Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
Người Dịch: Lý Lan
Chương 5:
CÂY LIỄU ROI
Chương
[1]
[2] [3]
[4] [5]
[6] [7]
[8] [9]
[10] [11]
[12]
[13]
[14] [15]
[16]
[17] [18]
Tuy
Harry cũng mong cho chóng đến ngày tựu trường, nhưng sao mà mùa hè qua
nhanh quá, Harry không thích chút nào. Những ngày sống với gia đình
Weasley là những ngày hạnh phúc nhất đời nó. Khi nghĩ đến gia đình
Dursley và cung cách họ sẽ đón tiếp nó lần tới khi nó trở về ngôi nhà
trên đường Privet Drive, lòng nó không khỏi ghen tị với Ron.
Đêm
cuối cùng Harry còn lưu lại nhà Ron, bà Weasley đã dọn lên một bữa tiệc
thịnh soạn gồm tất cả những món mà Harry khoái nhất, xong tráng miệng
bằng món bánh mật ứa nước miếng. Fred và George kết thúc buổi tối đó
bằng một cuộc trình diễn pháo hoa bung xòe; làm cho nhà bếp tràn ngập
những ngôi sao xanh đỏ, bắn lên trần nhà rồi dội vô tường, trong ít
nhất là nửa giờ đồng hồ. Thế rồi mọi người làm một tách sữa sôcôla nóng
cuối cùng trước khi bọn trẻ đi ngủ.
Sáng hôm sau, phải mất một hồi
lâu mới khởi hành được. Họ thức dậy từ lúc gà gáy, nhưng chẳng biết làm
sao mà cứ chuyện này chuyện kia chưa xong. Bà Weasley thì xẹt ngang xẹt
dọc trong trạng thái bấn loạn đi tìm vớ và viết lông ngỗng xơ-cua; mọi
người cứ đụng nhau trên cầu thang, tay vẫn còn cầm nửa miếng bánh mì
nướng, áo thì mới tròng vô được một nửa; còn ông Weasley thì suýt té
gãy cổ vì vấp phải một con gà mái lang thang trong lúc ông băng qua sân
để khuân cái rương của Ginny lên xe.
Harry không thể biết làm sao mà tám con người, sáu cái rương,…
Harry
không thể biết làm sao mà tám con người, sáu cái rương, hai con cú và
một con chuột có thể chất hết vô trong một cái xe hơi nhỏ xíu hiệu Ford
Anglia. Nó đoán, hẳn là ông Weasley đã bổ sung cho cái xe một vài tính
năng đặc biệt nào đó.
- Đừng nói gì với bác gái nhé.
Ông
Weasley vừa thì thầm với nó, mở thùng xe và chỉ cho Harry coi ông đã
phù phép mở rộng cái khoang này như thế nào để chất tất cả hành lý vô
hết được một cách dễ dàng.
Cuối cùng, khi tất cả mọi người đã ngồi
vào xe, bà Weasley liếc ra băng ghế sau, nơi Harry, Ron, George và
Percy ngồi thoải mái bên nhau, bà nói:
- Dân Muggle hóa ra biết làm nhiều thứ hơn là chúng ta tưởng, đúng không?
Bà
và Ginny ngồi ở băng ghế trước, cái băng ghế đã được phù phép thành cho
rộng rãi như băng ghế trong công viên. Bà nói với Ginny:
- Má thấy, đứng bên ngoài mình đâu có ngờ bên trong lại rộng rãi như vầy há?
Ông
Weasley mở máy xe và chiếc xe lăn bánh ra khỏi sân. Harry quay đầu lại
để nhìn ngôi nhà lần cuối. Nó chưa kịp nghĩ là bao giờ mới được nhìn
thấy ngôi nhà lần nữa, thì chiếc xe đã quay đầu lại, bởi vì George bỏ
quên hộp pháo hoa bung xòe ở nhà. Rồi năm phút sau nữa, xe lại đỗ xịch
thêm một lần trong sân để Fred chạy vô lấy cây đũa phép. Và khi họ sắp
ra tới xa lộ thì Ginny kêu ré lên là nó bỏ quên cuốn nhật ký. Đến khi
cô bé leo trở lại lên xe, thì chiếc phóng đi trong trễ tràng còn mọi
người thì sốt ruột phát điên lên được.
Ông Weasley liếc nhìn đồng hồ rồi liếc sang vợ.
- Molly, em yêu… hay là anh…
- Không, anh Arthur.
-
Không ai thấy đâu mà. Cái nút nhỏ chỗ này là cái máy khởi động Tàng
hình mà anh đã lắp đặt. Nó sẽ đưa mình vút lên không… Rồi mình sẽ bay
phía trên mây. Chúng ta sẽ đến nhà ga trong vòng mười phút mà không ai
có thể sáng suốt hơn thế được…
- Em đã nói là không mà, anh Arthur, không thể giở phép thuật giữa ban ngày ban mặt được.
Thành
ra họ đến được nhà ga Ngã Tư Vua thì đã mười một giờ kém mười lăm. Ông
Weasley phóng qua đường kiếm mấy cái xe đẩy tay để chất hành lý lên rồi
hối hả chạy vô nhà ga.
Năm ngoái Harry đã từng đi tàu Tốc hành
Hogwarts. Có một việc hơi rắc rối một tí là phải làm sao vô được sân ga
số Chín ba phần tư – cái sân ga hoàn toàn vô hình trước con mắt của dân
Muggle. Đối với dân phù thủy thì chỉ cần đi xuyên qua cái hàng rào chắc
chắn, đứng phân chia giữa sân ga số 9 với sân ga số 10. Cũng chẳng có
gì đau đớn nhưng phải làm một cách cẩn thận để không một Muggle nào
nhận thấy mình bỗng nhiên biến mất.
Bà Weasley lo lắng ngó cái
đồng hồ phía trên đầu, nó cho thấy cả đám chỉ còn có năm phút để biến
mất một cách ngẫu nhiên xuyên qua hành rào chắc chắn. Bà bảo:
- Con đi trước đi Percy!
Percy lanh lẹ sải chân tới trước và biến mất. Ông Weasley tiếp theo liền; kế đến là Fred và George.
Bà Weasley bảo Harry và Ron:
- Má dắt Ginny vô trước, sau đó hai đứa con vô theo liền nhe!
Bà nắm chặt tay Ginny d8át đi. Trong nháy mắt mọi người đã đi hết. Ron nói với Harry:
- Tụi mình chỉ còn một phút nữa thôi, hai đứa mình cùng vô một lượt đi.
Harry
kiểm tra lại để đảm bảo là cái lồng của con Hedwig đã cột chắc chắn
trên nắp cái rương, rồi nó đẩy xe chạy thẳng tới cái hàng rào. Nó cảm
thấy hoàn toàn tự tin; đi cách này không đến nỗi khó chịu như xài bột
Floo. Cả hai đều cong lưng trên cái cần tay của chiếc xe đẩy và nhắm
vào giữa cái hàng rào, chuẩn bị tăng tốc độ. Cách cái hàng rào chừng
một thước, hai đứa ùa chạy và…
RẦM!!!!
Cái rương của Ron lăn đùng xuống đất, còn Harry thì té lăn quay.
Cả
hai chiếc xe đẩy tay của tụi nó tông vào hàng rào một cái rầm và dội
ngược lại; cái rương của Ron lăn đùng xuống đất, còn Harry thì té lăn
quay. Cái lồng con Hedwig nảy tưng tưng trên sàn nhà ga sạch bóng, con
Hedwig vừa quay tròn trong lồng vừa kêu la thảm thiết. Mọi người chung
quanh đều đứng lại dòm, một ông bảo vệ đứng gần đó quát:
- Mắt mũi tụi bây để đâu hả?
Harry ôm bộ xương sườn của mình đứng lên, hổn hển đáp:
- Tụi cháu lạc tay… đẩy xe ạ.
Ron
chạy đi lượm lại cái lồng con Hedwig, con cú gây ấn tượng đặc biệt đến
nỗi những người đứng chung quanh bắt đầu xầm xì về việc ngược đãi thú
vật.
Harry rít lên tức tối:
- Tại sao tụi mình không chui qua được?
- Mình đâu biết…
Ron tức giận nhìn quanh. Hàng chục người tò mò vẫn còn đứng ngó tụi nó. Ron nói nhỏ:
- Tụi mình trễ chuyến tàu mất. Mình không biết tại sao cánh cổng lại tự nhiên đóng kín như vậy.
Harry ngước nhìn cái đồng hồ to tướng với cảm giác quặn thắt trong bao tử. Còn mười giây… chín giây…
Nó
đẩy cẩn thận cái xe tới trước cho đến khi cái xe tới sát cái hàng rào,
rồi dùng hết sức mà đẩy vô. Cái hàng rào sắt vẫn trơ trơ.
Ron bàng hoàng nói:
-
Nó chạy rồi. Chuyến tàu chạy mất rồi. Biết làm sao đây nếu ba má không
kịp quay ra với tụi mình? Bồ có đồng xu Muggle nào không?
Harry cười khan:
- Gia đình Dursley đã không cho tôi tới một xu tiền suốt sáu năm nay rồi.
Ron ép tai mình sát cái hàng rào lạnh. Nó lo lắng nói:
- Hổng nghe thấy gì hết. Tụi mình sẽ làm gì đây? Mình không biết chừng nào ba má mới quay lại đón tụi mình.
Hai đứa nhìn quanh. Thiên hạ vẫn còn ngó tụi nó, chủ yếu là tại vì con Hedwig cứ ca cẩm mãi.
Harry nói:
- Tôi thấy tốt nhất là mình ra đợi ngoài xe hơi. Đứng đây chỉ tổ gây thêm sự chú ý tò…
Bỗng một tia sáng nhá lên trong mắt Ron:
- Harry! Chiếc xe hơi!
- Thì sao?
- Tụi mình có thể lái xe hơi bay tới Hogwarts!
- Nhưng tôi tưởng…
-
Tụi mình kẹt quá, đúng không? Và tụi mình phải đến trường, đúng không?
Và ngay cả phù thủy vị thành niên cũng được phép xài phép thuật trong
trường hợp thật sự khẩn cấp, như ghi trong điều thứ mười chín hay thứ
mấy đó của bộ luật Giới hạn cái khỉ gì đó…
Cảm giác lo sợ của Harry bèn chuyển thành nỗi hồi hộp:
- Nhưng bồ biết lái nó bay không?
-
Chuyện nhỏ. – Ron vừa nói vừa xoay cái xe đẩy tay về phía cửa ra. –
Thôi, tụi mình đi nào. Nếu đi gấp thì có thể đuổi kịp chuyến tàu Tốc
hành Hogwarts.
Thế là chúng diễu hành qua mặt đám đông những
Muggle tò mò, ra khỏi nhà ga và trở lại bên lề đường nơi chiếc xe hơi
Ford Anglia cũ kỹ đang đậu.
Ron mở khóa cái thùng xe sâu hoắm bằng
cách gõ đầu đũa phép lên đó liên tiếp mấy cái. Hai đứa hì hục chất
rương hòm trở vào xe, đặt Hedwig ngồi ở băng ghế sau, còn tụi nó thì
lên ghế trước.
Ron bảo:
- Ngó coi có ai đang nhìn mình không?
Nó
nổ máy xe bằng cách gõ cây đũa phép một cái nữa. Harry thò đầu qua cửa
sổ: xe cộ chạy rần rần trên con đường chính phía trước, nhưng con đường
chiếc xe đậu thì vắng hoe. Nó nói:
- Oån rồi.
Ron nhấn cái nút
bạc nhỏ xíu trên bảng đồng hồ. Chiếc xe hai đứa ngồi bỗng biến mất – và
tụi nó cũng biến theo luôn. Harry vẫn có thể cảm thấy cái ghế đang rung
lên bên dưới, nghe tiếng động cơ xe nổ, vẫn còn cảm nhận được hai tay
mình đang để trên đầu gối, và cặp mắt kiếng còn cỡi trên mũi, nhưng
dường như toàn thân nó thu lại còn có hai nhãn cầu, trôi lêu bêu cách
mặt đất chừng một hai thước, phía trên con đường xấu xí đậu đầy xe hơi.
Bên phải của Harry vang lên tiếng của Ron:
- Lên đường!
Thế
là mặt đất và những tòa nhà bụi bặm ở cả hai bên Harry đều tuột xuống,
mất hút trong tầm nhìn khi chiếc xe vọt lên cao; chỉ trong tầm nhìn khi
chiếc xe vọt lên cao; chỉ trong vài giây, cả cái thành phố Luân Đôn
lộng lẫy và mù mịt đã nằm lại phía dưới hai đứa.
Rồi có một tiếng nổ bụp, và chiếc xe cùng với Harry và Ron lại hiện nguyên hình.
- Uûa, nó bị hư sao vầy nè…
Ron thọc mạch vô cái Máy khởi động Tàng hình, kêu lên.
Cả hai đấm thùp thụp lên cái máy. Chiếc xe bèn biến mất. Rồi sau đó lại hiện ra.
Ron gào lên:
- Nắm cho chặt!
Nó
đạp mạnh chân lên cái máy gia tốc; chiếc xe phóng thẳng vô một đám mây
xốp và thấp, mọi thứ lập tức trở nên mờ mịt đầy sương khói.
Harry chớp mắt nhìn khối mây dày đặc đang vây chặt tụi nó ở mọi phía. Nó hỏi:
- Rồi sao nữa đây?
Ron đáp:
- Tụi mình cần phải tìm cho ra chuyến tàu Tốc hành Hogwarts để biết hướng nào mà bay.
- Hạ xuống đi… Mau lên…
Chiếc xe lại rớt xuống khỏi những đám mây, hai đứa này xoay qua xoay lại trên ghế ngồi, đảo mắt về hướng mặt đất mà tìm kiếm.
Harry reo:
- Tôi thấy nó rồi! Ơû ngay đằng trước… Đó…!
Bên dưới, chuyến tàu Tốc hành Hogwarts tạo thành một sọc dài, trông như một con rắn màu tía.
Kiểm tra la bàn trên bảng đồng hồ, Ron nói:
- Đúng hướng bắc. Được rồi, chúng ta chỉ cần kiểm tra mỗi nửa giờ một lần, hay cỡ đó. Nắm chặt nha…
Và chúng lại phóng vọt lên mấy tầng mây. Một phút sau, chúng nhô ra vùng ánh sáng chói chang.
Một
thế giới khác hẳn. Bánh xe bay là đà trên biển mây bồng bềnh, bầu trời
tươi sáng, xanh thăm thẳm bất tận dưới một mặt trời chói lòa.
Ron nói:
Thế là mặt đất và những tòa nhà bụi bặm ở cả hai bên Harry đều tuột xuống,…
- Bây giờ tụi mình chỉ còn lo gặp mấy chiếc máy bay thôi.
Hai đứa nhìn nhau và phá ra cười; cười mất một hồi lâu, không thể ngừng được.
Có
vẻ như hai đứa nó đã lao vào một giấc mơ thần thoại. Harry nghĩ, đây
mới đúng là cách du hành duy nhất – bay qua những cuộn mây xoáy, những
ụ mây tuyết. Trong một chiếc xe hơi đầy ắp ánh mặt trời rực rỡ ấm áp,
lại có một bịch kẹo ngon để sẵn trong cái hộc đựng bao tay. Đã nhất là
cái viễn cảnh được thấy bộ mặt đầy ganh tỵ của Fred và George khi tụi
nó đáp xuống nhẹ nhàng và ngoạn mục trên bãi cỏ mượt mà trước lâu đài
Hogwarts.
Hai đứa thường xuyên kiểm tra đường bay theo hướng tàu
Tốc hành Hogwarts chạy càng lúc càng xa lên hướng bắc. Mỗi lần lặn
xuống dưới những đám mây, chúng lại thấy một quang cảnh khác hiện ra
bên dưới. Thành phố Luân Đôn đã bị bỏ lại đằng sau chúng xa lắm rồi.
Thay vào phố xá là những thửa ruộng màu xanh ngăn nắp, rồi đến những
cánh đồng hoang bao la màu tía nhạt, rồi lại xuất hiện một thành phố
lớn sống động với những chiếc xe chạy nối nhau như những con kiến đủ
màu, rồi đến làng mạc với những nóc nhà thờ nhỏ xíu.
Tuy nhiên,
sau mấy giờ đồng hồ liền tiếp theo không có biến cố gì xảy ra thêm,
Harry phải nhìn nhận là niềm vui của tụi nó có hơi bị mòn đi. Kẹo chỉ
làm chúng khát nước khủng khiếp, mà chúng thì chẳng có gì để uống cả.
Harry và Ron đã bắt đầu cởi áo ấm ra, nhưng cái áo thun của Harry cứ
dính vô lưng ghế, còn cặp kiếng của nó cứ tuột miết xuống cái sống mũi
bóng nhẫy mồ hôi.
Bây giờ nó đã thôi để ý hình dạng kỳ thú của
những đám mây, và bắt đầu nghĩ đến chuyến tàu tốc hành đang chạy bên
dưới với một nỗi ước ao. Ơû dưới đó người ta có thể mua nước ép trái bí
có đá lạnh của một mụ phù thủy đẩy xe bán dạo qua các toa tàu. Tại sao
lúc nãy chúng lại không thể nào vô được sân ga số Chín ba phần tư nhỉ?
Lại nhiều giờ nữa trôi qua, rồi giọng Ron cất lên ồ ồ:
- Đâu có xa dữ vậy ta?
Mặt trời bắt đầu lặn xuống tấm thảm mây, loang trên đó cái màu hồng thẫm. Ron hỏi Harry:
- Chuẩn bị xuống để ngó chuyến tàu một cái nữa hén?
Tàu
vẫn còn ngay bên dưới chúng, đang chạy ngoăn ngoèo qua một vùng núi đầy
tuyết phủ. Dưới vòm mây, bầu trời coi bộ tốt hơn phía trên cao.
Ron đạp chân ga, cho xe vọt trở lên, nhưng vừa mới nhấn ga thì chiếc xe bắt đầu rên rỉ.
Harry và Ron cùng đưa mắt nhìn nhau lo lắng.
Ron nói:
- Có lẽ nó mệt rồi. Từ trước tới giờ nó đâu có bay xa như vầy…
Và
cả hai làm bộ như không nghe thấy tiếng rền rĩ của chiếc xe ngày một
lớn, trong khi bầu trời mỗi lúc một tối thêm. Các vì sao bắt đầu nhấp
nháy trên nền trời đen thẫm. Harry lại mặc áo ấm vào, cố làm như không
để ý tới cái thanh gạt trên tấm kính chắn gió, đang phe phẩy một cách
yếu ớt như muốn phản đối.
Ron nói, có vẻ với chiếc xe hơn là với Harry:
- Còn không xa đâu. Sắp tới rồi mà.
Rồi nó bồn chồn vỗ vỗ lên tấm bảng đồng hồ.
Một
lát sau, khi lặn xuống qua những đám mây một lần nữa, chúng đã phải đảo
mắt cố nhìn xuyên bóng tối và xoay ngang xoay ngửa để tìm cho ra một
cảnh trí quen thuộc dưới mặt đất. Harry hét lên làm Ron và con Hedwig
giật cả mình:
- Kìa! Ngay đằng trước đó!
In bóng trên đường
chân trời tối đen, và nhô cao trên những mỏm đá ven hồ, là những tháp
canh và ký túc xá của lâu đài Hogwarts đang đứng sừng sững. Nhưng chiếc
xe tới lúc này lại giở chứng, nó vùng vằng giảm tốc độ.
Ron vỗ về cái bánh lái, nói bằng giọng tán tỉnh phỉnh phờ:
- Cố lên nào. Gần tới rồi, cố lên…
Cỗ
máy xe rên rĩ. Những tia hơi nước đang phụt ra từ bên dưới mui xe.
Harry phải cố bíu chặt hai cạnh ghế khi tụi nó bay về phía hồ.
Chiếc
xe bây giờ chao đảo một cách khó chịu. Liếc ra ngoài cửa sổ, Harry thấy
mặt nước hồ phẳng lặng như gương và đen thui, có lẽ cách chừng một dặm
bên dưới. Mấy khớp ngón tay của Ron đã trắng bệch trên tay lái của cái
xe hơi. Chiếc xe lại chao đảo nữa.
Ron lầm bầm:
- Cố lên nào!
Tụi nó đang bay trên mặt hồ. Tòa lâu đài ở ngay trước mặt. Ron rút chân lại.
Có tiếng lạch cạch, rồi tiếng xèo xèo, cuối cùng cỗ máy hoàn toàn chết lặng. Ron thốt lên trong cõi lặng thinh:
- Thôi rồi.
Mũi xe chúc xuống, tụi nó rơi, càng lúc càng nhanh, cắm đầu thẳng vào những bức tường đá vững chắc của lâu đài Hogwarts.
- ĐĐĐƯỪNG!!!!!!
Ron
gào to, vặn mình xoay hết cỡ cái bánh lái; chiếc xe né được bức tường
trong gang tấc, hướng vào cái vòm cổng lớn, bay vút bên trên căn nhà
kính dành để trồng cây tối thui, rồi đến vườn rau cải, và rồi những bãi
cỏ đen như mun, nhưng không làm sao bay cao lên được nữa.
Ron bèn buông lỏng hoàn toàn tay lái, rút cây đũa phép ra khỏi túi:
- NGỪNG LẠI! ĐỨNG LẠI!
Nó
hét toáng lên, đập mạnh cây đũa phép xuống tấm bảng đồng hồ và tấm kính
chắn gió, nhưng chiếc xe cứ cắm đầu rớt thẳng xuống như hòn chì. Mặt
đất như bay ngược lại, đâm về phía chúng…
- COI CHỪNG CÁI CÂY ĐÓ!
Harry chồm qua ghị tay lái và hét vang. Nhưng đã quá muộn…
Chiếc xe đâm sầm vào một cây cổ thụ, gây một tiếng động khủng khiếp của kim loại…
RRRẦM!!!!
Chiếc
xe đâm sầm vào một thân cây cổ thụ, gây một tiếng động khủng khiếp của
kim loại và gỗ mộc va chạm nhau dữ dội, rồi đổ nhào xuống đất như bị
một cú đấm đo ván. Hơi nước bốc lên cuồn cuộn từ cái mui xe bẹp dúm bẹp
dó; con Hedwig rít lên trong kinh hoàng; đầu Harry đụng vào tấm kính
chắn gió, u lên một cục bự bằng trái banh chơi gôn; và bên phải nó, Ron
thốt lên một tiếng rên nhỏ chán chường.
Harry tức tối hỏi Ron:
- Bồ có sao không?
Ron đáp bằng giọng run run:
- Cây đũa phép của mình… Ngó coi cây đũa phép của mình nè…
Cây đũa đã gãy lặt lìa, gần như thành hai khúc; đầu đũa đung đưa yếu ớt, chỉ còn dính với thân đũa một tẹo mà thôi.
Harry
há miệng định nói rằng nó bảo đảm là ở trường người ta sẽ sửa được cây
đũa phép của Ron, nhưng nó không còn có cơ hội để mà nói nữa: đúng lúc
ấy, có cái gì đó tông vào chiếc xe hơi với sức mạnh của một con bò đực
đang tấn công, hất nó ngã chúi vô Ron, rồi một cú quật khác lên mui xe,
với sức mạnh tương tự.
- Chuyện gì vậy?
Ron há hốc mòm ngó
trừng trừng qua tấm kính chắn gió, Harry thì nhìn quanh, vừa kịp nhìn
thấy một cành cây mập bự như một con trăn đang quật xuống tụi nó. Cái
cây bị chiếc xe tông nhầm đang trã đũa: thân nó cong xuống gần như gấp
đôi và những cành nhánh gầm ghè của nó đang đp túi bụi lên cùng khắp
chiếc xe, bất kỳ chỗ nào mà chúng có thể vói tới.
- Á!
Ron kêu
lên khi một cành cây to uốn éo có mấu thụi một đấm làm lõm một mảng lớn
trên cửa xe; tấm kính chắn gió bây giờ đang run lên dưới những cú đấm
dồn dập của mấy cành cây khúc khuỷa, và một nhánh cây to đáng mặt dùng
để công phá pháo đài dộng ình ình một cách giận dữ lên cái mui xe đang
co rúm lại.
Ron hét to:
- Chạy thôi!
Nó đem hết sức mình
tông vào cánh cửa, nhưng ;ập tức bị một cành khác hằn học hất văng
ngược lại, ngã lên đùi Harry. Ron rên rỉ khi cái mui xe lún xuống.
- Thế là toi!
Thình lình sàn xe rung lên – động cơ xe bỗng dưng tự khởi động lại. Harry hét:
- De lại!
Chiếc
xe vọt ngược ra sau; cái cây quỉ vẫn còn cố tìm cách đánh vói theo tụi
nó; có thể nghe tiếng rễ cây kêu cọt kẹt như thể sắp tự nhổ bật mình
lên, rượt đuổi theo khi chiếc xe vọt gấp khỏi tầm vói của cái cây.
Ron hổn hển:
- Thôi xong rồi. Giỏi lắm, xe.
Tuy
nhiên cái xe đã chịu hết xiết rồi. Hai tiếng canh cách chát chúa vang
lên, cánh cửa bung ra và Harry cảm thấy cái ghế của nó lật nghiêng ra
ngoài: chuyện tiếp theo là nó thấy mình nằm sóng xoài trên nền đất ẩm
ướt. Những tiếng uỵch uỵch mách cho nó biết là chiếc xe cũng đang tống
cả hành lý của chúng ra khỏi thùng xe. Chiếc lồng Hedwig bay vèo trong
không trung rồi bật mở; con Hedwig tung bay ra khỏi lồng, kêu ré vì
giận dữ và bay gấp về phía lâu đài mà không thèm ném lại phía sau tới
một cái nhìn. Còn chiếc xe, sứt mẻ, trầy trụa, và giận bốc hơi, chạy
đùng đùng vào bóng đêm, đèn chiếu hậu lóe lên một cách căm phẫn.
Ron gào theo sau xe, tay vung vẩy cây đũa phép gãy lặt lìa:
- Quay lại! Không ba sẽ cạo đầu tôi!
Nhưng chiếc xe đã biến mất tăm với một cái khịt mũi phát ra từ ống xả khói.
Ron cúi xuống lượm con Scabbers lên, rầu rĩ nói:
-
Mày có tin nổi vào vận may của tụi mình không? Trong tất cả lũ cây cối
mà tụi mình có thể tông nhầm, mình lại tông đúng ngay cái cây quỉ biết
trả đũa.
Ron liếc qua vai ngó lại cái cây cổ thụ quỷ yêu ấy, nó vẫn còn đang quật đập những cành nhánh đầy dọa dẫm.
Harry mệt mỏi nói:
- Thôi, đi! Tụi mình về trường thôi…
Đó
hoàn toàn không phải là một cuộc đến trường vinh quanh mà chúng đã hình
dung. Tê cứng, lạnh cóng, và trầy trụa, hai đứa nắm quai mấy cái rương
mà kéo lê trên mặt cỏ dốc về phía cánh cổng vĩ đại bằng gỗ sồi.
- Mình chắc là bữa tiệc đã bắt đầu rồi.
Ron thả cái rương của nó xuống chân bậc thềm của tiền sảnh, lặng lẽ băng qua hành lang để nhìn vào khung cửa sổ sáng đèn.
- Ê, Harry! Lại đây coi nè, đang buổi lễ phân loại.
Harry vội chạy tới, cùng với Ron thò đầu vào Đại Sảnh đường.
Vô
số nến bay lơ lửng giữa không trung phía trên bốn dãy bàn dài khiến cho
những cái dĩa và cốc bằng vàng lóng la lóng lánh. Trên cao, cái trần
nhà đã được phù phép nên luôn phải chiếu bầu trời bên ngoài lấp lánh
muôn ngàn vì sao.
Giữa rừng nón Hogwarts chóp nhọn màu đen, Harry
nhìn thấy mấy cô cậu học sinh mới toanh của năm thứ nhất. Chúng đang
đứng thành hàng dài trong sảnh đường với vẻ khiếp sợ. Ginny cũng có
trong đám đó, rất dễ nhận ra nhờ mái tóc đỏ hoe của nhà Weasley. Vừa
lúc đó, giáo sư McGonagall – bà phù thủy đeo kính với búi tóc cao, đặt
cái nón phân loại Hogwarts lừng danh trên cái ghế đặt trước mặt lũ lính
mới tò te.
Hàng năm, chiếc nón cũ kỹ, sần sùi, vá chằng vá đụp và
dơ hầy ấy làm công việc phân loại học sinh mới vào bốn ký túc xá của
Hogwarts (nhà Gryffindor, nhà Hufflepuff, nhà Ravenclaw, và Slytherin).
Harry còn nhớ lúc nó đặt chiếc nón ấy lên đầu, cách đây đúng một năm,
nó đã điếng người chờ đợi cái quyết định được chiếc nón càu nhàu rõ to
bên tai nó. Trong vài giây rùng rợn ấy, Harry đã sợ rằng chiếc nón sẽ
xếp nó vô nhà Slytherin – nhà đào tạo nhiều phù thủy Hắc ám hơn tất cả
các nhà khác – nhưng rốt cuộc nó được vào nhà Gryffindor, cùng với Ron,
Hermione, và tất cả các anh em khác trong gia đình Weasley. Niên học
rồi, chính Harry và Ron đã giúp Gryffindor giành được chức Vô địch Nhà,
đánh bại Slytherin lần đầu tiên trong vòng bảy năm nay.
Một thằng
bé nhỏ xíu có mái tóc xám xịt như lông chuột được gọi lên, bước tới
trước để đội cái nón lên đầu. Harry rảo mắt từ thằng bé sang chỗ thầy
hiệu trưởng, giáo sư Dumbledore, đang ngồi ở bàn giáo viên dự xem cuộc
phân loại học sinh. Bộ râu dài bạc phơ và cặp kính nửa vành trăng của
cụ Dumbledore sáng ngời dưới ánh nến. Harry cũng thấy Gilderoy Lockhart
mặc tấm áo chùng màu xanh nước biển ngồi cách cụ Dumbledore mấy cái
ghế. Và ở cuối bàn là lão Hagrid, tướng tá to đùng và mặt mũi rậm rì
râu tóc, đang nốc cạn ly rượu của mình.
Harry thì thầm với Ron:
- Để coi… Bàn giáo viên còn trống một chỗ… thầy Snape đâu?
Giáo
sư Snape là ông thầy mà Harry ít yêu mến nhất. Mà ngẫu nhiên sao, Harry
cũng là đứa mà thầy Snape không ưa nhất so với tất cả lũ học trò. Thầy
Snape vừa hung dữ tàn nhẫn, vừa ngạo mạn cay độc, nên ngoài đám học trò
nhà Slytherin do thầy chủ nhiệm, cũng chẳng học sinh nào ưa thầy. Thầy
dạy môn Độc dược.
Không thấy mặt thầy Snape ở bàn giáo viên, Ron tràn trề hy vọng, nói:
- Hổng chừng ổng bệnh!
Harry nói:
- Hổng chừng ổng bỏ đi rồi. Bởi vì ổng lại để vuột chức giáo sư môn Nghệ thuật Phòng chống Hắc ám một lần nữa.
Ron phấn khởi nói:
- Hay là ổng bị đuổi rồi! Mình thấy, đâu có ai ưa ổng…
Một giọng nói lạnh lùng thốt lên ngay sau lưng chúng:
- Hay là có lẽ ổng đang chờ nghe coi tại sao hai đứa bây không đến trường bằng xe lửa.
Harry
xoay phắt người lại. Kìa, thầy Snape đang đứng đó, tấm áo chùng đen khẽ
lay động trong làn gió lạnh lẽo. Thầy là người đàn ông gầy gò, da tái
xám, mũi khoằm, và mái tóc rít rịt dài tới vai. Lúc này, thầy đang mỉm
cười, một nụ cười báo hiệu cho Ron và Harry biết là tai họa sắp giáng
xuống đầu tụi nó.
Thầy Snape bảo:
- Đi theo ta!
Harry và
Ron thậm chí không dám đưa mắt nhìn nhau, chỉ riu ríu đi theo thầy
Snape bước vào hành lang sảnh đường rộng lớn, vang vang, và được thắp
sáng bằng những ngọn đuốc bập bùng. Mùi đồ ăn ngào ngạt thơm tho bay ra
từ Đại Sảnh đường. Nhưng thầy Snape không đưa chúng vào nơi ấm áp sáng
sủa ấy, mà dắt chúng đi xuống một cầu thang đá hẹp té dẫn xuống những
căn hầm.
Thầy mở một cánh cửa ở lưng chừng hành lang lạnh lẽo và chỉ vào:
- Vô đó!
Hai
đứa bước vào văn phòng của thầy Snape, rùng mình ớn lạnh. Những bức
tường âm u trong phòng kê đầy những cái kệ đựng mấy hũ thủy tinh bự,
đựng tất cả những thứ gì có thể làm ớn da gà, mà lúc này Harry không
còn hứng thú nào để muốn biết tên chúng. Lò sưởi trống rỗng và lạnh
ngắt. Thầy Snape đóng cửa phòng rồi quay lại nhìn hai đứa trẻ. Thầy nói
nhẹ nhàng:
“Vậy ra tàu sắt không xứng đáng cho Harry Potter lừng lẫy và thằng bạn nối khố trung thành Weasley dùng để đi đến trường à?”
-
Vậy ra tàu sắt không xứng đáng cho Harry Potter lừng lẫy và thằng bạn
nối khố trung thành Weasley dùng để đi đến trường à? Muốn tới trường
một cách rình rang chấn động hả, mấy thằng nhóc?
- Thưa thầy, chỉ tại cái hàng rào ở nhà ga Ngã Tư Vua, nó…
Thầy Snape lạnh lùng:
- Im! Tụi bây đã làm gì với chiếc xe?
Ron
nuốt nghẹn. Đây không phải là lần đầu tiên thầy Snape tạo cho Harry cái
ấn tượng là thầy có thể đọc được ý nghĩ trong đầu người ta. Nhưng chỉ
một chút xíu, khi thầy mở tờ Tiên tri Buổi chiều, số ra ngày hôm nay,
là Harry lập tức vỡ lẽ.
Đưa chúng đọc cái tít tổ chảng ngay trang nhất: XE FORD ANGLIA BAY LÀM HOẢNG VÍA DÂN MUGGLE, thầy nói rít qua kẽ răng:
- Tụi bây đã bị người ta nhìn thấy.
Thầy đọc to:
-
Hai Muggle ở Luân Đôn khẳng định là họ đã nhìn thấy chiếc xe hơi cũa
bay qua tháp Bưu điện. Vào buổi trưa ở Norfolk, bà Hetty Bayliss, trong
khi phơi quần áo… Ông Angus Fleet, ở Peebles, đã báo cảnh sát… Tổng
cộng tất cả khoảng sáu hay bảy Muggle. Ta tưởng cha của trò làm việc ở
SỞ DÙNG SAI CHẾ PHẨM MUGLE chứ?
Thầy đưa mắt nhìn Ron và mỉm một nụ cười còn kinh khủng hơn nụ cười lúc nãy.
- Aùi chà, chà… chính con trai của ông ấy đấy…
Harry
có cảm giác như thể mấy cành cây khổng lồ của cái cây điên lại vừa quật
vô bụng nó. Nếu mà ai đó phát hiện rằng chính ông Weasley đã phú phép
chiếc xe thì… Sao mà nó lại không biết nghĩ tới chuyện đó chớ…
Thầy Snape tiếp tục:
- Khi xem xét công viên, ta nhận thấy cây Liễu Roi rất quí giá đã bị gây thương tổn đáng kể.
Ron buột miệng nói:
- Cái cây đó làm tụi con bị thương nhiều hơn là tụi con…
-
Im! – Thầy Snape lại nạt. – Thật không may là các trò không phải là học
sinh nhà ta chủ nhiệm, nên quyết định đuổi các trò không nằm trong tay
ta. Ta sẽ đi tìm người có thầm quyền thực thi cái quyền lực thú vị đó.
Các trò cứ chờ ở đây.
Harry và Ron trợn mắt nhìn nhau, mặt mày
trắng bệch. Bây giờ Harry hết cảm thấy đói rồi. Lúc này nó cảm thấy cực
kỳ khổ sở, cố không nhìn vào một vật gì đó, to và dẹt, đang lơ lửng
trong cái chất lỏng màu xanh lá cây, đặt trên cái kệ đằng sàu bàn làm
việc của thầy Snape.
Nếu mà thầy Snape đi tìm giáo sư McGonagall,
chủ nhiệm nhà Gryffindor, thì số phận của chúng có lẽ cũng chẳng khá
hơn chút nào. Cô McGonagall có lẽ công bằng hơn thầy Snape, nhưng cô
cũng cực kỳ nghiêm khắc.
Mười phút sau, thầy Snape trở lại, và dĩ
nhiên là có giáo sư McGonagall đi cùng. Harry từng thấy giáo sư
McGonagall tức giận nhiều lần, nhưng hoặc là nó không nhớ nổi đã có lần
nào bà mím môi chặt như thế, hoặc là nó chưa từng bao giờ thấy bà tức
giận đến thế. vừa bước vào phòng là bà giơ cây đũa phép lên; cả Harry
và Ron đều co rúm người, nhưng bà chỉ chĩa đầu đũa vào lò sưởi trống
lạnh và lập tức ngọn lửa bùng lên. Bà bảo:
- Ngồi xuống.
Hai đứa nhỏ bèn ngồi xuống ghế cạnh lò sưởi.
Cặp kiếng của giáo sư McGonagall lóe lên một cách đáng ngại. Bà nói:
- Giải thích coi.
Ron kể ngay câu chuyện, bắt đầu từ cái hàng rào ở nhà ga Ngã Tư Vua không chịu cho chúng vô sân ga số Chín ba phần tư.
- … thành ra, thưa giáo sư, tụi con không có lựa chọn nào khác, tụi con không thể lên tàu được.
Giáo sư McGonagall lạnh lùng nhìn Harry:
- Tại sao con không gởi cú báo cho ta hay? Cô biết là con có một con cú mà?
Harry
há hốc miệng nhìn giáo sư McGonagall. Bây giờ bà nói ra điều đó, thì nó
mới thấy chuyện đó hiển nhiên là phải làm ngay từ đầu.
- Con… con không nghĩ đến…
Giáo sư McGonagall nói:
- Vậy là rõ rồi.
Có
tiếng gõ cửa văn phòng thầy Snape. Bây giờ trông thầy có vẻ vui lên
rồi, thầy ra mở cửa. Đứng ngay khung cửa chính là vị hiệu trưởng, giáo
sư Dumbledore.
Toàn thân Harry tê cứng. Nét mặt cụ Dumbledore
trông nghiêm trọng một cách bất thường. Cụ cúi cái mũi khoằm xuống nhìn
chăm chăm bọn trẻ, và Harry bỗng dưng cảm thấy như nó và Ron vẫn còn
đang bị cây Liễu Roi quất tới tấp.
Im lặng một lúc lâu. Rồi cụ Dumbledore nói:
- Hãy giải thích tại sao con làm như vậy?
Giá
mà cụ quát lên thì có lẽ Harry còn thấy dễ chịu hơn. Nó không chịu đựng
nổi sự thất vọng trong giọng nói của cụ. Không biết vì sao, nó không
thể nhìn vào mắt cụ Dumbledore, mà lại cúi gằm, như nói với cái đầu gối
của mình. Nó kể cho cụ Dumbledore mọi thứ, ngoại trừ chuyện ông Weasley
phù phép chiếc xe hơi, khiến cho người nghe tưởng như chính nó và thằng
Ron đã ngẫu nhiên kiếm ra chiếc xe bay đậu bên ngoài nhà ga vậy. Nó
biết cụ Dumbledore sẽ thấy ngay sự lắt léo này, nhưng cụ không hỏi thêm
câu nào về chiếc xe hơi cả. Khi Harry kể xong, cụ chỉ tiếp tục chăm chú
nhìn hai đứa trẻ qua cặp kính nửa vành trăng của cụ.
Ron nói với một giọng nghe không có chút hy vọng nào hết:
- Chúng con xin phép đi thu dọn đồ đạc.
Giáo sư McGonagall quát:
- Con nói gì hả Weasley?
- Dạ, chứ không phải các thầy cô đuổi chúng con à?
Harry đưa mắt nhìn cụ Dumbledore. Cụ nói:
-
Chưa phải vào ngày hôm nay, cậu Weasley ạ. Nhưng ta phải nhấn mạnh với
cả hai trò về tầm nghiêm trọng của việc hai trò đã làm. Tối nay ta sẽ
viết thư báo cho gia đình hai trò biết. ta cũng phải cảnh cáo các trò
rằng nếu các trò làm chuyện này lẫn nữa, ta sẽ không có cách nào khác
hơn đuổi học các trò.
Vẻ mặt thầy Snape ỉu xìu như thể sắp đi ăn tiệc Giáng Sinh thì buổi tiệc bị hủy. Thầy tằng hắng lấy giọng:
-
Giáo sư Dumbledore, những đứa trẻ này đã coi thường Đạo luật Giới hạn
Pháp thuật Vị thành niên, gây tổn hại nghiêm trọng cho một cây cổ thụ
quí. Chắc chắn hành động thuộc loại này…
Cụ Dumbledore điềm tĩnh nói:
-
Chính giáo sư McGonagall là người ra quyết định xử phạt hai đứa trẻ
này, thầy Snape ạ. Chúng là học sinh do cô ấy chủ nhiệm và do đó trách
nhiệm đó thuộc về cô ấy.
Cụ quay về phía giáo sư McGonagall.
-
Tôi phải quay lại bữa tiệc, cô McGonagall, tôi phải thông báo vài điều
cầu lưu ý. Đi nào, thầy Snape, có một cái bánh nướng coi bộ ngon lành
lắm, tôi muốn nếm thử…
Thầy Snape quẳng cho Harry và Ron một cái
nhìn thâm độc hết sức rồi mới chịu bước theo cụ Dumbledore ra khỏi văn
phòng, để lại ba cô trò giáo sư McGonagall với nhau. Giáo sư McGonagall
vẫn còn nhìn chằm chằm hai đứa học trò như một con ó đang cơn thịnh nộ.
- Tốt nhất là tới bệnh thất đi, Weasley, trò bị chảy máu rồi.
Ron vội đưa ống tay áo lên quẹt vết máu trên cái môi tét của nó, nói vội vã:
- Không sao đâu. Thưa cô, con muốn đi coi em con được phân loại…
Giáo sư nói:
- Lễ phân loại xong rồi. Em của con cũng vô nhà Gryffindor.
Ron reo mừng:
- Ôi, hay quá!
Giáo sư McGonagall đanh giọng lại:
- Còn về phần nhà Gryffindor…
Nhưng Harry hớt lời:
-
Thưa cô, khi chúng con lái chiếc xe bay thì niên học chưa ắt đầu, cho
nên – cho nên đâu thể nào trừ điểm nhà Gryffindor về chuyện đó, phải
không cô?
Nói xong, nó lo lắng nhìn giáo sư McGonagall chờ đợi.
Giáo
sư trừng mắt ngó Harry có vẻ dữ tợn, nhưng nó tin là môi bà mím lại để
kềm giữ một nụ cười. Dù sao thì môi bà khi mím như vậy cũng không còn
chặt lắm. Bà nói:
- Cô sẽ không trừ điểm nhà Gryffindor.
Cõi lòng Harry nhẹ hẳn.
- Nhưng cả hai đứa bây sẽ bị phạt cấm túc.
Như
vậy vẫn còn tốt hơn nhiều so với điều chúng lo sợ. Về chuyện cụ
Dumbledore viết thư méc ông bà Dursley thì Harry thấy không xơ múi gì
cả. Nó tin chắc là dì dượng nó sẽ chỉ tiếc là cây Liễu Roi không nghiền
nó bẹp dí luôn cho rồi.
Giáo sư lại giơ cây đũa phép lên chỉa vào
bàn giấy của thầy Snape. Lập tức hiện ra một dĩa tổ nái những bánh mì
kẹp thịt, hai cái cốc bạc, một vại nước trái bí ướp lạnh. Bà nói:
- Các con ăn ở đây rồi đi ngay về phòng ngủ.
Cánh cửa phòng đóng lại sau lưng giáo sư McGonagall là Ron huýt sáo một cái thiệt sướng. Nó chộp cái bánh mì kẹp thịt:
- Mình tin chắc mình đã qua truông rồi.
Harry cũng cầm một miếng mà ngoạm.
- Mình cũng nghĩ vậy.
Đầy một miệng nào thịt băm với thịt gà, Ron lúng túng hỏi:
-
Bồ có thể tin nổi cái số con rệp của tụi mình không? Anh Fred với anh
George đã lái cái xe bay ít nhất năm hay sáu lần, mà có Muggle nào nhìn
thấy đâu?
Nó tạm ngừng nói để nuốt và cắn thêm một miếng bự.
- Mà tại sao tụi mình không qua được cái hàng rào đó hén?
Harry nhún vai:
- Dù sao thì từ bây giờ trở đi tụi mình cũng nên cẩn thận.
Nó tợp một hớp lớn nước trái bí, vẻ còn thèm thuồng:
- Ước gì tụi mình được dự tiệc…
Ron ra vẻ hiểu biết:
- Cô không muốn tụi mình chườn mặt ra. Để khỏi làm cho người ta tưởng là chuyện đến trường bằng xe hơi bay là hay ho lắm.
Khi
đã nốc no nê bánh mì kẹp thịt (cái dĩa cứ tự đầy lên khi tụi nó lấy vơi
bánh đi), tụi nó đứng dậy, lần theo lối đi quen thuộc mà trở về tháp
Gryffindor. Tòa lâu đài yên tĩnh; dường như bữa tiệc đã xong rồi. Hai
đứa đi ngang qua những bức chân dung rì rầm trò chuyện và những bộ áo
giáp sắt kêu cót két, rồi trèo lên mấy cầu thang đá chênh vênh, cuối
cùng thì đến hành lang nơi có cảnh cửa bí mật để vào ký túc xá
Gryffindor. Cánh cửa ấy ẩn phía sau bức chân dung một bà béo mặc áo đầm
lụa màu hồng. Khi chúng đến gần, Bà Béo hỏi:
- Mật khẩu?
Harry ú ớ:
- Ơ…
Tụi
nó chưa được biết mật khẩu của niên học mới, vì chưa gặp Huynh trưởng
của nhà Gryffindor. Nhưng ngay lúc đó vị cứu tinh xuất hiện. Hai đứa
nghe tiếng bước chân vội vã đằng sau, bèn quay lại và thấy Hermione
đang lao về phía chúng.
- Các bạn đây rồi! Nãy giờ hai bạn ở đâu
vậy? Chuyện đồn đại khôi hài hết sức – có người nói hai bạn đã bị đuổi
vì đã tông xe hơi bay.
Harry trấn an cô bé:
- Không sao, tụi này chưa bị đuổi.
Giọng Hermione thốt lên, nghe trang trọng không thua giọng giáo sư McGonagall:
- Hai bạn dám nói với tôi là hai bạn bay tới đây đó hả?
Ron sốt ruột:
- Cho qua bài giảng đạo đi, nói cho tụi này biết mật khẩu mới nào.
Hermione nóng nảy:
- Là “gà tây”, nhưng đó không phải là…
Nhưng
cô bé chưa kịp nói hết câu thì bức chân dung Bà Béo đã xịch qua một bên
để lộ lối vào phòng sinh hoạt chung. Một tràng pháo tay đột ngột vang
lên. Có vẻ như toàn thể cư dân nhà Gryffindor đều còn thức và cùng đứng
ngồi đầy trong phòng sinh hoạt, trên những cái ghế bành êm ái và những
cái bàn bị mòn vẹt, để chờ đón hai thằng. Những cánh tay thò qua lỗ
chân dung Bà Béo nhấc bổng Harry và Ron vào bên trong, để mặc Hermione
tự bò qua lỗ mà vào theo bọn chúng.
Lee Jordan gào lên:
- Xuất
sắc! Đầy ấn tượng! Một nhập đề tuyệt vời! Lái xe hơi bay đâm thẳng vô
cây cổ thụ Liễu Roi, rồi đây người ta sẽ còn bàn tán chuyện này trong
nhiều năm nữa…
Một học sinh năm thứ năm mà Harry chưa có dịp trò chuyện đến vỗ lên lưng Harry nói:
- Cừ lắm!
Nghe
như thể nó vừa mới về tới đích trước tiên trong cuộc chạy đua đường
trường. Fred và George đẩy hai đứa nó ra đứng trước đám đông và cùng
nói:
- Này, tại sao hai em không gọi để tụi anh cùng quay lại?
Ron
đỏ mặt tía tai, nhe răng cười lỏn lẻn, nhưng Harry nhận thấy một người
trông không có vẻ vui gì hết, đó là Huynh trưởng Percy nhô cái đầu cao
qua đám học sinh năm thứ nhất đang háo hức, dường như anh đang cố gắng
đến gần để bảo chúng giải tán ngay. Harry húc vô be sườn Ron và hất đầu
về phía anh Percy. Ron hiểu ý liền.
Percy nói:
- Đi lên phòng ngủ đi các em – khá mệt rồi.
Harry
và Ron lập tức chen lối đi về phía đầu kia căn phòng, nơi có cánh cửa
mở ra những cầu thang xoắn lên các phòng ngủ. Trước khi đi, Harry còn
gọi vói lại Hermione, cô bé đang đeo cái mặt cau có y như Percy.
- Chúc ngủ ngon!
Tụi
nó loay hoay mới len tới được đầu kia của căn phòng sinh hoạt chung,
vẫn còn bị bạn bè vỗ vai vỗ lưng tán thưởng. Cuối cùng, leo lên cầu
thang rồi tụi nó mới được yên thân.
Hai đứa hấp tấp trèo lên, và
bắt gặp ngay trên cao, sát cánh cửa dẫn vào phòng ngủ cũ của tụi nó,
một tấm bảng ghi “NĂM THỨ HAI”.
Hai đứa bước vào căn phòng tròn
thân quen, có năm cái cửa sổ hẹp và cao treo màn nhung đỏ. Hành lý của
tụi nó đã được đưa lên phòng và đặt cạnh chân giường.
Ron cười với Harry một cách đầy tội lỗi:
- Mình biết mình không nên khoái chuyện đó hay nói chung mấy chuyện đại loại như vậy, nhưng…
Cánh
cửa phòng ngủ chợt mở toang, và đám con trai nhà Gryffindor năm thứ hai
ùa vào: Seamus Finnigan, Dean Thomas, và Neville Longbottom.
Seamus tươi cười:
- Không tin được dù đó là sự thật!
- Hay!
Dean chỉ nói đơn giản. Còn Neville thì có vẻ kinh hoàng:
- Khủng khiếp!
Harry không thể nào dừng được, đành nhe răng ra cười.
Chương
[1]
[2] [3]
[4] [5]
[6] [7]
[8] [9]
[10] [11]
[12]
[13]
[14] [15]
[16]
[17] [18]