết rồi. Bác Hagrid ơi, nó nằm ở khoảng rừng thưa trong kia.
Lão Hagrid vội lật đật đi kiểm tra con kỳ mã, Firenze nói nhỏ với Harry:
- Anh em mình chia tay ở đây, bây giờ em an toàn rồi.
Harry tuột khỏi lưng Firenze. Anh nói:
-
Chúc em may mắn, Harry Potter. Trước đây cũng có chuyện các hành tinh
bị giải đoán sai, cho dù là chính các nhân mã giải. Anh hy vọng lần này
cũng sai như vậy.
Firenze quay mình và phi nước kiệu vào chốn sâu thẳm của rừng, để lại Harry đứng đó run rẩy.
Ron
ngồi chờ những người bạn trở về, chờ mãi đến ngủ gục trong căn phòng
sinh hoạt chung. Nó ngủ mớ, đang la hét chuyện phạm lỗi Quidditch gì đó
thì Harry lay nó dậy. Dù vậy, chỉ vài giây sau là Ron tỉnh táo hẳn,
tròn mắt lắng tai nghe Harry và Hermione kể lại những chuyện đã xảy ra
trong rừng.
Harry không thể nào ngồi yên được. Nó đi qua đi lại trước lò sưởi, vẫn còn run rẩy:
-
Lão Snape muốn lấy Hòn đá Phù thủy cho Voldemort… Voldemort đang chờ
đợi trong khu rừng… vậy mà mình cứ tưởng lão chỉ muốn làm giàu…
Ron thì thào với giọng kinh hoàng, như thể sợ Voldemort có thể nghe được tụi nó vậy:
- Đừng nói cái tên đó ra!
Nhưng Harry không nghe:
-
Anh Firenze cứu tôi, lẽ ra ảnh không được làm như vậy… Anh Bane giận
lắm… Ảnh nói như vậy là xen ngang vào những điều mà các hành tinh đã
tiên tri… Mấy hành tinh ấy chắc đã cho thấy trước ắt là có ngày
Voldemort sẽ trở lại… Anh Bane thì nghĩ rằng, đáng ra anh Firenze cứ
nên để cho Voldemort giết tôi… Chắc là điều đó cũng được ghi trên các
hành tinh!
Ron lại suỵt:
- Bồ làm ơn đừng nói cái tên đó ra nữa.
Harry tiếp tục, mặt mày ửng đỏ lên:
-
Bây giờ tôi chỉ còn chờ đến lúc lão Snape đánh cắp được Hòn đá, và
Voldemort đến lấy mạng tôi… Chà, chắc là anh Bane khoái lắm.
Hermione trông hoảng sợ vô cùng, nhưng cô bé cũng cố nói vài lời an ủi:
-
Harry, mọi người nói cụ Dumbledore là người duy nhất mà
Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy kiêng dè e sợ. Ở bên cạnh cụ Dumbledore,
thì bạn không lo bị Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy hãm hại. Dù sao đi
nữa, ai dám chắc tiên đoán của mấy con nhân mã là đúng? Tôi nghĩ bói ra
ma quét nhà ra rác ấy mà; với lại giáo sư McGonagall cũng vẫn hay nói
rằng bói toán là chi ngành thiếu chính xác nhất trong các bộ môn pháp
thuật.
Mãi đến khi trời sắp rạng sáng, ba đứa trẻ mới ngưng câu
chuyện. Chúng lên giường trong tình trạng kiệt sức hoàn toàn, cổ họng
sưng vù đau đớn. Nhưng một đêm đầy những điều kỳ lạ vẫn chưa kết thúc:
Khi
Harry kéo khăn trải giường ra, nó nhìn thấy tấm áo tàng hình của mình
được ai đó xếp ngay ngắn gọn gàng trên nệm giường. Có một mẩu giấy cài
trên áo, ghi:
Phòng khi cần.
Chương
[1] [2] [3]
[4] [5] [6]
[7] [8] [9]
[10] [11]
[12] [13]
[14] [15]
[16]
[17]