Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
Người Dịch: Lý Lan
Chương 12:
MÓN THUỐC ĐA DỊCH
Chương
[1]
[2] [3]
[4] [5]
[6] [7]
[8] [9]
[10] [11] [12]
[13]
[14] [15]
[16]
[17] [18]
Harry
và giáo sư McGonagall bước ra khỏi bậc thang đá trên cùng, rồi giáo sư
McGonagall gõ nhẹ lên cánh cửa. Cánh cửa lặng lẽ mở ra, cả hai bước
vào. Giáo sư bảo Harry đứng chờ, rồi bỏ nó lại đó, một mình.
Harry
ngó chung quanh. Chắc chắn một điều: trong số tất cả các văn phòng thầy
cô mà Harry từng bước vào, thì văn phòng cụ Dumbledore là nơi thú vị
nhất. Nếu mà nó không ở trong tình trạng lo sốt vó lên về chuyện có thể
bị tống ra khỏi trường, thể nào nó cũng khoái chí nhân dịp này mà… tham
quan chốn riêng tư của cụ Dumbledore.
Đó là một căn phòng tròn
rộng rãi, đầy những âm thanh buồn cười. Một mớ dụng cụ bằng bạc lạ lùng
xếp trên mấy cái bàn chân cẳng khẳng khiu, cứ kêu vo vo và xịt ra những
cụm khói nho nhỏ. Mấy bức tường treo đầy chân dung các thầy hiệu trưởng
và cô hiệu trưởng cũ của trường Hogwarts. Tất cả đều đang ngủ gà ngủ
gật trong khung tranh.
Lại có một cái bàn giấy khổng lồ, chân có
vuốt. Đằng sau cái bàn giấy ấy là một cái kệ, và trên cái kệ ấy là một
cái nón phù thủy te tua sờn nát: cái nón phân loại.
Harry ngần
ngừ. Nó liếc mắt một vòng quanh các bức chân dung phù thủy đang ngủ gật
trên tường. Nếu mà nó thử đội cái nón phân loại lên đầu một lần nữa
chắc cũng không hại gì đâu nhỉ? Chỉ để thử coi… để biết chắc là cái nón
ấy đã xếp nó vô đúng ký túc xá, chứ không phải vì nhầm lẫn gì hết.
Harry
lặng lẽ đi vòng qua cái bàn giấy, nhấc cái nón ra khỏi kệ, rồi từ từ
đặt nón lên đầu mình. Cái nón quá to so với cái đầu nên sụp xuống che
khuất cả mắt nó, y như lần trước, khi nó lần đầu tiên đội cái nón ấy
lên đầu. Nó nhìn đăm đăm vào cái khoảng không tối thui bên trong nón và
chờ đợi. Một giọng nói nhỏ vang lên bên tai nó:
- Đang rầu rĩ chuyện gì hở Potter?
Harry thì thầm:
- Dạ… Ơ, xin lỗi đã làm phiền… ông, cháu chỉ muốn hỏi…
Cái nón lém lỉnh nói ngay:
-
Cháu đang băn khoăn không biết ta có đặt cháu vô đúng ký túc xá không
chứ gì? Chà… cháu quả là đặc biệt, rất khó phân loại. Nhưng mà ta vẫn
giữ nguyên cái ý kiến ban đầu của ta.
Trái tim Harry nhảy thót lên. cái nón nói tiếp:
- Nếu cháu mà vô nhà Slytherin thì cháu sẽ tha hồ phát huy tài năng…
Harry
có cảm giác bao tử của nó tuột ra khỏi bụng rồi. Nó nắm cái chóp nhọn
của cái nón kéo ra. Cái nón xộc xệch, cũ kỹ, tàn phai, rũ xuống trong
tay nó. Harry đặt trả cái nón lên kệ cảm thấy muốn bệnh.
Nó nói to với cái nón im lìm lặng thinh:
- Ông nhầm rồi!
Cái nón chẳng ư hử cũng chẳng buồn nhúc nhích.
Hai mắt nó lờ đờ và lông lá nó cứ rụng tơi tả, ngay cả khi Harry nhìn nó.
Harry
bước lùi lại, vẫn ngó chằm chằm cái nón. Bỗng nhiên từ đằng sau nó vang
lên một âm thanh lúc túc rất lạ, khiến nó lập tức phải xoay người lại.
Hóa
ra chẳng phải chỉ có một mình nó ở trong phòng. Đằng sau cánh cửa có
một nhành cây vàng, và đậu trên nhành cây đó là một con chim già lụ khụ
trông như một con gà tây hom hem bị vặt lông hết một nửa. Harry trợn
mắt ngó con chim và con chim cũng đáp lễ bằng một cái nhìn thâm hiểm,
tiếp tục phát ra thứ âm thanh lúc túc kia. Harry thấy con chim này có
vẻ bệnh hoạn quá. Hai mắt nó lờ đờ và lông lá nó cứ rụng tơi tả, ngay
cả khi Harry nhìn nó.
Harry vừa thoáng nghĩ là chỉ còn thiếu điều
con chim kiểng của cụ Dumbledore lăn ra chết trong khi đang ở trong
phòng, một mình với nó, thì vừa lúc đó, con chim bỗng bùng cháy.
Harry
hét lên kinh hoàng và nhảy lùi ra sau cái bàn giấy. Nó dáo dác nhìn
quanh coi có ly nước nào không, nhưng chẳng thấy gì cả. Trong lúc đó,
con chim đã trở thành một trái cầu lửa. Trái cầu rít lên một tiếng to
rồi biến mất trong một giây sau đó, chỉ để lại trên sàn một đống tro
tàn.
Cửa văn phòng mở ra. Cụ Dumbledore bước vào, dáng điệu buồn rười rượi.
Harry vừa thở hổn hển vừa nói:
- Thưa thầy, con chim trong phòng thầy… con không làm gì hết… tự nhiên nó cháy lên…
Cụ Dumbledore bỗng mỉm cười, làm Harry ngạc nhiên hết sức. Cụ nói:
- Cũng đã đến lúc rồi. Mấy ngày nay trông nó hãi hùng quá sức. Thầy đã bảo nó cứ cháy phứt cho xong.
Bộ mặt thộn ra của Harry làm cho cụ Dumbledore khoái trá. Cụ giải thích:
-
Fawkes là một con chim phượng hoàng, Harry à. Khi nào tới số chết thì
phượng hoàng bừng cháy lên để rồi lại được tái sinh từ đống tro tàn của
mình. Coi kìa…
Harry nhìn xuống, vừa đúng lúc một con chim con mới
nở, nhăn nheo và bé tí xíu, đang thò đầu ra khỏi đống tro. Con chim mới
này trông cũng xấu xí y chang như con chim cũ.
Cụ Dumbledore ngồi xuống sau cái bàn giấy:
-
Thiệt xui là con đã nhìn thấy nó đúng vào ngày Hỏa thiêu. Thực ra ngày
thường nó đẹp lắm, với bộ lông vũ vàng và đỏ hết sức tuyệt vời. Phượng
hoàng là những sinh vật kỳ diệu lắm. Chúng có thể mang rất nặng, mà
nước mắt chúng lại có sức mạnh hồi sinh. Phượng hoàng mới thiệt là đồ
đệ trung thành tuyệt đối.
Trong lúc hoảng hốt về chuyện con Fawkes
bốc cháy, Harry quên béng chuyện của mình. Nhưng khi cụ Dumbledore ngồi
xuống cái ghế cao sau bàn làm việc và nhìn chằm chằm Harry bằng đôi mắt
xanh, sang quắc và soi mói, thì nó sực nhớ ra ngay vì sao nó bị đưa tới
đây.
Tuy nhiên, trước khi cụ Dumbledore thốt ra lời nào thì cánh
cửa văn phòng lại bị mở bung ra bằng một sức đẩy rất mạnh, và lão
Hagrid xông vô phòng, mắt nhìn hơ hải, cái nón trùm đầu trệch khỏi mái
tóc đen bù xù, và xác con gà trống vẫn còn lủng lẳng trong bàn tay to
tướng của lão.
Lão khẩn thiết nói với cụ Dumbledore:
- Thủ
phạm không phải là Harry đâu, thưa giáo sư Dumbledore. Chính tôi vẫn
còn trò chuyện với nó chỉ mấy giây trước khi thằng nhỏ kia bị tấn công;
nó đâu có đủ thì giờ làm gì đâu, thưa ngài…
Cụ Dumbledore định nói
điều gì đó, nhưng lão Hagrid vẫn luôn mồm nói không nghỉ, tay vung vẩy
xác con gà trống trong cơn xúc động, làm cho lông gà bay tơi tả khắp
nơi.
- Không thể nào là Harry được, thưa ngài, tôi sẵn sàng tuyên thệ bảo lãnh trước Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật nếu như tôi phải…
- Bác Hagrid, tôi…
- Ngài bắt nhầm thủ phạm rồi, thưa ngài, tôi biết Harry không bao giờ…
- Bác Hagrid!
Cụ Dumbledore buộc phải to tiếng:
- Tôi không hề nói rằng Harry tấn công hai người đó.
- Uûa?
Lão Hagrid khựng lại, cánh tay nắm xác con gà trống cứng đơ buông xuôi xị. Lão xìu xuống:
- Thôi được, thưa ông hiệu trưởng, tôi sẽ chờ ở bên ngoài.
Lão thẹn thùng bước cồm cộp ra ngoài.
Cụ Dumbledore phủi mấy cái lông gà trên mặt bàn giấy, Harry lặp lại câu nói của cụ một cách tràn đầy hy vọng:
- Thưa thầy, thầy đâu có nghĩ thủ phạm là con, phải không thầy?
- Không. Thầy không nghĩ vậy.
Cụ Dumbledore nói, vẻ mặt lại trở nên buồn rười rượi.
Harry đợi chờ căng thẳng trong khi cụ Dumbledore dò xét cân nhắc, đầu những ngón tay rất dài của cụ chụm vào nhau.
- Dù vậy, thầy vẫn muốn nói chuyện với con.
Harry đợi chờ căng thẳng trong khi cụ Dumbledore dò xét cân nhắc, đầu những ngón tay rất dài của cụ chụm vào nhau.
Cuối cùng cụ nói nhẹ nhàng:
- Harry à, thầy phải hỏi con, rằng con có điều gì muốn nói với thầy không? Bất cứ điều gì.
Harry
không biết nói gì. Nó nghĩ đến cái câu mà Malfoy thét: “Mày sẽ là đứa
tiếp theo, đồ Máu Bùn!” và món thuốc Đa dịch đang sôi ùng ục trong
buồng tắm của con ma khóc nhè Myrtle. Rồi nó nghĩ đến giọng nói của kẻ
vô hình mà nó đã nghe hai lần và nhớ cả những lời Ron nói: “Nghe được
tiếng nói mà không ai khác nghe được thì không phải là điều hay ho gì,
cho dù trong thế giới phù thủy đi nữa”. Nó cũng nghĩ về điều mà mọi
người đang nói về nó, và nỗi lo sợ ngày một lớn hơn trong nó là nó có
thể có họ hàng gì đó với Slytherin…
Nhưng sau một hồi cân nhắc, nó nói:
- Thưa thầy, không có gì ạ.
Cuộc
tấn công một lúc hai nạn nhân Justin và con ma Nick Suýt Mất Đầu đã
biến sự căng thẳng có sẵn từ trước thành nỗi kinh hoàng thực sự. Lạ một
cái là, người ta lo lắng về số phận của con ma Nick Suýt Mất Đầu nhiều
hơn tình trạng của Justin. Người ta hỏi lẫn nhau cái gì có thể gây ra
một chuyện như vậy đối với một con ma, quyền lực khủng khiếp nào lại có
thể ám hại cả một kẻ đã chết từ đời tám hoánh nào rồi.
May mà kỳ nghỉ Giáng Sinh đã cận kề, học sinh nháo nhào lo đi đặt chỗ trên tàu tốc hành Hogsmeade để về nghỉ lễ với gia đình.
Ron nói với Harry và Hermione:
-
Tới nước này thì chỉ còn lại tụi mình ở trường thôi. Tụi mình với tụi
Malfoy, Crabbe và Goyle. Kỳ nghỉ này rồi đây vui phải biết!
Crabbe
và Goyle cũng đã ghi tên ở lại trường trong kỳ kễ Giáng Sinh, bởi vì cả
hai đứa này luôn làm theo những gì Malfoy làm. Nhưng Harry cũng mừng là
hầu hết các học sinh khác đều đã về nhà. Nó đã ngán tới tận cổ cái cảnh
người ta cứ né né giạt giạt ra xa khỏi nó trong hành lang, như thể nó
sắp sửa nhe răng nanh hay xì nọc độc ra. Và cũng đã chán ngấy những trò
chỉ trỏ xì xầm lẫn huýt háy mỗi khi nó đi ngang qua.
Tuy nhiên,
Fred và George lại thấy tất cả những trò ấy rất vui. Hai đứa lanh chanh
bước dõng dạc phía trước Harry để mở đường và hô to:
- Hãy tránh đường cho Người kế vị Slytherin, phù thủy ác độc chân chính đang du hành đây!
Percy cực lực phản đối hành động đó. Anh lạnh lùng mắng hai em:
- Đây không phải là chuyện đáng cười đùa.
Fred xua tay:
- Ôi, tránh đường giùm coi, anh Percy. Harry đang gấp lắm mà.
George hùa thêm:
- Đúng vậy, nó phải đi gấp tới Phòng chứa Bí mật để uống trà với đám tay chân đầy nanh độc đấy!
Ginny
cũng không thú vị chút nào với trò đùa của hai anh. Mỗi lần Fred hỏi to
Harry là nó dự định tấn công ai tiếp theo, hay khi George giả đò trừ tà
Harry bằng một củ tỏi, thì Ginny kêu lên đầy khổ sở:
- Ôi, đừng mà!
Harry
chẳng thèm bận tâm. Ít nhất thì nó cảm thấy dễ chịu hơn khi thấy Fred
và George coi cái chuyện người ta đồn đại nó là Người kế vị Slytherin
là tào lao nhảm nhí. Nhưng mà trò cười của anh em Fred và George lại có
vẻ như đã chọc tức Draco Malfoy, mỗi lần thấy anh em Fred diễn trò cười
đó, trông Malfoy càng thêm chua chát.
Ron suy diễn:
- Là bởi
vì nó chỉ muốn ra rằng chính nó mời là Người kế vị. Mấy bồ cũng biết
mà, cái mà thằng đó ghét nhất là bị đánh bại trong bất cứ chuyện gì.
Vậy mà bây giờ tiếng tăm của mấy chuyện bẩn thỉu nó làm thì Harry lại
lãnh hết, vậy sao không tức?
Hermione nói bằng giọng đắc ý:
- Không lâu nữa đâu! Thuốc Đa dịch gần xong. Cũng sắp tới ngày tụi mình moi được sự thật từ thằng nào đó ra rồi.
Cuối
cùng học kỳ một chấm dứt, và lâu đài chìm trong một sự yên ắng sâu lắng
như lớp tuyết dày phủ bên trên. Harry nhận thấy tòa lâu đài trở nên yên
tĩnh đi chứ không phải âm u đi, và điều nó thích nhất là nó, Hermione
cùng anh em nhà Weasley được làm “bá chủ” toàn tháp Gryffindor, nghĩa
là chúng tha hồ chơi pháo bung xòe tưng bừng mà không ngại làm phiền ai
hết, lại mặc sức thực tập đấy tay đôi riêng với nhau. Fred, George và
Ginny đã chọn ở lại trường thay vì đi theo ông bà Weasley thăm anh Bill
ở Ai Cập. Percy không tán thành những hành vi của tụi nó – những hành
vi mà anh cho là trẻ con – nên ít khi anh có mặt trong phòng sinh hoạt
chung Gryffindor. Anh đã nói với bọn trẻ một cách hơi vênh vang rằng
anh ở lại trường trong kỳ lễ Giáng Sinh này chỉ vì nhiệm vụ Huynh
trưởng của anh là phải hỗ trợ các thầy cô giáo trong thời gian khó khăn
này mà thôi.
Bình minh ngày Giáng Sinh trắng toát và lạnh buốt.
Harry và Ron là hai đứa duy nhất còn lại trong phòng ngủ. Cả hai bị
đánh thức dậy khi Hermione chạy vô phòng. Cô bé đã ăn mặc chỉnh tề, tay
cầm quà cho cả hai người bạn. Hermione vừa kéo màn cửa sổ vừa kêu to:
- Dậy thôi!
Ron giơ tay che ánh sáng chói mắt, càu nhàu:
- Hermione, bồ đâu có được phép vô đây…
Nhưng Hermione quẳng cho Ron một món qua, vui vẻ nói:
-
Chúc mừng Giáng Sinh hạnh phúc! Mình đã thức dậy cả nửa giờ đồng hồ
rồi, cho thêm vô thuốc một mớ ruồi cánh mỏng. Bây giờ thuốc đã bào chế
xong!
Harry ngồi bật dậy, đột nhiên tỉnh táo hẳn:
- Chắc không?
- Chắc!
Hermione khẳng định, vừa đẩy con chuột Scabbers xê ra để cô bé có thể ngồi xuống phía cuối giường của Ron.
- Nếu tụi mình muốn thử, thì mình có thể nói là ngay tối nay cũng được.
Lúc đó, Hedwig lao vào phòng, mỏ ngậm một cái gói nhỏ. Khi Hedwig đáp xuống giường Harry, Harry vui vẻ chào:
- Mạnh giỏi hả? Mày chịu nói chuyện lại với tao chưa?
Con
cú rỉa vành tai Harry một cách thân ái, coi như một món quà xịn hơn cái
mà nó mang về cho Harry rất nhiều. Cái đó hóa ra là quà của dì dượng
Dursley. Họ gởi cho Harry một cái tăm xỉa răng kèm theo một bức thư bảo
nó nhắm coi có thể ở luôn lại Hogwarts vào cả mùa hè không?
Những
món quà Giáng Sinh khác của Harry làm nó vui sướng hơn nhiều. Lão
Hagrid tặng Harry một hộp kẹo mật, tiếng là kẹo mềm, nhưng Harry quyết
định là nên hơ lửa cho nó hơi nhão ra rồi mới có thể ăn được. Ron thì
tặng Harry một cuốn sách về những sự kiện thú vị liên quan đến đội
Quidditch mà nó hâm mộ nhất, sách có tựa là “Bay với súng thần công”.
Hermione thì tặng Harry một cây viết lông đại bàng hết sức sang trọng.
Khi Harry mở món quà cuối cùng ra thì nó thấy một chiếc ao len đan tay
của bà Weasley và một cái bánh mận to tướng. Nó đọc tấm thiệp mừng
Giáng Sinh của bà Weasley với một niềm hối hận tái trào dâng khi nhớ
đến chiếc xe hơi của ông Weasley. (Chiếc xe đó từ sau trận đụng độ với
cây Liễu Roi đến nay vẫn mờ mịt tông tích). Nó cũng áy náy nghĩ tới vụ
vi phạm nội quy mà nó và Ron sắp sửa tham gia.
Không ai lại không
khoái bữa tiệc Giáng Sinh ở trường Hogwarts, kể cả những đứa đang âm
mưu thử nghiệm món thuốc rùng rợn Đa dịch.
Đại Sảnh đường được
trang hoàng cực kỳ lộng lẫy. Không kể một tá cây thông Giáng Sinh phủ
tuyết trắng và hàng chùm hàng chuỗi hoa ô rô và hoa tầm giăng mắc khắp
trần; Sảnh đường còn được phù phép cho tuyết rơi êm đềm, tuyết phù phép
nhẹ, ấm và khô, rơi từ trên trần xuống. cụ Dumbledore lĩnh xướng mấy ca
khúc Giáng Sinh mà cụ yêu thích nhất. Lão Hagrid thì nói cười oang
oang, càng lúc nói càng to sau mỗi ly rượu tròng trắng trứng lão nốc
vào. Fred đã làm phép biến phù hiệu Huynh trưởng của Percy thành Đinh
Trưởng, mà Percy thì không để ý, nên cứ lấy làm lạ và hỏi tại bọn nhỏ
cứ rúc rích cười miết. Harry chẳng bận tâm chuyện Malfoy ngồi bên kia
dãy bàn của nhà Slytherin đang to tiếng bình luận về cái áo len mới của
nó. Lát nữa, nếu bọn Harry may mắn, thì bọn Malfoy sẽ lãnh đủ một đòn
đau đích đáng.
Harry và Ron chưa ăn xong dĩa bánh Giáng Sinh thứ
ba thì Hermione đã lùa cả hai đứa ra khỏi Sảnh đường để đi thực hiện âm
mưu của chúng vào tối hôm đó.
Hermione nói một cách rất lạnh lùng, thực tế, như thể cô nàng sắp gửi hai đứa đi chợ mua bột giặt:
-
Tụi mình vẫn còn cần một chút gì đó của cái kẻ mà mình muốn biến thành.
Cho nên hai bạn phải kiếm cho được một cái gì đó của Crabbe và Goyle;
hai thằng này là bạn thân nhất của Malfoy, có thế mới hòng Malfoy kể
hết mọi chuyện bí mật của nó ra. và mình cũng phải tính toán sao cho
hai đứa Crabbe và Goyle thiệt không thể xuất hiện đúng lúc tụi mình
đang khai thác Malfoy.
Mặt của Harry và Ron hơi thộn ra, nhưng
Hermione chẳng đếm xỉa gì, vẫn tiếp tục trình bày kế hoạch của mình một
cách tỉ mỉ, chu đáo:
Cô bé giơ ra hai cái bánh sôcôla…
- Mình đã sắp đặt hết trơn rồi.
Cô bé giơ ra hai cái bánh sôcôla, nói tiếp:
-
Mình đã rưới đầy bùa mê ngủ đơn giản vô hai cái bánh này. Hai bạn chỉ
cần làm sao cho Crabbe và Goyle “phát hiện” ra hai cái bánh. Hai đứa nó
tham ăn lắm, thế nào tụi nó cũng đớp ngay. Đợi cho tụi nó ngủ rồi, hai
bạn nhổ mấy sợi tóc của tụi nó, rồi kéo tụi nó vô phòng cất chổi cho
tụi nó tạm trú ở trỏng.
Ron và Harry nhìn nhau một cách đầy nghi hoặc.
- Hermione à, mình không tin lắm…
- Rủi mà có trục trặc gì đó…
Nhưng
ánh mắt của Hermione lóe lên một tia sáng cương quyết không khác mấy
với ánh mắt mà giáo sư McGonagall thỉnh thoảng để lộ ra. Cô bé cứng cỏi
nói:
- Không có tóc của Crabbe và Goyle thì món thuốc của tụi mình
bào chế trở nên vô dụng. Các bạn có muốn điều tra Malfoy không hả?
Harry vội nói:
- Được rồi, được rồi. Nhưng còn phần bạn thì sao? Bạn tính nhổ tóc ai đây?
Hermione bèn tươi rói lại, móc trong túi áo ra một cái chai nhỏ xíu, giơ cao cho hai bạn xem một sợi tóc duy nhất bên trong.
-
Mình đã có rồi nè! Các bạn còn nhớ con Bé Bự Millicent Bulstrode đánh
vật với mình ở Câu lạc bộ Đấu tay đôi không? Lúc nó vặn cổ mình, nó làm
vương mấy sợi tóc của nó trên áo mình. Bữa nay nó về nhà ăn lễ Giáng
Sinh rồi – Mình biến thành nó xong rồi là chỉ việc nói với tụi nhà
Slytherin là mình đã đổi ý, quay lại đây chơi lễ với tụi nó.
Nói
xong, Hermione chạy đi kiểm tra lại món thuốc Đa dịch đã bào chế xong.
Còn Ron thì quay lại nhìn Harry với vè mặt cực kỳ u ám:
- Bồ có bao giờ nghe nói tới một kế hoạch sơ hở tùm lum chỗ như vầy chưa?
Nhưng
hóa ra, giai đoạn thứ nhất của công tác diễn ra suôn sẻ y như dự kiến
của Hermione, đến nỗi Harry và Ron phải kêu lên ngạc nhiên. Hai đứa lén
ra hành lang tiền sảnh trống vắng sau bữa tiệc trà Giáng Sinh để chờ
Crabbe và Goyle. Chỉ còn hai đứa nhà Slytherin này nân ná để ngốn cho
hết món bánh xốp kem thứ tư. Harry đã để bánh sôcôla ngay trên hành
lang cầu thang. Khi thấy Crabbe và Goyle bắt đầu ra khỏi Đại Sảnh
đường, Harry và Ron vội chạy trốn ra sau bộ áo giáp đứng gần cửa trước.
Nhìn Crabbe vui mừng chỉ cho Goyle thấy mấy cái bánh và hớn hở chạy tới chụp lấy, Ron thì thầm:
- Tụi bây ngu ơi là ngu!
Hai
đứa nhà Slytherin nhe răng cười một cách ngốc ngếch và thồn nguyên cả
cái bánh vô hai cái miệng há rộng như miệng cá sấu. Rồi hai đứa nhai
nhồm nhoàm, vẻ đắc thắng lộ trên nét mặt. Nhưng chỉ lát sau, cả hai
đứa, vẫn không có chút xíu thay đổi gì trên vẻ mặt, cứ lăn đùng ra nằm
ngủ thẳng cẳng trên sàn nhà.
Phần khó khăn nhất của công việc là
kéo Crabbe và Goyle vào cái tủ bên kia Sảnh đường. Sau khi nhấn hai đứa
nằm yên ấm trong mớ xô chậu và giẻ lau sàn, Harry nhổ sợi tóc cứng như
lông heo phía trên trán của Goyle, còn Ron thì nhổ cả nắm tóc của
Crabbe. Tụi nó chôm luôn cả giày của hai đứa kia, bởi vì giày tụi nó
quá nhỏ so với chân cẳng của Crabbe và Goyle. Xong, tụi nó rút quân về
buồng tắm của con ma khóc nhè Myrtle, lòng vẫn còn chưa hết bàng hoàng
về những chuyện mình mới làm.
Cả hai không thấy trời đất gì vì
trong buồng tắm của con ma khóc nhè Myrtle dày nghịt khói đen bốc ra từ
cái vạc mà Hermione đang quậy thuốc. Kéo áo chùng trùm lên mặt, Harry
và Ron gõ nhẹ lên cửa:
- Hermione?
Có tiếng lách cách mở khóa
và Hermione thò đầu ra, mặt mày sáng rỡ, trông có vẻ hồi hộp lắm. Tụi
nó có thể nghe được tiếng lục bục của chất thuốc sền sệt đang sủi bong
bóng lên trong cái vạc sau lưng Hermione. Ba cái cốc thủy tinh to đã để
sẵn trên nắp bồn vệ sinh.
Hermione nín thở nói:
- Mấy bồ có lấy được gì không?
Harry chìa cho Hermione coi mấy sợi tóc của Goyle. Hermione nói:
- Hết sảy!
Cô bé đưa ra một gói nhỏ:
- Mình đã chôm được mấy thứ này ở phòng giặt ủi. Các bạn cần áo quần rộng hơn một khi các bạn biến thành Crabbe và Goyle.
Nhìn kỹ, món thuốc Đa dịch trông như bùn đen đặc sệt đang uể oải sủi bọt.
Cả ba đứa cùng nhìn vào cái vạc thuốc. Nhìn kỹ, món thuốc Đa dịch trông như bùn đen đặc sệt đang uể oải sủi bọt.
Hermione tới thời điểm này cũng có vẻ căng thẳng. Cô bé lo lắng đọc lại trang sách nhàu nát của cuốn”Độc dược Tối Hiệu nghiệm”:
-
Chắc chắn là mình đã làm đúng y mọi chỉ dẫn. Sách viết hình như là… khi
mình uống thuốc vô rồi thì đúng một tiếng đồng hồ sau là mình trở lại
nguyên hình dạng cũ.
Ron thì thào:
- Bây giờ làm sao nữa?
… tay cô bé run rẩy trút vào ly đầu tiên sợi tóc của Bé Bự Bulstrode đựng trong cái chai nhỏ xíu.
- Tụi mình chia thuốc ra ba ly, rồi bỏ tóc vô mỗi ly.
Hermione
múc từng muôi lớn chất thuốc đen sệt như sình ấy vô mấy cái ly. Xong,
tay cô bé run rẩy trút vào ly đầu tiên sợi tóc của Bé Bự Bulstrode đựng
trong cái chai nhỏ xíu.
Ly thuốc rít lên như cái ấm sôi reo và sủi bọt như điên. Một giây sau, thuốc biến thành một thứ màu vàng ghê ghê.
Ron nhìn cái chất vàng vàng ấy:
- Ý ẹ, tinh chất của Bé Bự Bulstrode đó. Dám cá là nếm lợm giọng cho coi.
Hermione nói:
- Cho tóc vô ly của bạn đi.
Harry
thả sợi tóc của Goyle vô cái ly chính giữa, còn Ron thì bỏ tóc của
Crabbe vào ly cuối cùng. Cả hai ly đều rít lên và sủi bọt. Thuốc có tóc
của Goyle thì đổi màu vàng lợt của nước mũi, còn thuốc có tóc Crabbe
thì có màu nâu xỉn.
Khi mỗi đứa bưng một ly lên, Harry nói:
-
Khoan đã. Tụi mình không nên uống ở đây… khi tụi mình biến thành Crabbe
và Goyle thì đứng ở đây sẽ không đủ chỗ nữa. Mà Bé Bự Bulstrode thì
cũng chẳng bé bỏng gì.
Ron tán thành:
- Phải đó. Mỗi đứa chui vô một buồng cầu tiêu.
Nó
mở khóa. Harry cẩn thận bưng cái ly của mình sao cho không làm đổ giọt
thuốc Đa dịch nào hết, bước nhẹ vô căn buồng ở giữa. Nó gọi vọng ra:
- Sãn sàng chưa?
- Một – Hai – Ba.
Bịt chặt mũi, Harry nuốt ực hai cái cho hết ly thuốc của mình. Mùi vị không tệ lắm, đại khái như bắp cải hầm nhừ thôi.
Nhưng
ngay tức thì, cơ thể nó bằt đầu quằn quại, như thể nó vừa nuốt trộng
một bầy rắn sống nhăn vậy. Nó gập đôi người lại, không biết mình có sắp
ói ra không? Thế rồi một cảm giác bỏng cháy lan tỏa nhanh chóng trong
bao tử của nó, lan đến từng đầu ngón tay ngón chân. Kế đến, nó thở hổn
hển, bò lăn lộn trên sàn, có cảm giác dễ sợ là cơ thể mình đang tan
chảy, khi lớp da trên toàn thân nó phồng rộp lên, căng bóng như sáp
nóng. Và nó nhìn thấy hai tay của mình to bè ra, ngón tay ú nần lên,
móng tay bành bạnh, khớp ngón tay lồi lên thành mấu. Vai nó cũng rộng
ra một cách đau đớn, và cảm giác nhột nhạt ngứa ngáy trên trán khiến nó
hiểu là tóc đang mọc lan xuống chân mày của nó. Chân nó cũng đau nhức
trong đôi giày nhỏ quá cỡ.
Nhưng đột ngột, y như lúc bắt đầu, mọi
đau đớn kết thúc. Harry nằm úp mặt trên sàn nhà bằng đá lạnh lẽo, lắng
nghe tiếng con ma khóc nhè Myrtle đang than thở sầu đời ở cuối phòng.
Nó hất đôi giày ra khỏi chân một cách khó khăn, rồi đứng lên. Hóa ra,
làm thằng Goyle là như vầy đây. Bàn tay to bè của nó run lẩy bẩy khi nó
cởi áo chùng ngắn cũn cỡn tới nửa bắp chân của nó ra để mặc vào cái áo
khác, rồi đi đôi giày to như chiếc xuồng của Goyle. Nó toan vén mái tóc
rủ trước trán, nhưng chỉ bắt gặp những túm tóc ngắn thô cứng mọc gần
kín trán. Rồi nó nhận thấy cặp kiếng cận của nó làm cho mắt nó mờ đi,
bởi vì rõ ràng là mắt Goyle đâu cần đến kiếng. Nó bèn gỡ kiếng ra, gọi
to:
- Hai bạn sao rồi?
Giọng Goyle khàn khàn thoát ra từ cổ họng Harry. Ơû buồng bên phải nó, giọng Crabbe ồ ồ vang lên:
- Xong.
Harry
mở cửa buồng, bước tới trước tấm gương rạn nứt nhìn vào. Thằng Goyle
trong gương chăm chú nhìn lại nó bằng đôi mắt sâu hoắm lờ mờ. Harry gãi
tai, thằng Goyle trong gương cũng làm y như vậy.
Cả hai trợn mắt nhìn nhau…
Cửa
buồng Ron cũng mở ra. Cả hai đứa trợn mắt nhìn nhau. Ron trông giống
Crabbe y như đúc, từ cái đầu tóc gáo dừa cho đến hai cánh tay khỉ đột
dài thòng lòng, ngoại trừ chuyện nó hơi nhợt nhạt vì sửng sốt.
Ron bước đến gần tấm gương quẹt chóp mũi lân, thốt lên:
- Không tin được! Chuyện này thật không tin nổi!
Harry nới dây đeo của cái đồng hồ đang cứa da cổ tay to tướng của Goyle.
-
Tụi mình phải đi ngay thôi. Tụi mình còn chưa biết phòng sinh hoạt
chung của nhà Slytherin ở đâu. Mình cầu mong có ai đó cho mình đi theo…
Ron vẫn chăm chăm nhìn Harry, nói:
- Thiệt tình, ngó Goyle suy nghĩ trông nó kỳ quái gì đâu ấy.
Nó đập cửa vô buồng tắm của Hermione gọi:
- Lẹ lên! Tụi mình phải đi ngay thôi.
Một giọng eo éo đáp lại:
- Mình… mình nghĩ chắc là mình không thể đi đâu. Hai bạn đành phải đi mà không có mình đi cùng vậy.
- Hermione ơi, tụi này dư biết Bé Bự Bulstrode xấu xí mà, bồ khỏi lo có người biết là bồ…
- Không… thực ra thì… chắc là mình không đi đâu. Hai bạn đi mau lên, kẻo mất thì giờ.
Harry nhìn Ron, ngơ ngác. Ron kêu lên:
- Đúng là kiểu mặt Goyle. Cái mặt của bồ bây giờ giống y như mặt Goyle mỗi khi thầy cô giáo kêu nó lên hỏi bài.
Harry hỏi vọng qua cánh cửa:
- Bạn có sao không, Hermione?
- Không sao… Ơ… mình không sao, cứ đi đi.
Harry
nhìn đồng hồ đeo tay. Chúng đã cù nhây hết năm phút trong 60 phút quí
báu mà chúng có được khi thuốc còn hiệu nghiệm. Nó đành nói:
- Vậy tụi này sẽ quay lại gặp bạn ở tại đây nha.
Harry và Ron dè chừng hé cánh cửa nhà vệ sinh nữ, dòm trước ngó sau mở rồi mới lẻn ra.
Harry thì thào vô tay Ron:
- Đừng đánh đùng đưa hai cánh tay như vậy.
- Hả?
- Crabbe ưa khuỳnh khuỳnh hai tay của nó kìa…
- Ưø, như vậy coi bộ khá hơn.
Hai
đứa đi xuống những bậc thang cẩm thạch. Bây giờ tụi nó không trông mong
gì hơn là gặp một đứa nào đó của nhà Slytherin để đi theo tới phòng
sinh hoạt chung của nhà Slytherin, nhưng nhìn quanh quất mà chẳng thấy
ma nào hết.
Harry lại thì thầm vô tai Ron:
- Tính sao?
Ron hất đầu về phía lối xuống tầng hầm:
- Tụi Slytherin thường đổ ra ăn điểm tâm từ phía đó.
Nó vừa há miệng nói thì thấy một con bé tóc dài xoăn tít xuất hiện ngay lối đi dẫn xuống tầng hầm. Ron vội chạy theo con bé:
- Xin lỗi, cho hỏi thăm một chút. Mình quên mất lối về phòng sinh hoạt chung của tụi mình.
Con bé đanh đá:
- Phòng sinh hoạt chung của tụi mình hả? Xin lỗi à! Tôi ở nhà Ravenclaw!
Con bé bỏ đi, vẫn còn ném lại phía sau cái nhìn ngờ vực.
Harry
và Ron vội đi xuống những bậc thang đá lạnh lẽo dẫn vào hành lang tối
om, bước chân của tụi nó nghe rõ to khi chân cẳng kếch xù của Crabbe và
Goyle dẫm thình thịch xuống sàn. Tụi nó bắt đầu cảm thấy mạo danh giả
dạng là chuyện không dễ dàng như tụi nó tưởng.
Hành lang của mê lộ
tối om và vắng ngắt. Tụi nó cứ đi xuống, đi xuống miết, xuống sâu phía
dưới lâu đài Hogwarts, vừa đi vừa ngó đồng hồ canh chừng xem tụi nó còn
được bao nhiêu thời gian nữa. Đã tiêu hết mười lăm phút rồi, hai đứa
bằt đầu thất vọng. Bỗng nhiên, một tiếng động vang lên đột ngột phía
trước tụi nó.
Ron hồi hộp:
- Đó, rốt cuộc cũng kiếm ra được một đứa!
Cái
đứa đó từ trong một căn phòng lù lù đi ra. Tuy nhiên khi tụi nó đi vội
tới gần đứa đó, thì tim tụi nó chùng xuống: không phải là một đứa
Slytherin như tụi nó đang mong đợi, mà đó lại là Huynh trưởng Percy.
Ron ngạc nhiên hỏi:
- Anh làm gì tuốt dưới này vậy?
Percy có vẻ như bị xúc phạm:
- Không mắc gì tới trò hết. Trò là Crabbe phải không?
Ron khựng lại một cái nhưng kịp đáp:
- Cái… Ơ… phải…
Percy nghiêm nghị nói:
- Vậy thì về phòng ngủ của trò ngay. Những ngày này mà đi lang thang trong những hành lang tối thì không an toàn chút nào đâu.
- Chứ còn anh…
Ron cự lại, nhưng Percy đứng ưỡn ngực ra mà nói:
- Tôi là Huynh trưởng. Không có cái gì dám tấn công tôi hết.
Một
giọng nói chợt vang lên đằng sau Ron và Harry. Tụi nó quay lại và thấy
Malfoy đang đi tới. Đây là lần đầu tiên trong đời mà Harry cảm thấy
mừng khi gặp Malfoy.
Malfoy ngó hai đứa nó, lè nhè:
- Tụi bây
đây rồi. Suốt từ nãy giờ hai đứa bây ở lỳ trong Đại Sảnh đường mà ngốn
hả? Tao đang đi kiếm tụi bây đây, có cái này hay lắm tao muốn cho tụi
bây coi.
Malfoy liếc Percy một cách khinh miệt:
- Anh làm gì ở đây hả, Weasley?
Percy nổi khùng:
- Trò phải biết tôn trọng một Huynh trưởng chứ! Tôi không thích thái độ của trò chút nào hết!
Malfoy cười khinh khỉnh và ra dấu cho Harry cùng Ron đi theo nó.
Harry
suýt mở miệng xin lỗi Percy, may mà tự kiềm chế mình. Nó và Ron vội vã
đi teo Malfoy. Khi quẹo qua một hành lang khác, Malfoy nói:
- Thằng Peter Weasley đó…
Ron tự động sửa ngay:
- Percy.
Malfoy nạt:
-
Tên gì cũng kệ xác! Tao nhận thấy dạo này thằng đó cứ rình rập quanh
đây. Mà tao cá với tụi bây là tao biết nó muốn gì. Nó tưởng nó tài lanh
chỉ một tay mà bắt được Người kế vị Slytherin à?
Malfoy cười nhạo báng. Harry và Ron liếc nhìn nhau hồi hộp.
Malfoy chợt dừng lại trước một bức tường đá trơ trụi ẩm ướt. Nó hỏi Harry:
- Mật khẩu mới là gì ta?
Harry á khẩu:
- Ơ…
Malfoy không thèm bận tâm đến tiếng ú ớ của Harry (lúc này đã biến hình thành Goyle). Nó đã nhớ ra được mật khẩu:
- À, nhớ rồi… Máu trong!
Cánh cửa đá ẩn trong bức tường mở ra. Malfoy bước thẳng vào trong, Harry và Ron bước theo nó.
Phòng
sinh hoạt chung của nhà Slytherin là một căn phòng dài, thấp, nằm ngầm
dưới đất, tường đá nhô, trần cũng lát đá, treo từng chuỗi đèn tròn tỏa
ánh sáng xanh lợt lạt. Một ngọn lửa đang reo tí tách trong một cái lò
sưởi được chạm trổ công phu, hắt bóng vài đứa nhà Slytherin ngồi trên
ghế tựa lưng cao vây quanh nó.
Malfoy dẫn Harry và Ron đến một cặp ghế trống cách xa lò sưởi, bảo với hai đứa:
- Tụi bây chờ ở đây. Tao sẽ đi lấy cho tụi bây coi – Ba tao vừa mới gởi tới…
Malfoy trở lại, tay nó cầm một cái gì giống như một mẩu báo cắt rời.
Harry
và Ron ngồi xuống ghế, hoang mang không biết Percy sẽ cho mình coi cái
gì, trong khi cố gắng hết sức ra bộ thoải mái như đang ở nhà mình.
Chỉ
một lát sau, Malfoy trở lại, tay nó cầm một cái gì đó giống như một mẩu
báo cắt rời. Nó chìa mẩu bảo ra ngay trước mũi Ron, và bảo:
- Cho tụi bây tha hồ cười.
Harry
thấy mắt Ron trợn lên sửng sốt, ráng đọc mẩu báo thật nhanh, cố cười
khì một cái, rồi đưa bài báo cho Harry. Bài báo ấy được cắt ra từ tờ
Nhật Báo Tiên Tri, có nội dung như sau:
CUỘC THẨM TRA Ở BỘ PHÁP THUẬT
Hôm
nay ông Arthur Weasley, trưởng phòng Dùng sai Chế tác của Muggle, bị
phạt 50 Galleons vì đã phù phép một chiếc xe hơi Muggle.
Ông
Lucius Malfoy, ủy viên Hội đồng Quản trị trường Pháp thuật và Ma thuật
Hogwarts, nơi chiếc xe bị phù phép đã gây ra tai nạn hồi đầu niên học
này, kêu gọi ông Weasley từ chức.
Ông Lucius Malfoy nói với phóng
viên bổn báo: “Weasley đã gây tai tiếng cho Bộ Pháp Thuật. Ông ấy rõ
ràng là không thích hợp để thực thi luật lệ của chúng ta, và do đó đạo
luật Bảo vệ Muggle khôi hài của ông ta nên cho loại bỏ ngay tức thì.”
Chúng
tôi không tiếp xúc được ông Weasley để nghe ý kiến của ông, nhưng bà vợ
ông thì nói phái viên bổn báo rằng hãy cút xéo ngay kẻo bà thả ma xó
trong nhà ra!
Khi Harry đưa trả lại mẩu báo, Malfoy sốt ruột hỏi:
- Sao? Tụi bây thấy vui không?
Harry thẫn thờ nhe răng:
- Hì hì.
Malfoy giở giọng đầy miệt thị:
-
Lão Arthur Weasley ấy khoái bọn Muggle tới nỗi thiếu điều bẻ gãy cả đũa
phép của lão mà chạy theo bọn nó. Cứ nhìn cung cách nhà Weasley thì
thiệt cũng khó mà nói được là bọn nhà ấy có phải là phù thủy thuần
chủng không.
Gương mặt Ron – hay nói cho đúng thực tế lúc ấy là gương mặt Crabbe – méo mó đi vì phải kềm chế cơn giận đang sôi trào.
Malfoy cáu kỉnh hỏi:
- Mày mắc chứng gì vậy Crabbe?
Ron làu bàu:
- Đau bao tử.
Malfoy cười hí hí:
-
Vậy thì mày xuống bệnh thất mà đá cho tụi Muggle mỗi đứa một cái cho
tao. Mày biết không, tao lấy làm lạ là tại sao Nhật Báo Tiên Tri chưa
có bài tường thuật nào về mấy vụ tấn công hôm nay.
Nó tiếp tục nói với vẻ suy tư:
-
Tao đoán là lão Dumbledore đang tìm cách bưng bít mấy vụ đó đi. Nếu mấy
vụ kiểu đó mà còn tiếp diễn thì lão sẽ mất chức và bị tống cổ đi ngay.
Ba tao vẫn nói chính lão già Dumbledore mới là điều tệ hại nhất từ xưa
tới nay ở cái trường này. Lão cũng khoái tụi con nhà Muggle nữa. Mà
đúng ra, một hiệu trưởng đứng đắn thì đời nào lại để cho cái đồ nhão
nhớt như thằng Creevey đó được nhập cơ chứ!
Malfoy bắt đầu giả bộ
động tác chụp hình với một cái máy chụp hình tưởng tượng và nhái theo
một cách ác độc nhưng hoàn toàn chính xác hình ảnh đầy ấn tượng của
thằng nhóc Colin:
- Anh Potter, em chụp hình anh nha, anh Potter? Cho em xin chữ ký của anh nha? Cho em liếm giày của anh nha, anh Potter?
Nhưng nó buông thõng tay xuống, ngó Harry và Ron:
- Hai đứa bây mắc chứng gì vậy?
Harry
và Ron đành tự ép mình cười hì hì, có phần hơi trễ, để hưởng ứng trò hề
của Malfoy. Dù vậy, Malfoy cũng có vẻ hài lòng. Có lẽ ngày thường
Crabbe và Goyle vẫn chậm tiêu những chuyện tiếu lâm của nó kiểu như
vậy.
Malfoy vẫn tiếp tục:
- Thánh sống Potter, bạn của lũ Máu
Bùn! Chẳng qua là một thằng thiếu ý thức phù thủy đúng đắn, chứ mà có ý
thức thì nó đã chẳng đánh bạn với cái thứ xuất thân Máu Bùn như con nhỏ
Hermione. Vậy mà thiên hạ cứ tưởng nó là Người kế vị Slytherin chứ!
Harry
và Ron hồi hộp chờ đợi nó nói tiếp: chắc chắn chỉ chút xíu nữa thôi là
Malfoy tiết lộ với chúng chính nó là Người kế vị. Nhưng lúc đó Malfoy
lại nói:
- Phải chi tao biết người đó là ai để tao giúp cho một tay.
Quai
hàm của Ron xệ xuống khiến cho Crabbe trông còn ngố hơn cả lúc bình
thường. May mà Malfoy chẳng để ý gì cả. Harry nhanh trí hỏi ngay:
- Nhưng chắc đại ca cũng đoán biết được ai đứng sau hậu trường vụ này…
Malfoy nạt ngang:
-
Mày biết là tao không biết mà Goyle! Tao đã nói với mày bao nhiêu lần
rồi? Ba tao cũng không nói cho tao biết chút gì hết về cái vụ Phòng
chứa Bí mật được mở ra lần trước. Dĩ nhiên, chuyện xảy ra cách đây năm
chục năm thì còn trước cả thời của ổng. Oång thì chắc chắn là biết hết
rồi, nhưng ổng nói chuyện này phải giữ kín như bưng; tao mà tỏ ra biết
nhiều quá thì có khi người ta lại ngờ tao. Nhưng mà ít ra tao cũng biết
được một chuyện: lần trước khi Phòng chứa Bí mật được mở ra thì có một
tên Máu Bùn bị chết. Cho nên tao cá là chẳng chóng thì chầy, thể nào
phen này cũng có một đứa trong bọn chúng bị giết… Tao mong đó sẽ là con
nhỏ Hermione đáng ghét.
Cái giọng khoái trá của Malfoy làm cho Ron
siết chặt bàn tay to bè của Crabbe thành một nắm đấm. Harry cảm thấy
mọi chuyện có thể hỏng mất nếu Ron không kềm chế nổi rồi tống một đấm
vô mặt Malfoy, nó bèn trừng mắt cảnh cáo Ron và nói:
- Theo đại ca thì liệu người ta đã bắt được kẻ mở Phòng chứa Bí mật lần trước chưa?
Malfoy nói:
- Ờ, có chứ… dù là ai đi nữa thì cũng bị đuổi học. Có thể bây giờ tụi nó vẫn còn ở Azkaban.
Harry hỏi lại:
- Azkaban nào?
Malfoy nhìn nó, vẻ không sao tin nổi:
-
Azkaban – nhà tù phù thủy chứ Azkaban nào nữa hả Goyle? Thành thực mà
nói, mày chỉ chậm hiểu thêm chút nữa thì cầm như bộ óc mày đang teo đi.
Nhấp nhổm không yên trên cái ghế của mình, Malfoy nói tiếp:
-
Ba biểu tao nên nhẫn nhịn một chút và cứ để mặc cho Người kế vị
Slytherin làm tới. Ba nói trường Hogwarts cần quét bọn rác rưởi Máu
Bùn, nhưng biểu tao đừng có dính vô chuyện đó. Dĩ nhiên, lúc này ổng đã
có đủ chuyện tào lao rồi. Tụi bây có biết Bộ Pháp Thuật vừa mới khám
xét thái ấp của tao hồi tuần rồi không?
Harry cố tạo cho nét mặt chán phèo của Goyle một cái vẻ quan tâm.
Malfoy vẫn huyên thuyên nói tiếp:
-
Đúng vậy. Nhưng may mắn là họ không tìm ra cái gì đáng kể cả. Ba có một
số đồ Mỹ nghệ Hắc ám rất có giá trị. Nhưng cũng may, nhà tao cũng có
một căn phòng bí mật, ngay phía dưới sàn phòng khách…
Ron thốt lên:
- Hèn gì!
Malfoy
nhìn Ron. Harry cũng nhìn Ron. Ron đang “chín đỏ”. Ngay cả tóc nó cũng
đang đổi sang màu đỏ. Mũi nó cũng đang thun ngắn lại. Một giờ thuốc có
hiệu lực trong tụi nó sắp hết rồi, Ron đang biến hình trở lại trở thành
chính Ron. Và khi thấy Ron bỗng nhiên nhìn mình với ánh mắt kinh hoàng
thì Harry hiểu là nó cũng đang rã thuốc.
Cả hai bèn đứng bật dậy. Ron làu bàu:
- Kiếm viên thuốc đau bao tử coi!
Không
để tốn thêm giây nào nữa, hai đứa phóng ngang gian phòng sinh hoạt
chung của nhà Slytherin, nhà qua bức tường đá, lao lên hành lang, hy
vọng Malfoy không kịp để ý sự thay đổi của bọn chúng. Harry có thể cảm
nhận được đôi chân của nó đan tuột khỏi đôi giày khổng lồ của Goyle và
nó phải túm vạt áo chùng kéo lên cho khỏi vấp khi thân hình của nó co
ngắn lại. Hai đứa té nhào ở bậc thềm dẫn đến lối vào Sảnh đường tối
thui, ở đó vang lên tiếng lục đục từ góc xép mà tụi nó đã nhốt hai
thằng Goyle và Crabbe thật. Bỏ lại mấy chiếc giày to tướng bên ngoài
của góc xép, chỉ còn mang vớ, hai đứa cắm đầu cắm cổ chạy lên cầu thang
cẩm thạch, hướng về phía nhà vệ sinh nữ của con ma khóc nhè Myrtle.
Ron vừa đóng cửa nhà vệ sinh vừa thở hổn hển:
-
Ôi, cũng không đến nỗi uổng thì giờ. Tuy tụi mình vẫn chưa tìm ra được
ai là kẻ đã thực hiện mấy vụ tấn công, nhưng ngày mai mình sẽ viết thư
xúi ba khám xét phòng bí mật dưới sàn phòng khách nhà Malfoy.
- Hermione, ra đi, tụi này có cả đống chuyện kể cho bồ nghe nè…
Hermione rên rỉ:
- Tránh ra chỗ khác đi!
Harry và Ron nhìn nhau:
- Có chuyện gì vậy? Bây giờ thì chắc bồ đã trở lại nguyên hình như xưa rồi chứ? Hai đứa tụi này…
Thình
lình con ma khóc nhè Myrtle lướt xuyên qua một cánh cửa, hiện ra trước
mặt chúng. Harry chưa từng bao giờ thấy con ma khóc nhè lại vui vẻ như
lúc này. Con ma nói:
- Uùiiiii daaaaa, tụi bây chờ đó mà coi, khủng khiếp lắm…
Ron và Harry nghe tiếng mở chốt cửa, rồi Hermione xuất hiện, thút thít khóc, cái áo chùng của cô bé được kéo lên trùm kín đầu.
Harry ngờ ngợ hỏi:
- Sao vậy? Chẳng lẽ bồ vẫn còn đeo cái mũi của Bé Bự hay sao?
Gương mặt của Hermione phủ đầy lông đen thui.
Hermione
buông cái áo chùng cho nó tuột xuống khỏi đầu, để lộ một gương mặt
khiến cả Ron cũng phải kinh hoảng đến nỗi bị giật bắn ra sau, té vô cái
chậu rửa mặt:
Gương mặt của Hermione phủ đầy lông đen thui. Mắt cô
bé cũng đã đổi thành màu vàng trong veo, lại thêm đôi tai dài và nhọn
chỉa ra ngoài mái tóc.
Hermione hú lên khóc một cách đau đớn:
-
Cái sợi đó là lông con mèo! Chắc là Bé Bự có nuôi một con mèo! Món
thuốc Đa dịch để xài cho người chứ đâu có được dùng để biến ra thú vật!
Ron há hốc:
- Chết mồ không!
Con ma khóc nhè khoái chí:
- Tụi nó sẽ chọc ghẹo mày khiếp đảm cho coi!
Harry nói mau:
- Không sao đâu Hermione. Tụi này sẽ đưa bồ đến bệnh thất. Bà Pomfrey không bao giờ thắc mắc tọc mạch gì đâu…
Cũng
phải mất một lúc lâu mới thuyết phục được Hermione chịu rời nhà vệ sinh
nữ. Tiếng cười hô hố của con ma khóc nhè rượt theo chúng trên đường đi:
- Cứ chờ tới ai cũng thấy mày có một cái đuôi đi nha!
Chương
[1]
[2] [3]
[4] [5]
[6] [7]
[8] [9]
[10] [11] [12]
[13]
[14] [15]
[16]
[17] [18]