Chương 1: Dudley phát điên
Chương
[1]
[2] [3]
[4] [5]
[6] [7]
[8] [9]
[10] [11]
[12]
[13]
[14] [15]
[16]
[17] [18] [19]
[20]
[21] [22]
[23]
[24]
[25] [26]
[27] [28]
[29] [30]
[31] [32]
[33] [34]
[35] [36]
[37] [38]
Cái ngày nóng nực nhất kể từ đầu hè đang mang một sự im lặng ngột ngạt và oi bức đặt trên các ngôi nhà vuông vắn to lớn ở phố Privet. Những chiếc xe hơi vẫn thường bóng loáng nay thì nằm im trong bụi bặm ở trên cái lối đi, những bãi cỏ thường khi vẫn xanh rực tươi tắn nay trở nên nứt nẻ và khô úa vì những ống phun nước đã ngừng hoạt động do hạn hán. Bị tước đoạt khỏi các thú vui rửa xe và xén cỏ, cư dân của phố Privet đã rút lui vào bóng râm trong những ngôi nhà xinh đẹp của họ, cửa sổ được mở rộng với hy vọng sẽ quyến rũ được những cơn gió nhẹ vốn không hề tồn tại. Người duy nhất ở ngoài trời lúc này là một cậu thiếu niên đang nằm ngửa giữa luống hoa ngoài trời của căn nhà số bốn.
Đó là một cậu bé đeo kính, gầy gò, tóc đen với một vẻ ngoài hơi yếu ớt, giống như những ai đã lớn lên trong những khoảng không tù túng trong phần lớn thời gian của mình. Cái quần jean của nó rách rưới và dơ bẩn, chiếc áo T-shirt rộng lùng thùng và phai màu, còn đế giày thì đang được bóc ra khỏi phần trên của nó. Vẻ ngoài của Harry Potter không khiến cho láng giềng của nó ưa thích. Những người này thì cho rằng bạo hành thì nên bị trừng phạt bởi pháp luật, nhưng khi Harry tự ẩn mình trong những luống túc cầu rậm rạp lúc chiều tà thì nó gần như vô hình với những người bộ hành. Thật ra, nó chỉ có thể bị bắt gặp khi dượng Vernon hoăc dì Petunia thò đầu ra khỏi cửa sổ phòng khách và nhìn thẳng vào luống hoa phía dưới.
Harry nghĩ rằng nó nên tự chúc chúc mừng mình vì ý tưởng trốn ở đây. Nó có thể cảm thấy không thoải mái khi nằm trên nền đất rắn nóng hầm hập này, nhưng, mặt khác, không ai chú ý đến nó, nghiến răng ken két khiến nó không thể nghe được tin tức, hoặc quát những câu hỏi thô lỗ vào mặt nó, điều vẫn thường xảy ra khi nó cố ngồi trong phòng khách xem tivi với dì và chú nó.
Tuồng như ý nghĩa của nó có thể bay qua cánh cửa sổ rộng mở, Vernon Dursley, dượng của Harry, chợt nói.
“Thật là khoái khi thấy thằng bé không cố chõ mũi vào đây. Mà nó đang ở đâu vậy nhỉ?”
“Tôi không biết.’ dì Petunia nói, không quan tâm ‘nó không ở trong nhà.”
Dượng Vernon càu nhàu
“Xem tin tức…’ ông nói một cách khinh miệt. ‘ Tôi muốn biết thật ra nó muốn cái gì? Như thể một thằng bé bình thường quan tâm đến tin tức - Duddley chẳng biết chút gì về tình hình thời sự cả; tôi đồ rằng nó còn chẳng biết ai là thủ tướng nữa kìa! Dù sao, thì cũng không thể có chuyện về bọn của nó trong tin tức của chúng ta-’
“Vernon, shh!’ dì Petunia nói. ‘Cửa sổ mở kìa”
“Ôi – vâng – xin lỗi mình.”
Nhà Dursley chìm vào im lặng. Harry nghe tiếng leng keng từ bữa ăn sáng ngũ cốc Fruit’n’ Bran khi nó quan sát bà Figg, một người phụ nữ già yêu mèo sống cạnh được Wisteria đang thong thả dạo bước ngang. Bà đang cau mày và thì thầm với chính mình. Harry lấy làm mừng rằng nó đang dấu kín mình dưới bụi cây, vì bà Figg gần đây thường mời nó đến uống trà khi bà gặp nó ngoài đường. Bà vừa quẹo qua góc đường và biến mất khỏi tầm nhìn thì tiếng dượng Vernon một lần nữa vang vọng ra khỏi cửa sổ.
“Dudders đi ra ngoài uống trà à?”
“Ở Polkisses’, dì Petunia dịu dàng trả lời. ‘ Nó có nhiều bạn, nó rất nổi tiếng.”
Harry cố lắm mới kìm được tiếng khịt mũi. Nhà Durley thật sự ngu xuẩn một cách đáng ngạc nhiên về con trai của họ, Dudley. Họ tin như sấm vào những lời dối trá mập mờ của thằng bé về việc đi uống trà với những đứa trẻ khác trong băng của nó vào mỗi chiều trong kỳ nghĩ hè; Dudley và băng của nó chiều chiều lại vào công viên quậy phá, hút thuốc ở những góc đường, ném đá vào những chiếc xe băng ngang và trẻ con. Harry trông thấy bọn chúng khi nó đi vòng qua Little Whinging vào buổi chiều tối; phần lớn kỳ nghỉ hè nó lang thang trên đường, bới tìm báo trong các thùng rác.
Nốt nhạc đầu tiên trong bản nhạc của bản tin bảy giờ lọt vào tai Harry và nó lật người lại. Có thể là tối nay, sau cả tháng đợi chờ – phải, chính là tối nay.
“ Số khách du lịch vẫn bị mắc kẹt lại ở phi trường đã lên đến con số kỷ lục vì những người khuân vác hành lý Tây Ban Nha đã đình công đến tuần thứ hai-”
“Cho chúng một kỳ nghỉ trưa trọn đời luôn’ dương Vernon càu nhàu sau khi phát thanh viên dứt câu, nhưng không thành vấn đề, bên ngoài luống hoa, bụng Harry như được thả ra. Nếu có điều gì xảy ra, chắc chắn nó sẽ là mục tin đầu tiên được phát; chết chóc và tàn phá chắc chắn là quan trọng hơn việc những người du lịch mắc kẹt.
Nó thở phào một hơi thật dài và nhìn lên bầu trời xanh trong. Mỗi ngày trong mùa hè này đều giống nhau: căng thẳng, chờ đợi, sự giải toả tạm thời, và rồi lại căng thẳng trở lại… và lúc nào cũng thế, câu hỏi là vì sao chẳng có gì xảy ra càng lúc càng rền rĩ.
Nó giữ im lặng, chờ xem có một gợi ý nhỏ nào đó chưa xác định được về những gì thật sự diễn ra giữa những người Muggle – một sự biến mất đột ngột, hoặc có thể là một tai nạn kỳ lại… nhưng cuộc đình công của những người khuân vác hành lý được tiếp theo bởi tin tức về hạn hán ở Tây Nam (‘Tôi hy vọng là nó đang nghe ở cánh cửa bên! dượng Vernon rống lên. “nó và cái bình tưới lúc ba giờ sáng!), rồi một chiếc trực thăng bị tai nạn trên một cánh đồng ở Surrey, rồi cuộc ly hôn của một nữ diễn viên nổi tiếng với người chồng cũng nổi tiếng của cô ta (‘Như thể là chúng ta khoái mấy cái trò apphe bẩn thỉu này lắm vậy’ dì Petunia khịt mũi, bà là người luôn khoái chí theo dõi mấy chuỵện này trong bất kỳ cuốn tạp chí nào lọt vào đôi tay xương xẩu của bà.)
Harry nhắm mắt chống lại cái nắng gay gắt của trời chiều khi phát thanh viên nói tiếp, ‘- và cuối cùng, con vẹt Bungy đã tìm thấy một cách mới mẻ để giữ cho mùa hè nè sự tươi trẻ. Bungy, sống ở Five Feathers ở Barnsley, đã học trượt tuyết! Mary Dorkins đã đi tìm hiểu thêm.’
Harry mở mắt. Nếu họ đã tán đến chuyện vẹt đi trượt tuyết, tức là chẳng còn gì đáng nghe. Nó thận trọng vươn người tới trước và nâng mình lên bằng đầu gối và khuỷu tay, chuẩn bị trườn qua dưới cửa sổ.
Nó đã di chuyển được khoảng 2 inches thì nhiều chuyện đã xảy ra một cách nhanh chóng.
Một tiếng crack lớn như một tiếng súng vang lên phá vỡ không gian tĩnh mịch; một con mèo phóng vụt qua dưới khu đậu xe của công viên và biến khỏi tầm mắt; một tiếng la inh ỏi, một tiếng rú vang lên và tiếng sứ vỡ vụn vang đến từ phòng khách của Dursley, và có vẻ như đó là dấu hiệu mà Harry chờ đợi vì nó nhảy dựng cả lên, cùng lúc rút từ lưng chiếc quần jean của nó cây đũa thần như thể nó đang rút gươm – nhưng trước khi nó có thể đứng thẳng dậy, đỉnh đầu nó bị va vào cánh cửa sổ nhà Dursley đang bật mở. Tiếng đổ vỡ này làm dì Petunia gào lên thậm chí còn lớn hơn nữa.
Harry cảm thấy như đầu nó bị chẻ làm hai. Mắt mở trừng, nó lắc lư, cố tập trung vào con đường để tìm nguồn gốc của tiếng động, nhưng nó lập tức được đặt vào tư thế đứng thẳng khi hai cánh tay đỏ tía vươn ra khỏi cánh cửa sổ mở và siết chặt quanh cổ họng nó.
“Vứt – nó - đi - ngay!” Dượng Vernon gào vào tai Harry. “Ngay lập tức.” Trước khi có bất kỳ ai nhìn thấy!’
“Buông – tôi - ra!” Harry hổn hển. Họ giằng co nhau vài giây, Harry cố kéo những ngón tay như mẩu xúc xích của ông chú nó bằng tay trái, tay phải nó vẫn khư khư bám chặt trên cây đũa thần giơ cao; đoạn, khi mà vết thương trên đỉnh đầu của nó lại nhói lên đau xé, dượng Vernon chợt kêu rú lên và buông Harry ra như thể ông bị điện giật. Có vẻ như một lực vô hình nào đó đang dâng lên cuồn cuộn trong người cháu ông, khiến cho nó không cách nào giữ được.
Thở hổn hển, Harry ngã chúi về phía bụi anh túc phía trước, đứng thẳng dậy và nhìn quanh. Không có một dấu hiệu nào của cái đã tạo ra những âm thanh đổ vỡ ầm ĩ kia, nhưng có nhiều khuôn mặt soi mói đang xuất hiện từ các cửa sổ hàng xóm. Harry vội vàng nhét cây đũa thần vào túi quần jean và cố tỏ ra tự nhiên.
“Một buổi chiều đáng yêu!” dương Vernon thét lên, vẫy tay về phía Bà Số Bảy đối diện đang nhìn ra dưới tấm màn “Bà không nghe tiếng xe bị sớm lửa hay sao? Hãy để cho Petunia và tôi lo!”
Ông tiếp tục cười toe toét một cách kinh dị cho đến khi những người hàng xóm tò mò biến mất hết khỏi cửa sổ, đoạn nụ cười biến thành một cái nhăm mặt giận dữ khi ông vẫy Harry lại phía ông.
Harry bước đến vài bước, cẩn thận đứng lại trước vị trí mà cái vươn tay của dương Vernon có thể khởi động lại cuộc vật lộn.
“Mày đang muốn cái quái quỷ gì vậy, nhóc?” dượng Vernon hỏi với một giọng gầm gừ run lên trong cơn giận.
“Cháu đang muốn gì là sao?” Harry nói lạnh băng. Nó vẫn nhìn hai bên trái phải con đường, hy vọng sẽ nhìn thấy được người đã tạo ra tiếng động đổ vỡ kia.
“Muốn gì bởi cái tiếng huyên náo như tiếng súng lục ngay phía ngoài –“
“Cháu không tạo ra tiếng động ấy” Harry nói.
Khuôn mặt ngựa dài ngoẵng của dì Petunia thò ra bên cạnh dượng Vernon, tím ngắt. Bà giận tái cả người.
“Vì sao mày lại bò lê dưới cửa sổ của chúng tao?”
“Phải phải, đúng rồi đấy Petunia! Mày đang làm cái gì dưới cửa sổ của chúng ta, thằng nhóc?”
“Cháu nghe tin tức,” Harry nói bằng một giọng nhũn nhặn.
Dì dương nó trao đổi một cái nhìn giận dữ.
“Nghe tin tức! Lại thế?”
“Vâng, tin tức thay đổi mỗi ngày mà,” Harry nói.
“Mày đừng có tỏ ra khôn hơn tao, thằng nhãi! Tao muốn biết thật sự mày muốn cái gì – và đừng có nói với tao về việc nghe tin tức rác rưởi ấy nữa! Mày biết rất rõ là bọn của mày –
“Cẩn thận, Vernon!” dì Petunia thở ra, và dượng Vernon hạ giọng sao cho chỉ có Harry có thể nghe ông, “rằng bọn của mày không thể có trong tin của chúng tao.”
“Đó là tất cả những gì dì dượng biết” Harry nói.
Vợ chồng Dursley nhìn nó trừng trừng vài giây, rồi dì Petunia nói, “ Mày là một đứa trẻ dối trá bướng bĩnh. Những cái lũ– “ đến lượt bà cũng hạ giong để cho Harry phải nghe tận môi những lời của bà “cú ấy làm gì nếu chúng không mang tin tức đến cho mày?”
“A ha!” dượng Vernon huýt lên với vẻ chiến thắng “Chấm dứt cái chuyện đó đi! Mày tưởng bọn tao không biết rằng tất cả tin tức của mày đều đến từ cái lũ chim dịch vật hả.”
Harry ngần ngừ một chút. Nó sẽ phải trả giá khi nói lên sự thật vào lần này, thậm chí nếu dì và dượng nó không thể biết là nó cảm thấy việc này tồi tệ đến thế nào khi thừa nhận nó.
“Bọn cú không mang tin tức đến cho cháu,” nó nói, không âm điệu.
“Tao không tin chuyện này,” dì Petunia nói ngay.
“Tao không hơn gì.” dượng Vernon mạnh mẽ nói.
“Tao biết là mày đang muốn một chuyện gì vui vẻ đây” dì Petunia nói.
“Bọn tao không ngu, mày biết chứ” dượng Vernon nói
“Vâng, đó là tin tức của cháu” Harry nói, cơn giận của nó đang bùng lên, và trước khi vợ chồng Dursley có thể gọi nó lại, nó quay đi, băng qua bãi cỏ phía trước, leo qua bức tường nhỏ quanh vườn và sải chân ra đường.
Bây giờ thì nó đang gặp rắc rối và nó biết điều đó. Nó sẽ phải đối mặt với dì và dượng nó và trả giá cho sự hỗn hào của nó, nhưng lúc này nó không bận tâm lắm về điều đó; nó đang có nhiều vấn đề trong tâm tưởng.
Harry chắc chắn rằng tiếng động vừa rồi là của một kẻ Apparating hoặc Disapparating. Nó chính là tiếng động mà con gia tinh Dobby tạo ra khi nó biến mất vào trong không khí loãng. Chẳng lẽ Dobby đang ở đây, trên đường Privet? Có thể Dobby đangtheo dõi nó chính vào lúc này? Khi ý nghĩ này ập đến, nó xoay vòng chung quanh và bắt đầu nhìn ngược về phía đường Privet, nhưng con đường hoàn toàn vắng lặng và Harry tin chắc rằng Dobby không biết cách biến thành vô hình.
Nó dạo bước, không để ý con đường nó đi, vì gần đây nó đã quá nhiều lần dạo qua con đường này nên đôi chân nó tự động đưa nó đến nơi nó vẫn thường lui tới. Cứ mỗi bước nó lại liếc nhìn phía sau qua vai. Có một kẻ nào đó biết pháp thuật đã xuất hiện gần nó khi nó nằm dưới dàn hải đường chết của dì Petunia, nó chắc chắn như vậy. Vì sao họ không nói chuyện với nó, vì sao họ không liên lạc, vì sao lúc này họ lại lẩn trốn?
Và như vậy, khi mà cảm xúc về sự thất vọng của nó đã đến đỉnh điểm, thì sự tự tin rời nó mà đi.
Có thể là chẳng hề có tiếng động ma thuật nào cả. Có thể nó đã quá liều lĩnh tìm kiếm những dấu hiệu nhỏ nhất để liên lạc với thế giới của nó nên nó chỉ đơn giản là phản ứng quá mức với những tiếng động bình thường. Nó đã tin chắc rằng đó chỉ là tiếng động của một cái gì đó đổ vỡ từ bên trong một ngôi nhà hàng xóm.
Harry cảm thấy một cảm giác đờ đẫn và đắm chìm trong bụng nó và trước khi nó biết điều đó thì sự tuyệt vọng đã xâm chiếm nó suốt mùa hè một lần nữa bao trùm lên nó.
Sáng hôm sau nó được đánh thức bởi tiếng chuông báo thức lúc năm giờ sáng để nó có thể trả tiền cho con cú phát tờ Tiên tri Hằng ngày - nhưng việc này liệu có bao nhiêu ý nghĩa? Trong những ngày này Harry chỉ đơn thuần liếc nhìn lên trang nhất trước khi ném nó qua một bê; khi mà những tên ngốc điều hành tờ báo cuối cùng cũng nhận ra rằng Voldemort đã trở lại thì tin này sẽ xuất hiện đầu tiên, và đó là điều duy nhất mà Harry quan tâm
Nếu như nó gặp may, thì hẳn phải có những con cú mang thư từ những người bạn tốt nhất của nó như Ron và Hermione, mặc dù điều mà nó chờ đợi từ những lá thư của họ sẽ chỉ là những tin tức mập mờ từ lâu.
“Rõ rành rành là chúng tớ không thể nói gì nhiu về Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy… Chúng tớ không thể nói với cậu chuyện quan trọng nào để đề phòng chuyện thư từ của chúng tớ bị gửi nhầm địa chỉ. Chúng tớ khá bận nên tớ không thể nói với cậu chi tiết mọi chuyện được… Có nhiều chuyện xảy ra lắm, chúng tớ sẽ nói với cậu mọi thứ khi gặp cậu.”
Nhưng chừng nào thì bọn họ mới gặp nó? Hình như chẳng ai chịu khó quan tâm đến việc cho một cái hẹn chính xác cả. Herminone thì nguệch ngoạc “Mình mong là sẽ sớm gặp lại bạn” trong tấm thiệp sinh nhật của nó, nhưng sớm là sớm thế nào? Theo những gì mà Harry có thể rút ra từ những chỉ dẫn khác nhau trong những lá thư của bọn họ, là Herminone và Ron đang ở cùng chỗ, chắc là đang ở nhà của ba mẹ Ron. Nó đã phải rất khó khăn để chịu đựng tình cảnh đôi bạn ấy vui vẻ với nhau ở The Burrow trong khi nó mắc kẹt ở phố Privet. Thật sự, nó đã cảm thấy giận dữ với họ đến mức nó đã ném đi không thèm mở hai hộp chocolatess Honeydukes mà họ đã gửi cho nó nhân dịp sinh nhật. Sau này nó đã hối hận về chuyện này, sau khi nhá món salad héo mà dì Petunia cung cấp cho bữa tối hôm đó.
Nhưng mà Ron với Herminone đang bận chuyện gì chứ? Vì sao mà nó, Harry, lại không bận rộn chứ? Chẳng phải là nó đã chứng minh rằng nó có khả năng xử lý tình huống tốt hơn họ nhiều hay sao? Chẳng lẽ họ đã quên hết những gì mà nó đã từng làm? Chẳng phải là chính nó là người đã đi vào nghĩa địa, chứng kiến Cedric bị giết, rồi bị trói vào ngôi mộ đá và suýt nữa cũng đã bị giết luôn rồi ư?
Đừng nghĩ về chuyện đó nữa, Harry đã lạnh lùng tự nói với mình điều này có đến hàng trăm lần trong mùa hè này. Đã quá đủ tệ hại khi mà nó vẫn thường quay lại thăm khu nghĩa địa đó trong những cơn ác mộng, và vì vậy không cần phải trú ngụ tiếp tại đó trong khi đang đi dạo như thế này.
Nó quay sang góc đường dẫn đến Magnolia Crescent; nó đã đi được nửa đường băng ngang đường hẻm nhỏ hẹp bên cạnh cái gara nơi mắt nó lần đầu tiên chớp được hình ảnh người cha đỡ đầu của nó. Ít ra thì Sirius cũng có vẻ như hiểu được Harry đang cảm thấy như thế nào. Phải thú nhận rằng, mặc dù những lá thư của chú ấy đầy những tin vô thưởng vô phạt như thư của Ron và Herminone, nhưng ít ra thư của chú ấy còn chứa những lời cảnh báo và an ủi thay vì những chỉ dẫn úp mở trêu ngươi:
“Cha biết rằng con cảm thấy thất vọng như thế nào… Hãy tránh xa mọi rắc rốivà mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi… Hãy cẩn thận và đừng làm điều gì hấp tấp nhé…”
Thế đấy, Harry nghĩ, khi mà nó băng qua Magnolia Crescent, quẹo vào Magnolia và hướng về bãi đậu xe tối tăm, nó đã (và còn hơn thế) làm những gì mà chú Sirius khuyên bảo. Nó ít nhất đã kháng cự lại sự ham muốn được gắn thân mình lên cán chổi và tự hình khởi hành trở về The Burrow. Thật ra, Harry nghĩ rằng mình đã cư xử rất tốt khi nghĩ đến những nỗi thất vọng và giận dữ mà nó đã trải qua khi mắc kẹt ở phố Privet lâu đến thế, khi mà nó đã phải nghĩ ra cái trò trốn trong luống hoa trong niềm hy vọng nghe thấy được điều gì đó có thể liên quan đến những gì Chúa Tể Voldemort đã làm. Tuy nhiên, cũng thật là cay đắng khi được khuyên bảo chớ làm điều gì hấp tấp bởi một người đàn ông đã bị giam suốt mười hai năm trong nhà tù phù thuỷ, Azkaban, đã trốn thoát, rồi cố gắng đến ngay nơi có thể làm sáng tỏ vụ ám sát mà ông bị kết án, và ra đi bằng cách trốn chạy với con con Hippogriff bị đánh cắp.
Harry nhảy qua cánh cửa công viên bị khoá kín và bắt đầu băng ngang qua bãi cỏ khô nẻ. Công viên cũng vắng lặng như những con đường vây quanh nó. Khi nó đi bãi xích đu thì nó ngồi phịch lên cái xích đu duy nhất mà Dudley và đám bạn của nó chưa tìm cách phá hỏng, cuộn tay quanh dây xích và nhìn đăm chiêu vào nền đất. Nó không thể trốn vào luống hoa Dursley được nữa. Ngày mai, nó phải nghĩ ra một cách mới để nghe được tin tức. Trong lúc đó, nó chẳng có gì để để trông mong ngoài một một đêm không yên ổn và xáo trộn, bởi thậm chí khi nó trốn thoát được khỏi cơn ác mộng về Cedric thì nó vẫn còn những giấc mơ lộn xộn khác về những hành lang dài và tối tăm, tất cả đều dẫn vào ngõ cụt và những cánh cửa khoá chặt, và nó phải cố vượt qua cái cảm giác bị sa bẫy khi nó tỉnh dậy. Vết sẹo cũ trên trán nó thường đau nhói một cách khó chịu, nhưng nó không tự lừa dối mình rằng Ron, Hermione hoặc Sirius vừa tìm ra ra một điều gì đó thú vị. Trong quá khứ, vết sẹo của nó thường buốt lên để cảnh rằng Voldermort đang một lần nữa trỗi dậy mạnh mẽ, nhưng bây giờ thì Voldermort đã trở về thì những cơn đau đó có thể nhắc nhở nó rằng sự khó chịu thường trực chỉ để chờ đợi rằng… chẳng có gì để lo lắng về… những tin tức cũ nữa.
Cảm giác bất công dâng tràn bên trong nó đến nỗi nó muốn gào to trong giận dữ. Nếu như điều đó không xảy ra cho nó, sẽ chẳng ai thậm chí biết rằng Voldemort đã trở lại! Và phần thưởng dành cho nó là bị mắc kẹt ở Little Whinging suốt bốn tuần lễ buồn chán, hoàn toàn bị cắt đứt bởi thế giới ma thuật, bệu bã giữa những cây hải đường để phải nghe những tin tức về những con vẹt trượt nước! Sao mà cụ Dumbledore lại có thể quên nó dễ dàng thế nhỉ! Vì sao mà Ron và Hermione lại có thể ở cùng với nhau mà lại không mời nó? Đã bao nhiêu lâu nó đã phải cố gắng chịu đựng nghe chú Sirius bảo nó ngồi im và làm một cậu bé tốt; hoặc cố gắng kháng cự lại sự mong muốn viết cho cái tờ Tiên tri Hàng ngày ngu ngốc đó để chỉ ra rằng Voldermort đã trở lại? Những suy nghĩ giận dữ đó cuộn quanh đầu Harry, và sự giận dữ bên trong nó khiến nó quặn đau như cái đêm yên ả và oi bức đang bao quanh nó trong một bầu không khí đầy mùi cỏ khô héo, với một âm thanh duy nhất là những tiếng rì rầm khe khẽ của sự giao thông trên con đường phía sau rào chắn công viên.
Nó không biết là nó đã ngồi ở đó suốt bao nhiêu lâu trên cái xích đu truớc khi một âm thanh cắt ngang khúc nhạc lòng của nó và nó trông lên. Ngọn đèn đường từ những con đường quanh nó đang toả ra một luồng sáng lờ mờ đủ để rọi lên một nhóm người đang băng ngang công viên. Một trong bọn họ đang hát lên một bài hát thô lỗ, tục tằn. Bọn kia phá lên cười. Một tiếng động nhỏ khẽ vang từ những chiếc xe đạp đua đắt tiền mà chúng đang lôi theo.
Harry biết bọn người đó là ai. Cái tên đang đi đầu chính là tên anh họ của nó, không thể nào nhầm được, đang hướng về phía nhà nó, cùng với băng đảng trung thành của hắn.
Dudley đã bự hơn bao giờ hết,nhưng một năm ăn kiêng cực khổ và sự khám phá về một năng khiếu mới đã tạo ra cho hắn một hình dáng mới. Dượng Vernon vui sướng khoe với bất kỳ ai chịu nghe rằng Dudley gần đây đã trở thành vô địch Quyền Anh Hạng Siêu Nặng Liên Trường cấp phổ thông miền Đông Nam. Môn thể thao quý tộc này, như cách mà dượng Vernon gọi, đã khiến cho Dudley càng trở nên kinh khủng hơn với Harry so với cái thời mà chúng còn học tiểu học, khi mà nó được trưng dụng làm cái bị tập đấm đầu tiên của Dudley. Harry không còn sợ người anh họ nữa nhưng nó vẫn không thể nghĩ rằng việc Dudley học cách đấm mạnh hơn và chính xác hơn lại có thể gây ra một lễ hội. Những đứa trẻ hàng xóm chung quanh sợ Dudley đến chết khiếp - thậm chí còn khiếp hơn so với nỗi sợ “nhóc Potter”, kẻ mà chúng được cảnh báo rằng là một tên côn đồ hung hãn, và đã phải tập trung ở Trung Tâm An Ninh Thánh Brutus dành cho Những Thiếu Niên Tội Phạm Ngoan Cố.
Hary nhìn những cái bóng đen ngòm băng ngang qua bãi cỏ và tự hỏi rằng bọn chúng vừa nện ai đêm nay. Nhìn nè, Harry thấy là chính nó đang suy nghĩ khi nó quan sát họ, nào… nhìn nè… tao đang ngồi đây một mình nè… đến đây mà thử…
Nếu đám bạn của Dudley nhìn thấy nó ngồi đó, chắc chắn là cả đám sẽ lao thẳng đến nó, và tiếp theo Dudley sẽ làm gì? Nó hẳn nhiên là không muốn mất mặt trước băng của mình, nhưng nó khiếp hãi không dám khiêu khích Harry… hẳn là rất thú vị khi quan sát Dudley trong cảnh tiến thoái lưỡng nan như vậy, mắng nhiếc nó và nhìn nó không có chút dũng khí nào để trả lời… và nếu có tên nào định nện Harry, thì nó đã sẵn sàng, nó với cây đũa thần của nó. Cứ để chúng thử… nó thèm muốn được truyền nỗi tuyệt vọng của chúng sang lũ trẻ kia, cái đám từng làm cuộc sống của nó trở thành địa ngục.
Nhưng bọn chúng không quay lại, chúng không thấy nó, chúng đã gần như băng qua hàng rào. Harry cố gắng kìm chế sự bốc đồng để gọi theo lũ chúng… tìm kiếm một trận đánh nhau không phải là một hành động khôn ngoan… nó phải không đụng đến ma thuật… nó sẽ không mạo hiểm để bị trục xuất lần nữa.
Những tiếng động từ phía bọn Dudley đã tản mát dần; bọn chúng đã khuất dạng, và đang hướng về phía đường Magnolia.
Ba thấy không, Sirius, Harry buồn rầu nghĩ, không hề nông nổi. Tránh xa mọi rắc rối. Hoàn toàn ngược với những gì ba đã làm.
Nó duỗi thẳng chân ra. Dì Petunia và dượng Vernon luôn cảm thấy rằng bất kỳ khi nào mà Dudley về đến nhà là đều là đúng giờ để về nhà, sau bất kỳ giờ giấc nào sau đó cũng là quá trễ. Dượng Vernon đe dọa là sẽ nhốt Hary trong nhà kho nếu như nó còn trở về sau Dudley lần nữa, và vì vậy, cố nén một cái ngáp, và vẫn còn cau có, Harry bắt đầu khởi hành về cánh cổng công viên.
Con đường Magnolia, giống như đường Privet, đầy những ngôi nhà lớn vuông vắn với những bãi cỏ được cắt tỉa tuyệt vời, được sở hữu bởi những người chủ sở hữu cũng to lớn vuông vắn lái những chiếc xe bóng loáng giống như xe của dượng Vernon. Harry thích Little Whinging vào ban đêm, khi mà những cửa sổ buông rèm phát ra những ánh sáng óng ánh trong màn đêm và nó có thể chạy mà không có sự nguy hiểm phải nghe thấy những tiếng thì thầm tọc mạch về vẻ ngoài ‘phạm pháp’ của nó khi nó băng qua trước chủ của những căn nhà. Nó rảo bước, vì vậy được nửa đường Magnolia thì băng của Dudley lại lọt vào tầm mắt nó; bọn chúng vừa chia tay nhau tại lối rẽ vào Magnolia Crescent. Harry bước vào vùng bóng tối của một cây tử đinh hương lớn và chờ đợi.
‘… nó kêu eng éc như heo ấy, phải không?’ Malcom đang nói, cười hô hố với những tên khác.
“Cú móc ấy tuyệt lắm, Big D” Piers nói.
“Ngày mai cũng giờ này chứ?” Dudley nói.
“Đến chỗ tao đi, ông bà già tao đi vắng” Gordon nói.
“Vậy thì tạm biệt” Dudley nói
“Bye, Dud!”
“Chào, Big D!”
Harry đợi cho đám còn lại trong băng của Dudley đi hẳn trước khi nó lại bắt đầu khởi hành. Khi tiếng động của bọn chúng đã tản mát hẳn, nó hướng đến đến góc đường rẽ vào Magnolia Crescent và do nó đi rảo bước, nó nhanh chóng san bằng khoảng cách với Dudley, lúc này đang nhàn hạ tản bộ, ngâm nga một âm điệu không đầu không đũa.
“Hey Big D!”
Dudley quay lại.
“Ô” nó cằn nhằn. “Là mày”
“Đã từ khi nào mà anh trở thành “Big D “thế?” Harry nói.
“Im đi” Duddley càu nhàu, quay đi.
“Tên đẹp đấy” Harry nói, nhe răng cười và sóng bước bên cạnh người anh họ. “Nhưng anh sẽ phải luôn là “Diddykin Uỷ Mị” với tôi.”
“Tao nói, IM ĐI!” Dudley nói, hai bàn tay như hai cái đùi lợn của nó đang co lại thành nắm đấm.
“Thế bọn kia biết cái tên mà mẹ anh gọi anh không?”
“Ngậm miệng mày lại.”
“Anh sẽ không nói bà ấy ngậm miệng chứ. Thế còn “Popkin” và “Dinkydums” thì sao? Tôi dùng chúng được không?”
Dudley không nói gì. Cố gắng để không nện Harry đòi hỏi mọi nỗ lực kiềm chế của nó.
“Thế tối nay các anh đã nện ai vậy?” Harry hỏi, nụ cười của nó biến đi “Một chú nhóc mười tuổi khác? Tôi biết các anh đã làm gì Mark Evants hai đêm trước-“
“Nó muốn vậy mà” Dudley gầm gừ.
“Ồ, vậy ư?”
“Nó láo với tao.”
“Vâng? Thế nó có nói là anh nhìn giống một con lợn đang được dạy để đi trên hai chân sau không? Bởi vì đó không phải là một lời láo xược, Dud, mà là sự thật.”
Cơ hàm Dudley giật giật. Nó làm cho Harry cảm thấy vô cùng hài lòng khi biết được nó đã chọc giận Dudley như thế nào; nó cảm thấy giống như nó đã truyền được nỗi thất vọng của mình sang người anh họ, lối thoát duy nhất của nó.
Bọn chúng rẽ phải trên con đường hẻm hẹp nơi Harry lần đầu tiên gặp Siriuss và là nơi tạo ra điểm gặp nhau giữa Magnolia và Wisteria Walk. Nó vắng lặng và tối tăm hơn những con đường nó nối đến bởi vì nơi đây không có đèn đường. Bước chân của bọn chúng dạo vào giữa những bức tường garage ở một phía và những dãy hàng rào cao ở phía bên kia.
“Mày có nghĩ rằng mày là một tên to xác nhờ mang một vật không?” Dudley nói sau vài giây.
“Vật gì?”
“Vật mà mày đang dấu ấy.”
Harry mỉm cười trở lại.
“Anh có vẻ không quá ngu như anh tỏ ra, phải không, Dud? Nhưng tôi nghĩ rằng, nếu như anh thật sự ngu như vậy, anh không thể vừa đi vừa nói cùng lúc được.”
Harry rút cây đũa thần của nó ra. Nó thấy Dudley đang nhìn nó từ bên cạnh.
“Mày không được phép” Dudley nói ngay, “Tao biết là mày không được phép. Mày sẽ bị đuổi khỏi cái trường ma quỷ đó nếu mày làm.”
“Anh không biết là họ đã đổi luật rồi à, Big D?”
“Không, họ không đổi” Dudley, cho dù giọng của nó không hoàn toàn tự tin lắm.
Harry cười nhạt.
“Mày không có gan để chơi với tao không có cái vật đó à?” Dudley càu nhàu.
“Khi mà anh chỉ cần bốn thằng bạn đứng sau trước khi anh nện một thằng bé mười tuổi. Anh biết là cái danh hiệu quyền Anh của anh dành cho ai không? Đối thủ của anh bao nhiêu tuổi? Bảy? Tám?”
“Thằng đó mười sáu, cho mày biết,” Dudley gầm gừ, “và nó cứng đơ suốt hai chục phút sau khi tao kết thúc nó, mà nó nặng gấp đôi mày. Mày đợi đến khi tao nói với ba rằng mày đã rút cái vật đó ra –“
“Lại chạy đi mách ba à? Thế ra một nhà vô địch quyền Anh uỷ mị sợ chết khiếp cây đũa thần của tên Harry bẩn thỉu này à?”
“Mày sẽ không tỏ ra can đảm vậy vào đêm nay chứ?” Dudley gầm gừ.
“ Đang là ban đêm mà, Diddykins. Chúng ta vẫn thường gọi như vậy khi tất cả đều tối đen như lúc này.”
“Tao nói là khi mày lên giường kìa!” Dudley gầm gừ.
Nó dừng bước. Harry cũng ngừng bước, nhìn chằm chằm tên anh họ.
Cái mà nó nhìn thoáng thấy trên khuôn mặt to bè của Dudley làmột vẻ mặt chiến thắng khác lạ.
“Thế ra đấy là chuyện anh muốn nói, tôi không dũng cảm khi tôi lên giường?” Harry nói, hoàn toàn chưng hửng. “Thế tôi phải sợ cái gì nào, những cái gối hay là cái gì khác?”
“Tao sẽ nghe mày vào đêm nay” Dudley nói qua hơi thở. “Nói trong giấc ngủ. Than van.”
“Anh muốn nói gì?” Harry hỏi lại, nhưng trong bụng nó là một cảm giác lạnh lẽo và kinh dị. Nó mới vừa đến thăm lại khu nghĩa địa vào đêm qua trong những giấc mơ.
Duddley bật lên một tiếng cười giật cục, đoạn bắt đầu thút thít cao giọng.
“Đừng giết Cedric! Đừng giết Cedric! Ai là Cedric thế – bạn trai mày à?”
“Tôi – anh nói dối,” Harry tự động trả lời. Nhưng miệng nó khô khốc. Nó biết Dudley không nói dối – không thì làm sao nó biết về Cedric?
“Ba ơi! Cứu con, ba ơi! Hắn sẽ giết con mất, ba ơi! Boo hoo!”
“Im di” Harry khẽ nói. “Im đi, Dudley, tôi cảnh cáo anh!”
“Đến cứu con ba ơi! Mẹ ơi, đến cứu con! Hắn đã giết Cedric! Ba ơi, cứu con! Hắn sẽ – đừng chỉ cái vật ấy vào tao!”
Dudley lùi lại bức tường dọc lối đi. Harry đã chỉa thẳng cây đũa thần ngay tim Dudley, Hary có thể cảm thấy sự căm ghét suốt mười bốn năm của nó dành cho Dudley đang bùng lên trong huyết quản – cái mà nó muốn ra tay ngay lúc này là nguyền rủa Dudley để hắn phải bò lê như một con côn trùng, câm họng, ngoe nguẩy râu…
“Đừng bao giờ nói với tao điều đó lần nữa,” Harry gầm gừ. “Mày hiểu không?”
“Chỉ cái vật ấy sang chỗ khác!”
“Tao nói, mày có hiểu không?”
“Chỉ cái vật ấy sang chỗ khác!”
“THẾ MÀY CÓ HIỂU TAO KHÔNG?”
“HÃY ĐƯA CÁI VẬT ẤY TRÁNH XA KHỎI-”
Dudley hổn hển một cách kinh dị, run rẩy, như thể nó vừa được dội nước đá lên người.
Có cái gì đó đã xảy ra trong đêm nay. Bầu trời nhàn nhạt rải rác sao bỗng dưng đen ngòm và tất cả ánh sáng – những ngôi sao, mặt trăng và ánh đèn đường mờ ảo ở các góc đường biến mất. Những tiếng động xa xa của những chiếc xe ô tô và tiếng xào xạc của cây cối đã biến đi. Màn tối êm dịu bỗng nhiên trở nên buốt giá một cách ghê rợn, nhức buốt. Chúng đang bị bao vây vởi một màn đêm tuyệt đối, không thể xuyên thủng và lặng lẽ, như thế một bàn tay khổng lồ nào đó vừa buông xuống một tấm áo choàng dày đặc và lạnh lẽo phủ lên toàn bộ con đường và trùm lên chúng.
Trong một giây Harry nghĩ rằng nó đã dùng đến phép thuật một cách vô ý, mặt dù thực tế là nó đã cố hết sức chống cự để làm việc này – và rồi lý trí của nó đã bắt kịp giác quan của nó – nó không đủ quyền lực để làm tắt các ngôi sao. Nó quay đầu lung tung, cố để nhìn một cái gì đó, nhưng bóng tối dày đặc phủ lên mắt nó như một tấm voan không trọng lượng.
Tiếng kêu thất thanh của Dudley vọng đến tai Harry.
“M-mày làm c-cái gì thế? Ng-ngừng lại ngay!”
“Tôi không làm gì cả? Im đi và đừng chuuyển động!”
“Tao kh-không thể nhìn được! Tao b-bị mù rồi! Tao-“
“Tôi nói là anh im đi!”
Harry vẫn đứng nguyên, đưa đôi mắt không cảm giác của nó nhìn sang phải rồi sang trái. Cái lạnh thật mãnh liệt khiến nó run lập cập; tay nó cóng lại và tóc gáy nó dựng lên – nó cố sức trừng mắt nhìn vào khoảng không tràn ngập bóng tối, nhìn ngây sang chung quang, và không thấy gì.
Không thể thế được… họ không thể ở đây… không thể ở Little Whinging này… nó dỏng tai lên… nó có thể nghe thấy họ trước khi nó thấy họ…
“Tao s-sẽ mét ba!” Dudley rên rỉ .” M-mày ở đâu? Mày đang làm g-gì?”
“Anh im được không?” Harry rít lên, “Tôi đang cố ngh-“
Nhưng nó chợt im lặng. Nó vừa nghe thấy cái mà nó đã từng sợ đến chết khiếp.
Có một cái gì đó ngoài bọn chúng trên con đường hẻm này, một cái gì đó đang trườn dài, rít lên, thở mạnh. Harry cảm thấy như một cảm giác khiếp hãi bật nảy lên một cách kinh dị khi nó đứng run lẩy bẩy giữa một bầy không khí lạnh giá.
“D-dẹp nó đi! Ngừng lại đi! Tao sẽ n-nện mày! Tao thề là tao sẽ làm!”
“Dudley, im m-“
WHAM.
Một cú đấm vừa tìm vào một bên đầu của Harry, làm nó bật tung lên. Những luồng sáng loé lên trước mắt nó. Lần thứ hai trong vòng một giờ Harry cảm thấy như thể đầu nó được chẻ làm đôi; trong khoảnh khắc tiếp theo, nó quỵ xuống nền đất và cây đũa thần văng ra khỏi tay nó.
“Anh ngốc thật, Dudley!” Harry la lên, mắt nó ngấn lệ vì đau trong khi nó bò toài trên tay và chân mình, điên cuồng mò mẫm trong bóng đêm. Nó nghe thấy tiếng Dudley mò mẫm đằng xa, va vào hàng rào bên đường, vấp váp.
“DUDLEY, TRỞ LẠI ĐI! ANH ĐANG CHẠY VỀ PHÍA NÓ!”
Có một tiếng tiếng kêu ré lên kinh dị và tiếng chân của Dudley ngừng lại. Ngay lúc đó, Harry cảm thấy một cơn ớn lạnh trườn lên phía sau nó, điều này chỉ có thể tương ứng với một điều. Chúng có nhiều hơn một.
“DUDLEY, NGẬM CÁI MIỆNG CỦA ANH LẠI! ANH LÀM GÌ CŨNG VẬY, NGẬM MIỆNG LẠI! Cây đũa thần!” Harry thì thầm một cách điên rồ, tay nó quơ quào trên nền đất như một nhện. “Cây- đũa- thần- đi- đâu- rồi – lumos!”
Nó niệm câu thần chú một cách tự động và tuyệt vọng để tìm chút ánh sáng cho việc tìm kiếm của nó - và trước sự vui mừng không thể tin nổi của nó, ánh sáng loé lên khoảng vài inches từ tay phải của nó – đầu cây đũa thần đang loé sáng.
Nó lật người lại.
Một cái bóng dạng tháp, trùm kín đang lướt nhanh lại phía nó, lơ lửng trên mặt đất. Không thấy chân hay mặt mũi gì ló ra dưới cái áo choàng của nó. Nó mút lên trong đêm khi nó tiến đến.
Lê lùi lại, Harry giơ cao cây đũa thần.
“Expecto patroum!”
Một làn hơi bàng bạc thoát ra từ đỉnh cây đũa thần và Kẻ Điên chậm lại, nhưng câu thần chú không có công hiệu hoàn toàn; bật dậy bằng chính đôi chân của mình, Harry rút lui xa hơn khi mà Kẻ Điên ngã chúi lên nó, nỗi kinh hoàng phủ lên não nó – tập trung –
Một đôi tay xám xịt, nhầy nhụa và ghẻ lở thò ra từ cái áo choàng của Kẻ Điên, hướng về nó. Một tiếng động vội vã phủ đầy tai Harry.
“Expecto patronum!”
Tiếng của nó khàn đục và xa cách. Một làn khói bạc khác, mờ hơn khi nãy, phụt ratừ cây đũa thần – nó không thể làm gì được hơn ữa, nó không thể niệm thần chú được.
Có tiếng cười vẳng lên ngay trong đầu nó, rít lên, cười càng lúc càng to… nó có thể ngửi thấy hơi thở thối rửa đầy tử khí của Kẻ Điên phủ đầy phổi nó, làm nó ngạt đi – suy nghĩ… nghĩ đến điều gì vui…
Nhưng chẳng có gì vui trong nó… và những ngón tay lạnh lẽo của Kẻ Điên đã gần chạm vào cổ họng nó – tiếng cười the thé càng lúc càng lớn hơn, và một giọng nói vang lên trong đầu nó: “Chịu chết đi, Harry… nó có thể sẽ không đau đớn gì… ta không biết… ta chưa bao giờ chết…”
Nó sẽ chẳng bao giờ được thấy Ron và Herminone nữa –
Và khuôn mặt cũng họ bừng rõ trong tâm tưởng nó khi nó chiến đấu để thở.
‘EXPECTO PATRONUM!”
Một con hươu đực bằng bạc khổng lồ vọt ra từ đầu cây đũa thần của Harry; gạc của nó húc vào Kẻ Điên đúng vào cái chỗ vốn có quả tim của hắn. Hắn bắn tung ra sau, nhẹ bỗng như màn đêm, và khi con hươu ra tay, Kẻ Điên bắn tung đi như một con dơi và bị khuất phục
“ĐƯỜNG NÀY!” Hary kêu lên với con hươu. Quay vòng quanh, nó lao xuống con đường hẻm, giơ cao cây đũa sáng. “DUDLEY? DUDLEY!”
Nó chạy khoảng mười hai bước thì đến chỗ họ: Dudley đang nằm co quắp trên nền đất, tay nó ôm chặt lấy mặt. Một Kẻ Điên thứ hai đang cúi xuống chỗ nó, nắm chặt cổ tay nó đôi bàn tay thối rửa, từ từ tách chúng ra một cách gần như dịu dàng, rồi hạ cái đầu trùm về phía Dudly như thể định hôn nó.
“DIỆT NÓ!” Harry gầm lên, và với một một tiếng động gấp rút, ầm ĩ, con hươu bạc mà nó triệu tập đã phóng vượt qua hắn. Khuôn mặt không có mắt của Kẻ Điên chỉ còn cách Dudley một inch thì cái gạc bạc đã húc vào nó; cái vật kinh khiếp ấy bắn tung lên không trung, giống như bạn hắn, nó bay vào không khí và biến mất vào bóng đêm; con hươu phóng nước kiệu vào đường hẻm và biến thành một làn sương bạc.
Trăng, sao và ánh đèn đường bật sáng trở lại. Một luồng hơi ấm thổi dọc con đường. Cây cối kêu xào xạc trong những khu vườn chung quanh và những tiếng động trần tục của những chiếc xe trên Mangolia Crescent đã lại phủ ngập không khí.
Harry vẫn đứng đó, tất cả giác quan cuỷa nó đảo luộn, và vội vã trở lại bình thường. Sau một lúc, nó nhận ra rằng cái T-shirt của nó đang dính chặt vào nó, nó ướt sũng mồ hôi.
Nó không thể tin vào điều gì vừa xảy ra. Những Kẻ Điên ở đây, ở Little Whinging.
Dudley nằm co quắp trên mặt đất, run như cầy sấy. Harry cuối xuống để xem nó có đủ sức đứng dậy không, nhưng nó chợt nghe thấy một tiếng chân chạy vội phía sau nó. Theo bản năng nó lại nâng cây đũa thần lên, và quay gót để đối mặt với kẻ mới đến.
Bà Figg, người láng giềng già gàn dở, đang hổn hển chạy tới. Mái tóc hoa râm của bà đã bung ra khỏi cái lưới bao tóc, nhưng cái túi mua đồ đu đưa loảng xoảng trên cổ tay bà và chân bà đã vuột phân nửa ra khỏi đôi dép lê bằng vải đăng ten. Harry vội vã giấu cây đũa thần đi, nhưng –
“Đừng dấu nó đi cậu bé ngu ngốc!” bà rít lên “Lỡ đâu có thêm bọn chúng quanh đây thì sao? Ôi ta sẽ giết Mundungus Fletcher!”
Copyright © 2002 - 2004 by Hồ Xị
All rights
reserved