Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
Người Dịch: Lý Lan
Chương 17:
NGƯỜI KẾ VỊ SLYTHERIN
Chương
[1]
[2] [3]
[4] [5]
[6] [7]
[8] [9]
[10] [11]
[12]
[13]
[14] [15]
[16] [17] [18]
Giờ
đây Harry đang đứng ở cuối một căn phòng rất dài, mờ mờ sáng. Trần nhà
âm u và cao hun hút được chống đỡ bằng những cột đá cao ngất nghểu,
trên có khắc hình những con rắn vươn mình quấn quanh, tạo thành những
bóng đen dài vắt qua không gian mờ ảo xanh xao rờn rợn.
Tim Harry
đập dồn dập. Nó đứng yên lặng, lắng nghe sự yên tĩnh đến ớn xương sống.
Liệu con Tử Xà có đang ẩn núp trong góc tối, đằng sau một cây cột nào
đó không? Còn Ginny nữa, Ginny đang ở đâu?
Harry rút cây đũa phép
của mình ra cầm sẵn trong tay rồi tiến tới giữa những hàng cột rắn. Mỗi
một bước chân dò dẫm của nó đều dội vang vang vào những bức tường tăm
tối. Nó nhíu mí mắt lại thật khít, chỉ hi hí đủ nhìn, và sẵn sàng nhắm
tịt lại nếu có bất cứ động tĩnh nào. Những hốc mắt sâu hoắm của mấy con
rắn đá dường như dõi theo từng bước của Harry. Và rất nhiều lần, bao tử
của Harry đã phải thót lại vì tưởng là có cái gì đó đang chuyển động.
Tới
ngang đôi cột đá cuối cùng, thì một pho tượng cao tới trần căn phòng
chợt hiện ra lù lù trước mắt Harry. Pho tượng đó đứng tựa vào bức tường
ở cuối phòng. Harry phải vươn cổ cò ra để ngó nhóng lên gương mặt khổng
lồ tuốt trên cao: một gương mặt già nua nhăn nheo như mặt khỉ, với chòm
râu thưa và dài tới lai cái áo chùng phù thủy bằng đá dài lượt thượt.
Dưới vạt áo chùng là đôi chân xám to tướng đứng vững vàng trên sàn
phòng bằng phẳng. Và giữa đôi chân là một hình thù nhỏ bé với mái tóc
đỏ hoe đang nằm sấp trên sàn trong tấm áo chùng đen.
- Ginny!
Harry kêu lên nho nhỏ, phóng ngay đến bên Ginny, quỳ xuống cạnh cô bé. Harry khẩn khoản lay Ginny:
- Ginny ơi, đừng chết mà… Đừng chết, em ơi!
Harry
quẳng cây đũa phép qua một bên, ôm lấy đôi vai Ginny, xoay cô bé lại.
Gương mặt Ginny trắng bệch như vôi, và đôi mắt nhắm nghiền lạnh ngắt,
vậy có nghĩa là cô bé không bị hóa đá. Nhưng như vậy là cô bé đã bị…
Harry tha thiết lay gọi:
- Ginny ơi, hãy tỉnh dậy đi.
Nhưng cái đầu của Ginny chỉ ngả bên này rồi ngoẻo sang bên kia dưới sức lay của Harry.
- Con bé sẽ không tỉnh lại đâu.
Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên.
Harry giật bắn người, xoay phắt lại.
Một
thiếu niên cao nhòng, tóc đen, đứng tựa lưng vào cây cột gần nhất, đang
nhìn nó. Những đường nét của thiếu niên này nhòa nhạt một cách lạ lùng,
khiến Harry cảm tưởng mình đang nhìn cậu ta qua một cửa sổ mù sương.
Nhưng chắc chắn là có một thiếu niên đang đứng đó, không thể nhầm lẫn
được.
- Anh Tom – Tom Riddle phải không?
Riddle gật đầu, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào mặt Harry.
Harry khẩn thiết hỏi:
- Em Ginny sẽ không tỉnh lại hả? Anh nói vậy nghĩa là sao? Ginny chưa… Ginny chưa…?
Riddle nói:
- Đúng, con bé vẫn còn sống. Nhưng chỉ lúc này thôi.
Harry
nhìn Riddle chòng chọc. Tom Riddle đã từng là học sinh trường Hogwarts
cách đây năm mươi năm, nhưng bây giờ nó đứng đây, trong làn sương khói
lảng bảng mơ hồ, vẫn trẻ như một cậu thiếu niên mười sáu tuổi.
Harry ngờ ngợ hỏi:
- Anh là ma hả?
Riddle lặng lẽ đáp:
- Tôi là một ký ức. Một ký ức được giữ gìn trong một quyển nhật ký suốt năm mươi năm.
Riddle
chỉ xuống sàn, phía gần những ngón chân khổng lồ của bức tượng, quyển
nhật ký nhỏ màu đen mà Harry từng lượm được trong buồng tắm của con ma
khóc nhè Myrtle đang nằm đó, mở toang. Thoáng trong một giây, Harry
thắc mắc không biết làm sao mà quyển nhật ký lại nằm ở đây. Nhưng ngay
lúc này nó có nhiều điều phải bận tâm cấp bách hơn điều đó. Nó lại hì
hục nâng đầu Ginny lên:
- Anh Tom, anh phải giúp em mới được.
Chúng ta phải ra khỏi chỗ này ngay. Có một con Tử Xà… Em không biết nó
ở đâu, nhưng nó có thể xuất hiện bất cứ lúc nào… Anh làm ơn giúp em…
Harry vẫn toát mồ hôi xoay sở để nâng được nửa thân của Ginny lên khỏi sàn.
Riddle
không động đậy. Harry vẫn toát mồ hôi xoay sở để nâng cao được nửa thân
Ginny lên khỏi sàn. Nó cúi xuống để lượm lại cây đũa phép, nhưng cây
đũa phép đã biến đâu mất. Harry ngước nhìn lên hỏi Riddle:
- Anh có thấy?
Riddle
vẫn đứng yên nhìn Harry, mấy ngón tay dài đang xoay xoay cây đũa phép
của Harry. Tưởng Riddle đã nhặt giùm mình cây đũa, Harry vừa đưa tay ra
vừa nói:
- Cám ơn anh.
Nhưng Riddle vẫn đứng yên nhìn Harry
đăm đăm, mấy ngón tay dài vẫn thờ ơ xoay xoay cây đũa phép. Một nụ cười
bí hiểm thoáng làm cong khóe miệng của Riddle.
Tấm thân bất động của Ginny nặng trĩu làm cho đầu gối của Harry như muốn sụm xuống. Harry khẩn khoản:
- Anh nghe em đi. Tụi mình phải ra khỏi chỗ này! Nếu con Tử Xà mà xuất hiện…
Nhưng Riddle bình thản nói:
- Nó chỉ xuất hiện khi nào được gọi mà thôi.
Harry hạ lưng của Ginny xuống sàn vì không thể đỡ lâu hơn nữa. Nó hỏi Riddle:
- Anh nói vậy nghĩa là sao? Anh làm ơn đưa trả em cây đũa phép, em có thể sẽ cần đến nó…
Nụ cười của Riddle mở rộng hơn. Nó nói:
- Mày sẽ không cần đến nó nữa đâu.
Harry trân trối nhìn Riddle:
- Ý anh muốn nói gì? Em sẽ không cần dùng đến…?
Riddle nói:
- Harry Potter à, tao đã chờ đợi cơ hội này lâu lắm rồi. Cơ hội gặp gỡ mày. Để trò chuyện với mày.
Harry không còn kiên nhẫn nữa:
- Anh Riddle à, em thấy anh không hiểu gì cả. Tụi mình đang ở trong Phòng Chứa Bí Mật. Chuyện trò thì để sau này hẵng…
Nhưng Riddle bỏ cây đũa phép của Harry vô túi áo, miệng vẫn cười:
- Chúng ta sẽ nói chuyện ngay bây giờ.
Harry nhìn Riddle trừng trừng. Có chuyện gì đó rất quái đản đang diễn ra ở đây…
Chậm rãi từng tiếng, Harry hỏi:
- Làm sao mà Ginny ra nông nỗi này?
Riddle có vẻ rất thoải mái, đáp:
-
À, đó là một câu hỏi thú vị. Và câu trả lời lại là một câu chuyện dài.
Tao nghĩ nguyên nhân chính khiến Ginny ra nông nỗi này là do con bé đã
để mở trái tim mình và đem hết bí mật của mình tâm sự với một kẻ xa lạ
vô hình.
Harry không hiểu:
- Anh đang nói về cái gì vậy?
-
Về quyển nhật ký. Quyển nhật ký của tao ấy mà. Con bé Ginny đã viết vô
nhật ký của tao trong suốt mấy tháng trời, kể lể với tao những nỗi sầu
muộn và băn khoăn đáng thương của nó – nào là mấy thằng anh trêu chọc
nó như thế nào, nào là đi học năm thứ nhất mà phải xài toàn là đồ cũ,
áo cũ, sách cũ, nào là…
Riddle hơi ngừng lại, mắt lấp láy, rồi nói tiếp:
- Nào là anh chàng Harry Potter vĩ đại tốt bụng nổi tiếng, chắc là, theo con bé nghĩ nhé, chẳng hề thích nó chút nào.
Suốt trong lúc nói những điều này, mắt Riddle không hề rời khỏi gương mặt Harry. Một cái nhìn hau háu. Riddle vẫn tiếp tục:
-
Kể ra thì cũng chán ngấy khi phải nghe tất cả những nỗi phiền muộn băn
khoăn be bé ấy của một con bé mười một tuổi. Nhưng mà tao kiên nhẫn
lắm. Tao viết lại cho con bé. Tao rất cảm thông. Tao rất ân cần. Ginny
đơn giản là khoái tao: “Chưa từng có người nào hiểu em như anh cả, anh
Tom à… Em sung sướng biết bao được có quyển nhật ký này để giãi bày tâm
sự… Nó như một người bạn mà em có thể mang theo bên mình trong túi áo…”
Riddle bật cười, giọng cười cao ngạo lạnh lùng, có vẻ không phù hợp
chút nào với nó. Tiếng cười ấy làm cho tóc gáy Harry dựng đứng hết cả
lên.
- Nếu phải tự công nhận, thì Harry à, tao cho rằng mình luôn
luôn có khả năng mê hoặc những người tao cần mê hoặc. Cho nên con bé
Ginny trút hết tâm tình của nó với tao, và ngẫu nhiên mà tâm tình của
con bé đúng y như điều tao muốn… Tao đã ngày càng mạnh lên, nhờ nhấm
nháp những nỗi sợ hãi sâu sắc nhất của con bé, những bí mật tăm tối
nhất của con bé. Tao trở nên mạnh mẽ, và mạnh hơn con bé Ginny rất
nhiều; đủ mạnh để bắt đầu nhen nhúm trong con bé ấy vài ba bí mật của
tao, để bắt đầu trút một chút tâm tình của tao vào con bé…
Cổ họng Harry đã trở nên khô đắng. Nó hỏi:
- Ý anh muốn nói gì?
Riddle vẫn nhẹ nhàng:
-
Chưa hiểu ra hả, Harry Potter? Ginny là người đã mở cửa Phòng Chứa Bí
Mật. Chính con bé ấy đã vặn cổ mấy con gà trống quanh trường và vẽ lem
nhem lên tường những thông điệp dọa nạt. Chính con bé đã thả Tử Xà
Slytherin ra hại bốn tên Máu Bùn và con mèo của lão giám thị.
Harry thì thào:
- Không đời nào có chuyện đó!
Riddle vẫn bình thản nói:
-
Đó là sự thật. Dĩ nhiên là ban đầu con bé không ý thức được mình đang
làm gì. Kể ra cũng thú vị. Phải chi mày được đọc những trang nhật ký
mới viết của con bé… Những điều con bé ấy viết hay lắm…
Riddle lấy giọng đọc ê a, vừa ngâm nga vừa quan sát gương mặt kinh hãi của Harry:
-
Tom mến, em nghĩ em đang mất trí nhớ. Khắp áo chùng của em dính đầy
lông gà trống mà em không biết làm sao lại như vậy. Anh Tom ơi, em
không thể nào nhớ được là em đã làm gì vào cái đêm lễ Hội Ma, nhưng đêm
ấy đã có một con mèo bị hóa đá, còn vạt áo trước của em thì không biết
tại sao lại dính sơn bê bết. Anh Tom ơi, anh Percy cứ nói em xanh xao
hốc hác và trông có vẻ khác thường. Em nghĩ ảnh nghi ngờ em… Bữa nay
lại có một cuộc tấn công nữa anh Tom ơi, mà em lại không thể nhớ mình
đang ở đâu trong lúc đó… Anh Tom ơi, bây giờ em phải làm gì? Chắc em
sắp điên mất, em có ý nghĩ là chính em là kẻ đã tấn công mọi người, anh
Tom à!
Bàn tay Harry nắm chặt lại thành nắm đấm, móng tay nó bấm sâu vào da thịt.
Riddle cứ nói liên tu bất tận:
-
Con bé Ginny ngu ngốc ấy phải mất một thời gian khá lâu mới thôi tin
cậy vào quyển nhật ký. Cuối cùng con bé cũng đâm nghi ngờ quyển nhật ký
và tìm cách quăng bỏ nó đi. Lúc đó, chính mày, Harry, chính mày đã lượm
được cuốn nhật ký và vào cuộc. Không có gì làm tao vui sướng hơn khi
mày lượm được cuốn nhật ký của tao. Trong số bao nhiêu người có thể
lượm được nó, cuốn nhật ký lại ngẫu nhiên rơi vào tay mày, chính mày,
con người mà tao đã háo hức muốn gặp gỡ…
Cơn tức giận đã trào dâng khắp người Harry, nó phải cố gắng tự kiềm chế lắm mới nói thành lời:
- Tại sao mày lại muốn gặp tao?
Riddle đáp:
- À, mày biết không, Harry, con bé Ginny kể cho tao nghe đủ thứ về mày, cả tiểu sử hấp dẫn của mày nữa.
Cái nhìn của Riddle tập trung vào vết thẹo tia chớp trên trán Harry, càng lúc càng trở nên khao khát hơn:
-
Tao biết tao phải tìm hiểu thêm về mày, nói chuyện với mày, và nếu được
thì gặp gỡ mày. Vì vậy tao quyết định chỉ cho mày xem vụ bắt giữ thằng
ngốc Hagrid nổi tiếng, để lấy lòng tin của mày…
Harry ngắt lời Riddle, giọng run lên:
- Bác Hagrid là bạn của tao. Có phải mày đã vu oan giá họa bác ấy không? Tao những tưởng mày bắt lầm, nhưng hóa ra mày…
Riddle lại bật cười khanh khách:
-
Harry ơi, chẳng qua là những gì tao nói ngược với những gì Hagrid nói.
Mày thử tưởng tượng coi lão hiệu trưởng già Dippet phân xử thế nào? Một
bên là Tom Riddle, nghèo nhưng xuất chúng, mồ côi mà rất dũng cảm, một
học sinh gương mẫu của trường, một huynh trưởng… Còn một đằng là thằng
Hagrid bự xác mà ngớ ngẩn, cứ cách tuần lại dính vô một chuyện rắc rối
nào đó, khi thì tìm cách nuôi người sói con dưới gầm giường, khi thì
lẻn vô khu Rừng Cấm để đánh vật với mấy con quỷ khổng lồ… Nhưng tao
nhìn nhận là tao cũng có hơi ngạc nhiên khi âm mưu của mình diễn ra tốt
đẹp còn hơn cả dự kiến. Tao đã lo là ắt có người nào đó nhận ra rằng
Hagrid không thể nào là Người Kế Vị Slytherin được. Tao đã mất suốt năm
năm trời để tìm hiểu mọi điều về Phòng Chứa Bí Mật rồi mới khám phá ra
lối vào bí mật… Hagrid làm gì có được những chuyện đó cơ chứ!
Riddle lại mở nụ cười lạnh lùng, nói tiếp:
-
Chỉ có thầy dạy môn Biến, lão Dumbledore, dường như tin là Hagrid vô
tội. Lão ra sức thuyết phục lãi Dippet giữ lại Hagrid và huấn luyện
thành người giữ khóa cho trường Hogwarts. Ơø, tao nghĩ có thể lão
Dumbledore đã đoán biết được sự thật… Lão Dumbledore không bao giờ tỏ
ra ưa tao như những giáo sư khác…
Harry nghiến răng:
- Thầy Dumbledore nhìn thấu suốt tim gan mày, tao dám chắc như vậy.
-
Ờ, sau khi Hagrid bị đuổi, lão Dumbledore chắc chắn đã để mắt theo dõi
tao sát sườn đến bực cả mình. Tao biết là khi tao còn ở trường thì mở
Phòng Chứa Bí Mật ra một lần nữa là không an toàn, không khôn ngoan.
Nhưng mà tao tốn bao nhiêu năm dài tìm tòi ra nó không lẽ lại để nó
chìm trở vào bí mật một cách lãng phí. Nên tao quyết định để lại một
quyển nhật ký, lưu giữ tuổi mười sáu của tao trong đó, để một ngày nào
đó, nếu may mắn, tao sẽ có thể dẫn dắt một kẻ khác bước theo dấu chân
tao và hoàn tất công việc cao của Salzar Slytherin.
Harry nói bằng giọng của người chiến thắng:
-
Mày không thể hoàn tất công việc đó đâu. Lần này không có ai chết cả,
kể cả con mèo cũng không chết. Trong vài tiếng đồng hồ nữa thuốc nhâm
sâm sẽ được luyện xong và tất cả những người bị hóa đá sẽ được hồi
sinh…
Riddle lạnh lùng nói:
- Tao chẳng nói với mày rồi ư?
Rằng chuyện giết lũ Máu Bùn bây giờ không còn nghĩa lý gì với tao nữa.
Trong nhiều tháng trời, tao đã nhắm vào mục tiêu mới, là mày.
Harry nhìn sững Riddle.
-
Mày tưởng tượng coi tao đã tức giận như thế nào, khi người mở quyển
nhật ký của tao ra lần vừa rồi không phải là mày, mà là Ginny. Con bé
đã nhìn thấy mày có quyển nhật ký, thế là, con bé hoảng loạn. Nó sợ nếu
mày biết xài quyển nhật ký này, biết cách “viết nhật ký”, và tao đem
hết bí mật của con bé ra kể cho mày biết thì chuyện sẽ ra sao? Hoặc tệ
hơn, nếu tao kể cho mày biết ai đã vặn cổ mấy con gà trống, thì sẽ ra
sao? Cho nên con ngốc bé bỏng đó đã thừa lúc phòng ngủ của mày vắng vẻ,
lẻn vào lấy trộm lại cuốn nhật ký. Nhưng tao biết tao phải làm gì chớ.
Tao thấy rõ là mày đang lần ra dấu vết của Người Kế Vị Slytherin. Những
gì mà Ginny kể cho tao nghe về mày giúp cho tao biết là mày sẽ đi tới
cùng bằng bất cứ giá nào để làm sáng tỏ bí mật, nhất là khi một trong
những người bạn thân nhất của mày bị tấn công. Và Ginny cũng đã nói cho
tao biết cả trường đang đồn đại nhốn nháo bởi vì mày có thể nói được Xà
ngữ…
Harry vẫn nhìn Riddle trân trân:
- Vì vậy tao bắt con bé
Ginny phải viết lời vĩnh biệt lên tường rồi xuống đây mà chờ. Con bé đã
vùng vẫy, khóc lóc, đến phát ngán luôn. Nhưng cũng chẳng còn mấy sự
sống trong con bé đó… Nó đã dốc quá nhiều tâm huyết vào quyển nhật ký,
vào tao. Nhiều đến nỗi rốt cuộc tao đã thu đủ thần lực để tự mình rời
khỏi trang giấy… Tao đã chờ đợi mày xuất hiện từ lúc tao và con bé đó
xuống đây. Tao biết mày sẽ đến. Tao có nhiều điều muốn hỏi mày, Harry
Potter à.
Hai bàn tay của Harry vẫn nắm chặt:
- Hỏi gì?
Riddle mỉm cười thích thú:
-
À, làm thế nào mà mày, một đứa trẻ sơ sinh không có tài năng pháp thuật
gì phi thường, lại có thể đánh bại được vị phù thủy vĩ đại nhất của mọi
thời đại? Làm thế nào mà mày có thể sống sót không hề hấn gì, ngoại trừ
một vết thẹo nhỏ, trong khi mọi quyền lực của Chúa Tể Voldemort lại bị
tiêu hủy?
Nói tới đó, mắt Riddle hau háu, ánh lên những tia sáng đỏ kỳ lạ.
- Tại sao mày lại quan tâm đến chuyện tao thoát chết? Voldemort thuộc đám hậu sinh của mày mà…
Nhưng Riddle đáp, giọng nhẹ nhàng:
- Voldemort là quá khứ, hiện tại, và tương lai của tao, Harry Potter à.
Riddle rút cây đũa phép của Harry ra khỏi túi và bắt đầu quơ trong không trung, viết ba từ lung linh:
TOM MARVOLO RIDDLE
Rồi nó vẫy cây đũa phép lần nữa, ba từ đó tự sắp xếp lại thành:
I AM LORD VOLDEMORT. [(Ta là chúa tể Voldemort)]
Riddle thì thầm:
-
Mày hiểu chưa? Đó là một bí danh mà ta đã dùng ở trường Hogwarts, nhưng
dĩ nhiên chỉ giữa bạn bè thân thiết với nhau thôi. Mày tưởng là tao
khoái xài tên họ của người cha Muggle thô tục của tao mãi mãi sao? Tao,
kẻ mang trong mình dòng máu của chính Salazar Slytherin, thừa hưởng
dòng dõi bên mẹ tao. Tao, tao mà lại chịu mang tên họ của một tên
Muggle tầm thường ngu độn, kẻ đã bỏ rơi tao trước cả khi tao chào đời,
chỉ vì phát hiện ra vợ mình là một phù thủy sao? Không đời nào đâu,
Harry. Tao tự tìm cho mình một cái tên, một cái tên mà tao biết một
ngày nào đó, khi tao trở thành vị phù thủy vĩ đại nhất thế giới, thì
tất cả phù thủy pháp sư khác nghe đến đều run sợ, không dám nhắc tới.
Bộ
não của Harry dường như bị tắc nghẽn. Nó trơ mắt ngây nhìn Riddle: đây
là đứa trẻ mồ côi đã lớn lên, rồi trở thành kẻ giết hại chính cha mẹ
của Harry và rất nhiều người khác sao?…
Mãi thì Harry cũng phải thốt nên lời:
- Mày không…
Riddle chặn họng:
- Không cái gì?
Harry thở nhanh:
-
Không phải là phù thủy vĩ đại nhất thế giới. Rất tiếc phải làm mày thất
vọng, nhưng vị phù thủy vĩ đại nhất trên thế giới là thầy Albus
Dumbledore. Mọi người đều nói vậy. Ngay cả khi mày còn hùng mạnh, mày
cũng không dám thử tranh giành chiếm đoạt Hogwarts với thầy Dumbledore,
thầy đã nhìn thấu suốt tim gan của mày khi mày còn là đứa trẻ học ở
trường, và cho đến bây giờ mày vẫn còn sợ thầy, cho dù mày có ẩn náu
nơi chốn nào đi nữa…
Nụ cười biến mất trên gương mặt của Riddle. Thay vào đó là một cái nhìn hằn học xấu xa. Nó rít lên:
- Nên nhớ, chỉ cần dùng ký ức của ta thôi mà ta đã tống cổ được lão Dumbledore ra khỏi cái trường này nhé!
Harry phản đối:
- Thầy không đi luôn như mày tưởng đâu!
Harry
chỉ nói đại như vậy, mong dọa Riddle, chứ trong thâm tâm, dù rất mơ
ước, nó cũng không dám tin chuyện đó là thật. Nhưng Harry vừa dứt lời
thì văng vẳng đâu đó, một tiếng nhạc thanh tao trỗi lên, khiến cho
Riddle vừa há miệng toan nói đã phải sững sờ ngậm lại. Nó xoay mình
nhìn suốt chiều dài Phòng Chứa Bí Mật trống vắng. Tiếng nhã nhạc mỗi
lúc một vang rõ hơn, lớn hơn, kỳ lạ, siêu nhiên, bí hiểm đến rợn xương
sống, làm rụng hết tóc trên đầu Harry và khiến trái tim nó như đang nở
lớn gấp đôi kích thước bình thường. Thế rồi, khi tiếng nhạc đạt tới mức
khiến Harry cảm thấy như từng âm thanh đang run lên trong cả khung
sườn, thì ánh sáng chợt bừng lên trên đỉnh những cây cột gần nhất chung
quanh.
Thì ra, xuất hiện một con chim to bằng con thiên nga màu đỏ
thắm, đang rót khúc nhạc du dương khắp vòm trần của căn phòng. Con chim
ấy có đuôi dài tha thướt như đuôi công bằng vàng lộng lẫy, những móng
vuốt cũng bằng vàng lấp láy, quắp trong móng vuốt bằng vàng ấy là một
cái nùi giẻ tả tơi.
Harry ngước nhìn lên, thấy một cái mỏ bằng vàng dài và sắc lẻm, cùng một đôi mắt đen tròn và sáng quắc.
Chỉ
trong tích tắc, con chim bay thẳng đến cạnh Harry. Nó buông cái vật te
tua đang quắp dưới chân ra, rồi nặng nề đáp xuống vai Harry. Khi con
chim xếp cánh lại, Harry ngước nhìn lên, thấy một cái mỏ bằng vàng dài
và sắc lẻm, cùng một đôi mắt đen tròn sáng quắc.
Con chim ngừng hót. Nó đậu yên trên vai Harry, tỏa làn hơi ấm áp vào bên má, còn đôi mắt sáng của nó nhìn Riddle chòng chọc.
Riddle cũng ném đôi mắt sắc lẻm của mình về phía con chim, lẩm bẩm:
- Một con phượng hoàng…
Harry thở ra:
- Phải Fawkes không?
Nó
cảm thấy móng vuốt bằng vàng của con phượng hoàng khẽ bấu nhẹ vào vai.
Riddle lúc này đã để mắt tới cái vật tả tơi như cái nùi giẻ rách mà
Fawkes thả rơi trên sàn:
- Cái đó… A, cái nón Phân loại của trường Hogwarts đây…
Đúng là nó. Cái nón dơ hầy, xơ xác, vá chằng vá đụp, nằm im lìm ngay dưới chân Harry.
Riddle
bắt đầu cười trở lại. Nó cười to đến nỗi căn phòng tối om rung lên vì
tiếng cười, như thể có đến mười thằng Riddle đang hè nhau cười một lúc.
- Đây là cái mà lão Dumbledore gởi đến cho người bảo vệ lão ư? Một
con chim hót với một cái nón cũ mèm. Mày có cảm thấy can đảm thêm lên
không, Harry Potter? Bây giờ mày chắc mày cảm thấy an toàn lắm rồi phải
không?
Harry không trả lời. Tuy nó cũng không biết con phượng
hoàng Fawkes hay cái nón Phân loại sẽ dùng được vô chuyện gì, nhưng ít
ra nó cũng không còn cô độc nữa, và nó chờ Riddle ngừng cười với một
lòng can đảm càng lúc càng tăng thêm.
Riddle vẫn còn cười toét miệng:
-
Đi vào công việc thôi, Harry Potter. Chúng ta đã gặp nhau hai lần – một
lần trong quá khứ của mày và một lần trong tương lai của tao. Và đã hai
lần tao giết hụt mày. Làm thế nào mà mày sống sót được hả? Hãy nói cho
tao nghe hết. Mày càng nói dài thì mày càng kéo thêm được thời gian
sống sót của mày thôi.
Harry suy nghĩ thật nhanh, ước lượng tình
thế. Riddle đã cướp được cây đũa phép của nó. Còn nó, Harry, nó có con
phượng hoàng Fawkes và cái nón Phân loại, mà hai món này thì chẳng có
cái nào xài được cho một trận đấu tay đôi. Thế của nó rõ là bất lợi.
Thôi được… Nhưng mà Riddle còn đứng đó lâu bao nhiêu thì càng bất lợi
cho mạng sống của Ginny bấy nhiêu… Cô bé chỉ còn thoi thóp, trong khi
đó, Harry chợt nhận thấy, đường nét hình thù của Riddle đang dần dần
trở nên rõ nét hơn, rắn chắn hơn… Nếu cần phải đánh nhau với Riddle,
Harry thấy thà đánh sớm còn hơn là dây dưa lâu lắc về sau.
Harry bèn nói gọn:
-
Không ai biết tại sao mày lại tiêu hết quyền lực khi mày tấn công tao.
Chính tao cũng không biết. Nhưng tao biết tại sao mày không thể giết
được tao. Bởi vì mẹ tao đã hy sinh để cứu tao.
Harry nói thêm, giọng run lên đầy căm giận:
-
Người mẹ mang dòng máu Muggle tầm thường. Mẹ đã chặn bàn tay mày giết
tao. Và tao đã nhìn thấy mày thực sự, tao đã thấy mày năm ngoái. Mày
chỉ là một đống đổ nát. Mày sống ngắc ngoải. Đó là hậu quả mà tất cả
quyền lực của mày đem tới cho mày. Mày phải lẩn trốn. Mày xấu xa, mày
ác độc…
Gương mặt Riddle nhăn nhúm lại. Rồi nó gượng nặn ra một nụ cười xấu xí:
-
Thì ra vậy. Mẹ mày đã chết để cứu mày. Ưø, đó cũng là một cách giải bùa
đầy hiệu lực. Bây giờ tao hiểu rồi… Nói cho cùng, mày chẳng có gì đặc
biệt. Vậy mà tao cứ thắc mắc mãi. Mày coi, rốt cuộc giữa hai đứa mình
có những điểm giống nhau lạ lùng. Ngay cả mày chắc cũng nhận thấy. Cả
hai đứa mình cùng mang dòng máu pha trộn giữa phù thủy và Muggle, cùng
mồ côi, cùng được dân Muggle nuôi lớn lên. Có lẽ từ thời Slytherin vĩ
đại đến giờ, chỉ mới có hai Xà Khẩu xuất hiện ở trường Hogwarts, là tao
với mày. Hai đứa mình thậm chí trông cũng giống nhau… Nhưng mà rốt
cuộc, chẳng qua là vận may đã cứu mày đã thoát khỏi tay tao. Đó là tất
cả những gì tao muốn biết.
Harry vẫn đứng, căng thẳng, chờ đợi Riddle giơ cây đũa phép lên. Nhưng nụ cười méo mó vặn vẹo của Riddle lại nở rộng:
-
Bây giờ, Harry à, tao sắp dạy mày một bài học nho nhỏ. Đây sẽ là cuộc
đọ sức giữa Chúa Tể Voldemort – Người Kế Vị Slytherin, và Harry Potter
nổi tiếng, cùng với những thứ vũ khí xịn nhất mà lão Dumbledore có thể
cung cấp cho mày…
Riddle ném một cái nhìn cười cợt vào Fawkes và
cái nón Phân loại, rồi bước tới. Nỗi sợ hãi lan trong đôi chân tê cứng
của Harry. Nó nhìn Riddle đi tới giữa hai hàng cột đá cao, dừng lại,
ngước nhìn lên chân dung bằng đá của Slytherin phía trên cao, khuất
trong bóng tối nhờ nhờ. Riddle mở rộng miệng và rít lên như tiếng rắn
huýt gió, nhưng Harry hiểu hết những gì Riddle đang nói:
- Xin hãy nói với tôi, hỡi Slytherin, người vĩ đại nhất trong bốn vị sáng lập Hogwarts.
Harry xoay mình để nhìn lên bức chân dung bằng đá, con Fawkes trên vai nó cũng xoay theo.
Và từ trong cái miệng của tượng đá, có cái gì đó đang chuyển động, đang từ dưới đáy sâu trồi lên.
Gương
mặt đá vĩ đại của Slytherin đang chuyển động. Harry hoảng kinh khi nhìn
thấy cái miệng của gương mặt đá há ra, mỗi lúc một rộng hơn, đến khi
tạo thành một cái hốc đen ngòm vĩ đại.
Và từ trong cái miệng của tượng đá, có cái gì đó đang chuyển động, đang từ dưới đáy sâu trồi lên.
Harry
lùi lại cho đến khi chạm vào bức tường tăm tối của căn phòng, và trong
lúc nhắm tịt mắt lại như vậy, Harry cảm thấy cánh của Fawkes xòe ra
quẹt vào bên má, cất cánh bay khỏi vai. Harry muốn la lên: “Đừng bỏ
tôi!”, nhưng trong lòng cũng nghĩ, làm sao mà một con phượng hoàng lại
địch nổi một con Tử Xà kia chứ?
Sàn đá của Phòng Chứa Bí Mật rung
chuyển như có cái gì nặng nề lắm vừa rơi xuống. Harry biết rằng đã có
chuyện gì đó đang diễn ra; dù nhắm tịt mắt, nó vẫn có thể cảm thấy, hay
lờ mờ thấy một con rắn khổng lồ đang duỗi mình trườn ra khỏi miệng của
Slytherin.
Harry nghe tiếng Riddle rít lên:
- Giết nó!
Tử
Xà tiến về phía Harry. Harry nghe tiếng thân thể nặng nề của con rắn
trườn qua mặt sàn bụi bặm. Mắt vẫn nhắm nghiền, Harry cuốn cuồng tháo
chạy dọc căn phòng, hai tay đưa ra sờ soạng tìm đường – trong tiếng
cười ngạo nghễ giễu cợt của Voldemort.
Chợt Harry sẩy chân. Nó ngã
mạnh xuống sàn đá, thấy lưỡi mằn mặn máu. Con rắn chỉ còn cách Harry
trong gang tấc, Harry nghe thấy tiếng nó đang trườn đến rất gần.
Rồi
một tiếng nổ lớn, dữ dội, xé toang ra trên đầu Harry, tiếp theo là một
cái gì đó đập mạnh vào nó, làm nó văng ép vô tường. Harry chờ đợi những
chiếc răng nanh cắm phập vào thân thể mình. Nhưng thay vào đó, nó chỉ
nghe thêm nhiều tiếng rít điên cuồng hơn và có cái gì đó đang quật đập
dữ dội giữa những cây cột đá.
Không dừng được, Harry đành hé mắt, vừa đủ để liếc nhìn coi chuyện gì đang xảy ra.
Con
Tử Xà khổng lồ màu xanh lá cây sáng rực, hiểm độc, mập ú như thân cây
sồi, đang vươn mình lên cao trong không trung, và cái đầu lỗ mãng bự
chảng của nó đang đung đưa như say xỉn giữa những cây cột đá. Trong khi
Harry run rẩy, sẵn sàng nhắm tịt mắt đi nếu con rắn quay đầu lại, nó
chợt nhận ra có một thứ đã đánh lạc hướng Tử Xà.
Đó là Fawkes,
đang bay lượn phía trên cao, trên đầu con rắn khổng lồ. Con Tử Xà giận
dữ đớp như điên, miệng há rộng giơ ra những chiếc răng nanh dài và bén
như những thanh kiếm sắc.
Fawkes lao xuống. Chiếc mỏ dài bằng vàng của con chim phượng hoàng cắp phập xuống…
Fawkes
lao xuống. Chiếc mỏ dài bằng vàng của con chim phượng hoàng cắm phập
xuống, và thình lình máu đen từ đâu phọt ra, văng tung tóe trên sàn.
Cái
đuôi rắn quật mạnh, sém một tí xíu là trúng Harry. Và trước khi Harry
kịp nhắm tịt mắt, con Tử Xà chợt quay đầu lại. Harry nhìn thẳng vào mặt
nó, cả hai con mắt to tướng, lồ lộ, màu vàng khé, đều đã bị chim phượng
hoàng mổ lọt tròng ra ngoài. Máu con rắn từ hốc mắt chảy ròng ròng
xuống sàn. Con Tử Xà gào rít trong sự đau đớn cùng cực.
Harry nghe Riddle thét lên:
- KHÔNG! BỎ MẶC CON CHIM ĐÓ CHO TA! KỆ XÁC CON CHIM! THẰNG NHỎ Ở ĐẰNG SAU MI KÌA! MI ĐÁNH HƠI ĐƯỢC NÓ MÀ! GIẾT NÓ ĐI!
Con
rắn mù quay lại, bối rối, nhưng vẫn còn vẻ nguy hiểm chết người. Fawkes
bay lượn vòng vòng trên đầu con rắn, hót khúc nhạc du dương, thỉnh
thoảng mổ xuống cái mũi bọc vảy của con rắn, trong khi máu vẫn trào ra
từ hai hốc mắt của Tử Xà.
Harry kinh hoảng thì thào:
- Cứu tôi, làm ơn cứu tôi… Có ai cứu tôi với!
Đuôi con rắn lại quất mạnh ngang qua sàn căn phòng. Harry thụp nhanh xuống né. Một cái gì đó mềm mềm chạm vô má Harry.
Thì
ra cái đuôi rắn quất trúng cái nón Phân loại trên sàn, hất nó văng vô
mặt Harry. Harry chụp ngay chiếc nón. Trong tay nó giờ đây chẳng có cái
gì khác, ngoài cái nón này, và đây là cơ hội duy nhất của nó.
Harry trùm ngay cái nón lên đầu, nhoài xuống sàn để né cái đuôi rắn lại sắp tiếp tục quất ngang.
- Giúp tôi với – Cứu tôi với!
Tiếng kêu thốt ra trong đầu Harry khi con mắt nó đã bị bít chặt dưới cái nón Phân loại sùm sụp, che xuống đến hết nửa mặt.
- Làm ơn giúp tôi với…
Không có tiếng trả lời. Nhưng cái nón chợt teo lại, như thể có một bàn tay vô hình đang vắt nó rất chặt.
Một
cái gì đó rơi thịch xuống đỉnh đầu Harry, vừa cứng vừa nặng, suýt làm
nó té lăn quay. Mắt nó nảy đom đóm và đầu nó lóe ra vô vàn ông sao. Nó
bèn túm chặt chóp cái nó, kéo mạnh ra, cảm thấy như đang kéo ra một vật
gì vừa dài vừa cứng nằm bên dưới.
Đó là một thanh gươm bằng bạc trắng bóng, chuôi gươm cẩn hồng ngọc lấp lánh, viên nào viên nấy bằng quả trứng.
Tiếng thét của Riddle vẫn vang lanh lảnh:
- GIẾT THẰNG NHỎ! MẶC XÁC CON CHIM! THẰNG NHỎ Ở ĐẰNG SAU MI KÌA! ĐÁNH HƠI ĐI – ĐÁNH HƠI THẰNG NHỎ ẤY!
Harry
đã đứng dậy được, trong tư thế sẵn sàng. Tấm thân khổng lồ của con rắn
cuộn thành khoanh và nửa khúc thân trên vươn cao, đầu lắc lư thòng
xuống, đụng ầm phải cột đá khi xoay qua đối diện với Harry. Harry có
thể nhìn thấy hai hố mắt rộng đầy máu, một cái miệng cũng há rộng, đủ
rộng để nuốt chửng cả người Harry. Cái miệng đó lại lởm chởm răng nanh
dài không thua gì thanh kiếm của Harry, mà lại còn sắc lẻm, lấp loáng,
và chứa đầy nọc độc.
Tử Xà mò mẫm nhào tới. Harry né qua một bên
và thế là con rắn đụng vào bức tường của Phòng Chứa Bí Mật. Con Tử Xà
lại phóng tới một lần nữa, cái lưỡi chẻ đôi của nó thè ra liếm sát bên
sườn Harry.
Bằng cả hai tay, Harry giơ thanh kiếm lên.
Dồn hết sức mình vào đôi tay nắm chặt cán kiếm, Harry đâm một nhát chí mạng vào vòm họng của con rắn.
Tử
Xà lại lao tới, và lần này nó đã nhắm được chính xác. Dồn hết sức mình
vào đôi tay nắm chặt cán kiếm, Harry đâm một nhát chí mạng vào vòm họng
của con rắn.
Nhưng ngay khi dòng máu nóng bỏng rỏ xuống cánh tay
Harry, nó cảm nhận một cơn đau buốt thấu đến cùi chỏ. Một chiếc răng
nanh dài chức đầy nọc độc đã cắm phập vô da thịt Harry, càng lúc càng
lún sâu vào cánh tay nó rồi gãy rời ra khi con Tử Xà ngoẻo sang một bên
và đổ gục xuống sàn, quằn quại.
Harry tựa vào tường, từ từ khuỵu
xuống. Nó nắm chiếc răng nanh rắn đang truyền chất độc vào thân thể
mình, rút mạnh ra khỏi cánh tay. Nhưng nó biết rằng mọi việc đã quá
muộn. Cơn đau cháy bỏng đang chầm chậm lan ra từ vết thương. Ngay khi
buông chiếc răng nanh ra và nhìn thấy dòng máu thấm loang vào tấm áo
chùng của mình, mắt Harry đã mờ đi. Phòng Chứa Bí Mật quay cuồng nhòe
nhoẹt thành một mớ hỗn độn sắc màu mờ mịt.
Bỗng một vật gì đỏ thắm lướt qua, và Harry nghe bên cạnh mình tiếng lóc cóc nhẹ nhàng của những móng vuốt gõ trên sàn đá.
Harry cố gắng nói một cách khó nhọc:
- Fawkes ơi, mày đã chiến đấu tuyệt vời lắm, Fawkes…
Harry có cảm giác như con chim đang đặt cái đầu lên cánh tay mình, chỗ vết thương mà cái răng nanh rắn đã để lại.
Rồi nó nghe có tiếng bước chân vang vọng lại và một cái bóng đen thù lù hiện ra trước mặt.
Giọng của Riddle vang lên phía trên đầu:
-
Mày đã chết rồi, Harry Potter! Chết. Ngay cả con chim của lão
Dumbledore cũng biết điều đó. Mày có thấy nó làm gì không, Harry? Nó
đang khóc đó.
Harry chớp mắt. Nó thấy loáng thoáng cái đầu của
Fawkes khi ẩn khi hiện trước mặt. Những giọt nước mắt phượng hoàng đẹp
như những viên ngọc trai lăn tròn xuống lớp lông vũ lộng lẫy.
- Tao sẽ ngồi đây nhìn mày chết, Harry Potter à. Cứ từ từ mà chết nhé, tao không vội vàng gì đâu.
Harry vẫn ở Tom Riddle trạng thái mơ mơ màng màng. Mọi thứ quanh nó dường như quay mòng mòng.
Giọng nói của Riddle nghe văng vẳng xa xôi:
-
Đoạn kết cuộc đời của Harry Potter nổi tiếng là như vậy đó! Cô độc
trong Phòng Chứa Bí Mật, bị bạn bè bỏ rơi, bị vị Chúa Tể Hắc Aùm đánh
bại – vị Chúa Tể mà nó đã ngu ngốc thách thức, đương đầu. Harry ơi,
chẳng mấy chốc nữa mày sẽ gặp lại bà má Muggle của mày. Bả đã thí mạng
mình để mua cho mày mười hai năm sống tạm… Nhưng Chúa Tể Hắc Aùm đã kết
thúc cuộc đời mày, như mày đã biết là phải vậy thôi…
Nếu chết là như vầy, Harry mơ màng nghĩ, thì thật ra cũng không đến nỗi tệ lắm.
Ngay cả cơn đau trên cánh tay bị rắn cắn cũng không còn đau nữa…
Những giọt nước mắt phượng hoàng đẹp như những viên ngọc trai lăn tròn xuống lớp lông vũ lộng lẫy.
Nhưng
mà có thực mình đang chết không chứ? Bởi vì sao Phòng Chứa Bí Mật không
tối sầm lại như hũ hút, như địa ngục, mà lại như đang hiện rõ ra dần
dần thế kia? Harry thử lắc đầu, rồi nó nhìn thấy con phượng hoàng
Fawkes vẫn còn tựa đầu trên cánh tay của mình. Một chuỗi những giọt
nước mắt như những viên ngọc trai kết nhau đang sáng lóng lánh quanh
vết thương – nhưng mà cũng chẳng còn vết thương đâu nữa. Thốt nhiên
Riddle thét lên:
- Tránh ra, con chim kia! Bỏ nó ra – Tao bảo, tránh ra mà…
Harry
ngóc đầu lên nhìn. Riddle đang chĩa cây đũa phép của Harry vào Fawkes;
một tiếng nổ vang rền như tiếng súng, và Fawkes cất cánh bay lên giữa
một cơn lốc lả tả màu vàng, màu tía.
Riddle ngó chằm chằm vào vết thương của Harry, lặng lẽ nói:
- Tao quên béng đi…Nước mắt của phượng hoàng … Phải rồi… có sức mạnh chữa lành vết thương, có sức mạnh hồi sinh.
Riddle nhìn vào mặt Harry:
-
Nhưng cũng chẳng thay đổi được gì đâu. Thực ra, tao lại thích như vầy
hơn. Chỉ mày với tao, Harry Potter… mày với tao mà thôi…
Harry
chụp lấy chiếc răng nanh của con Tử Xà nằm rơi trên sàn, dùng hết sức
lao tới, cắm phập cái nanh vào chính giữa quyển nhật ký.
Nó giơ cây đũa phép lên…
Nhưng lúc đó, Fawkes đã bay trở lại, cánh vỗ phần phật, lượn trên đầu Harry và thả xuống đùi Harry một vật – quyển nhật ký.
Chỉ
trong nửa giây, cả Harry và Riddle, vẫn giơ cao cây đũa phép, cùng chăm
chú nhìn vào quyển nhật ký. Rồi, không hề nghĩ ngợi, không hề cân nhắc,
như thể đã định làm vậy từ lâu, Harry chụp lấy chiếc răng nanh của con
Tử Xà nằm rơi trên sàn, dùng hết sức lao tới, cắm phập cái nanh vào
giữa quyển nhật ký.
Một tiếng rú chói tai rùng rợn, thảm thiết,
vang lên, kéo dài. Mực phun ra khỏi quyển sách thành dòng, chảy như
suối trào trên cánh tay Harry, làm sũng ướt cả sàn phòng. Riddle gập
mình quằn quại, vặn vẹo, ào rú, vật vã, và rồi…
Riddle biến mất. Cây đũa phép của Harry rớt xuống sàn, vang lên một tiếng “keng”, rồi sau đó chỉ còn sự im lặng.
Hoàn
toàn im lặng, ngoại trừ tiếng long tong của những giọt mực tiếp tục ứa
ra từ quyển nhật ký và rơi xuống sàn đá. Nọc độc của Tử Xà đã đốt thủng
một lỗ nham nhở xuyên qua giữa quyển nhật ký.
Toàn thân run rẩy,
Harry gượng đứng lên. Đầu nó vẫn còn quay mòng mòng, y như thể vừa qua
một chuyến ngao du đường trường bằng bột Floo. Chậm rãi, Harry thu gom
lại cây đũa phép của mình, cái nón Phân loại, và thanh kiếm mà nó đã ra
sức kéo bật khỏi hàm trên của con Tử Xà.
Lúc ấy từ cuối Phòng Chứa
Bí Mật chợt vang lên một tiếng rên khẽ. Ginny đã tỉnh. Harry vội vàng
chạy đến bên Ginny, đỡ cô bé dậy. Đôi mắt ngơ ngác của Ginny đảo quanh
căn phòng rộng mêng mông, từ hình thù đồ sộ của con Tử Xà đã chết, đến
Harry trong bộ áo chùng đẫm máu, rồi đến quyển nhật ký trên tay Harry.
Cô bé há miệng hớp hơi, run bắn người lên, nước mắt bắt đầu tuôn chảy
ràn rụa trên gương mặt.
- Anh Harry… Ôi, anh Harry ơi, em đã cố
gắng khai với anh trong bữa điểm tâm, nhưng mà em không thể nói trước
mặt anh Percy. Anh Harry ơi, chính là em… nhưng thật tình em… em… em
thề là em không chủ ý làm những việc đó… Anh Riddle xui khiến em làm,
ảnh ép buộc em… mà… Làm sao anh giết được cái… con đó? Anh Riddle đâu
rồi? Em nhớ là lần cuối cùng em viết nhật ký, ảnh đã tự đi ra khỏi
quyển nhật ký…
Harry giơ quyển nhật ký ra, chỉ cho Ginny coi cái lỗ to tướng bị răng nanh Tử Xà đâm thủng.
- Oån hết rồi, Ginny à. Riddle đã tiêu đời. Coi kìa, Riddle và Tử Xà đó. Thôi, Ginny, tụi mình ra khỏi chỗ này thôi.
Harry lóng cóng đỡ Ginny đứng dậy. Ginny lại òa khóc:
-
Em sẽ bị đuổi mất, anh Harry ơi. Em đã trông mong mãi, từ hồi anh Bill
nhập học lận, để được vào học ở trường Hogwarts. Vậy mà bây giờ em phải
ra khỏi trường… Ba với má em sẽ nói sao đây?
Chim phượng hoàng
Fawkes đang bay lượn ở lối vào Phòng Chứa Bí Mật như chờ hai đứa nhỏ.
Harry dìu Ginny bước tới trước. Hai đứa bước qua cái cuộn xác bất động
của con Tử Xà đã chết, băng qua căn phòng tối om chỉ còn vang vọng
tiếng bước chân của tụi nó, rồi trở lại địa đạo. Harry nghe tiếng cánh
cửa đá khép lại sau long mình với một tiếng rít nho nhỏ.
Sau vài phút đi ngược lên địa đạo tối om, tai Harry bắt đầu nghe tiếng dọn đá ì ạch vọng lại từ xa xa.
Hai đứa vừa quanh qua khúc cua cuối cùng thì cũng thấy được ngay gương mặt nôn nóng của Ron.
- Ron!
Harry mừng rỡ reo lên. Vừa hối Ginny đi gấp, Harry vừa la lớn:
- Ginny không sao hết! Mình tìm được Ginny rồi!
Harry
nghe Ron ở đâu đó thốt ra một tiếng mừng vui nghẹn ngào. Hai đứa vừa
quanh qua khúc cua cuối cùng thì cũng thấy được gương mặt nôn nóng của
Ron, bên kia cái lỗ cũng khá lớn mà Ron đã ra sức moi xuyên qua đống đá
đổ.
- Ginny!
Ron thò ra một cánh tay qua cái lỗ hổng giữa đống đá để kéo Ginny ra trước. Nó mừng ríu rít:
- Em còn sống! Anh thật không tin nổi. Em vẫn còn sống!
Nó định ôm Ginny nhưng tiếng thút thít của cô bé làm nó khựng lại:
- Nhưng ổn rồi mà Ginny? Mọi việc qua rồi… Ơ… ở đâu ra con chim đó vậy?
Con Fawkes đã theo sau Ginny chui qua cái lỗ. Harry cuối cùng cũng thót được người lại, chui qua nốt. Harry nói:
- Đó là con phượng hoàng của thầy Dumbledore.
Ron vẫn chưa hết ngạc nhiên. Nó nhìn chòng chọc vũ khí sáng lấp lánh Tom Riddle tay Harry mà hỏi:
- Làm sao bồ có được thanh kiếm đó vậy?
Harry vừa liếc nhìn Ginny đang khóc sụt sịt, vừa nói:
- Sẽ giải thích cho bồ nghe sau, ra khỏi chỗ này đã.
- Nhưng…
Harry ngắt lời Ron:
- Để sau đã.
Harry
thấy chẳng hay ho gì đem nói trước mặt Ginny chuyện cô bé chính là
người đã mở cánh cửa Phòng Chứa Bí Mật. Nó quay qua hỏi:
- Thầy Lockhart đâu rồi?
Ron nhe răng cười. Nó hất đầu về phía ống nước bên trên địa đạo:
- Ở trên kia. Oång bị tẩu hỏa nhập ma rồi. Đến mà coi.
Fawkes
dẫn đường, nhờ bộ lông tía và móng vuốt vàng của nó tỏa ánh sáng át đi
phần nào bóng đêm nên địa đạo cũng bớt tối tăm đi. Thầy Lockhart vẫn
còn ngồi ở đó, bình thản ngâm nga một mình.
Ron nói:
- Thầy
mất hết trí nhớ rồi. Tại cú phản đòn Bùa lú ấy mà. Oång tính ếm mình,
hóa ra lại gậy ông đập lưng ông. Bây giờ ổng còn không nhớ được ổng là
ai, hay tụi mình là ai, hay ổng đang ở đâu nữa. Mình đành phải bảo ổng
lên đây mà ngồi đợi. Bây giờ cái nguy hiểm nhất cho thầy chính là…
thầy.
Thầy Lockhart chăm chú nhìn bọn trẻ một cách ngây ngốc. Oâng nói:
- Chào quý vị. Chỗ này tệ quá hả? Quí vị sống ở đây sao?
Harry cúi mình ngó vô cái ống nước dài thăm thẳm và đen ngòm. Nó hỏi Ron:
- Bồ có nghĩ tới chuyện tụi mình trở ngược lên cái ống này bằng cách nào chưa?
Ron
lắc đầu, nhưng con phượng hoàng Fawkes đã sà xuống trước mặt Harry và
vẫy vẫy cánh, đôi mắt như ngọc trai của Fawkes sáng ngời trong bóng
tối. Nó ve vẩy cái đuôi dài thướt tha bằng vàng. Harry nhìn con phượng
hoàng ngờ ngợ, chưa rõ ý nó ra sao.
Ron có vẻ bối rối:
- Hình như nó muốn bồ bám lấy nó… nhưng con chim bây lớn mà bồ thì quá nặng, chắc gì nó mang nổi bồ lên trên đó?
Harry sực nhớ ra lời cụ Dumbledore.
- Fawkes không phải là một con chim tầm thường.
Nó vội bảo những người kia:
- Tụi mình phải nắm chặt lấy nhau. Ginny, nắm chặt lấy Ron, thầy Lockhart…
Ron nhắc thầy Lockhart:
- Nó nói thầy đó.
- Thầy nắm chặt lấy tay kia của Ginny…
Toàn thân chúng bỗng nhiên nhẹ hẫng một cách phi thường, và chỉ trong tích tắc, bằng một cái vỗ cánh nhẹ nhàng…
Harry
nhét thanh gươm và cái nón Phân loại vô thắt lưng, rồi nó giơ tay ra
nắm chặt lấy những chiếc lông đuôi nóng hổi một cách lạ thường của con
phượng hoàng Fawkes.
Toàn thân chúng bỗng nhiên nhẹ hẫng một cách
phi thường, và chỉ trong tích tắc, Bằng một cái vỗ cánh nhẹ nhàng, tất
cả bay lên, lượn trong ống nước. Harry có thể nghe tiếng thầy Lockhart
đeo toòng teng phía dưới, thốt lên đầy thán phục:
- Thật kỳ lạ! Kỳ lạ quá! Cứ như là pháp thuật vậy!
Luồng
gió lạnh thổi luồn qua tóc Harry, nó chưa kịp thưởng thức cái sáng
khoái được bay với chim phượng hoàng, thì chuyến bay đã kết thúc. Cả
bốn người đã chạm chân xuống sàn phòng vệ sinh ẩm ướt – lãnh địa của
con ma khóc nhè Myrtle. Và trong lúc thầy Lockhart sửa sàng cái nón đội
đầu của mình thì cái bồn rửa mặt trượt nhẹ nhàng về chỗ cũ, che khuất
đường ống nước bí mật.
Myrtle trợn tròn mắt ngó bọn trẻ.
Con ma khóc nhè nói với Harry một cách tỉnh queo:
- À, tụi bây vẫn còn sống!
Harry nhe răng cười, vừa chùi vết máu trên áo và vết mờ trên cặp kiếng của mình, vừa an ủi Myrtle:
- Không cần phải lộ vẻ thất vọng dữ vậy đâu, chị Myrtle.
Myrtle bèn nói với giọng thẹn thùng:
- Oâi, có gì đâu… Tao chỉ nghĩ là… nếu tụi bây chết rồi, thì tụi bây cứ việc thoải mái xài chung phòng vệ sinh với tao.
- Ý ẹ!
Ron thè lưỡi rồi chuồn ra khỏi phòng vệ sinh để bước ra cái hành lang tối om vắng vẻ. Nó ghẹo Harry:
- Ê, Harry, mình thấy Myrtle càng lúc càng tỏ ra khoái bồ đó. Ginny ơi, em có đối thủ rồi đó nhe!
Nhưng nước mắt cứ như mưa tuôn trên gương mặt Ginny.
Ron nhìn Ginny lo lắng, nó hỏi Harry:
- Bây giờ mình đi đâu vậy?
Harry
chỉ: Fawkes đang dẫn đường, ánh vàng lấp lánh dọc hành lang. Tụi nhỏ
sải bước theo con phượng hoàng, và chỉ một lát sau là tụi nó đến được
văn phòng của giáo sư McGonagall.
Harry gõ cửa, rồi đẩy cho cánh cửa mở ra.
Chương
[1]
[2] [3]
[4] [5]
[6] [7]
[8] [9]
[10] [11]
[12]
[13]
[14] [15]
[16] [17] [18]