Harry Potter 5

Chương 10: Luna Lovegood

 

In trang này

Muc luc Chương [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12]
                    [13] [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20] [21] [22] [23] [24]
                    [25] [26] [27] [28] [29] [30] [31] [32] [33] [34] [35] [36] [37] [38]

 

Harry có một giấc ngủ hăi hùng. Ba mẹ nó cứ ẩn hiện trong giấc mơ của nó mà chẳng nó ǵ; bà Weasley khóc nức nở trên xác của Kreacher, Ron và Hermione đứng coi, đội vương miện, và một lần nữa Harry lại thấy nó đang đi xuống một hành lang tận cùng là một cánh cửa khoá kín. Nó bất chợt bừng tỉnh với vết sẹo đang đau tấy cả lên và Ron, đă mặc quần áo, đang nói với nó.

“… nhanh lên đi, mẹ đang giục ḱa, mẹ nói bọn ḿnh sẽ lỡ chuyến xe khách mất.”

Có rất nhiều sự rối loạn đang diễn ra trong nhà. Với những ǵ nó nghe thấy khi nó cuống cuồng thay quần áo, Harry thu thập được là Fred và George đă niệm bùa mấy cái valy của họ để chúng bay thẳng xuống cầu thang và họ khỏi phải mang chúng, kết quả là chúng lao thẳng vào Ginny và hất cô bé văng từ cầu thang tầng hai xuống tiền sảnh; bà Black và bà Weasley đồng loạt gào lên với tất cả âm lượng.

“- CÓ THỂ CON BÉ BỊ THƯƠNG NẶNG ĐÓ, MẤY THẰNG NGỐC KIA-“

“- NHỮNG TÊN PHA TẠP BẨN THỈU, LÀM Ô UẾ CĂN NHÀ CỦA ÔNG CHA TA-“

Hermione vội vă lao xuống pḥng để xem sự hỗn loạn, ngay khi Harry vừa mang xong đôi giày thể thao của nó. Hedwig đang đậu trên vai cô bé, và nó đang mang theo con Crookshanks uốn éo trên đôi cánh của nó.

“Ba mẹ vừa gửi Hedwig lại,” Con cú sốt sắng vỗ cánh ṿng quanh và bay về đỉnh cái chuồng của nó. “Bạn đă sẵn sàng chưa?”

“Gần như thế. Ginny ổn không?” Harry hỏi, sửa lại kính.

“Bác Weasley đang dán băng cho nó,” Hermione nói, “Nhưng bây giờ ông Mắt Điên phàn nàn rằng chúng ta không thể rời khỏi đây trừ phi có Sturgis Podmore, nếu không th́ sự bảo vệ sẽ không đủ.”

“Bảo vệ?” Harry nói. “Chúng ta phải đến Ngă Tư Vua dưới sự bảo vệ?”

“Bạn phải đi đến Ngă Tư Vua dưới sự bảo vệ,” Hermione chỉnh lại câu nói cho bạn.

“Sao thế?” Harry cáu kỉnh nói. “Ḿnh nghĩ là Voldemort đang lẩn trốn vào lúc này, hay là bạn định nói với ḿnh là hắn sẽ nhảy ào ra từ đằng sau một cái thùng rác để tấn công ḿnh?”

“Ḿnh không biết, nhưng Mắt Điên nói thế,” Hermione vội nói, nh́n đồng hồ, “nhưng nếu chúng ta không rời khỏi đây sớm th́ chúng ta sẽ lỡ tàu mất…”

“CÁC CON XUỐNG ĐÂY NGAY NÀO!” bà Weasley la lên và Hermione lại nhẩy dựng lên như thể bị bỏng và vội vă ào ra khỏi pḥng. Harry tóm lấy con Hedwig, nhét bừa nó vào lồng, và bắt đầu lao xuống cầu thang theo sau Hermione, lôi theo cái valy của nó.

Bức chân dung của bà Black đang tru lên trong giận dữ nhưng chẳng c̣n ai quan tâm đến việc kéo những bức màn phủ lên bà nữa, và mặt khác những tiếng động trong tiền sảnh sẽ lại khuấy động bà nếu họ làm thế.

“Harry, cháu sẽ đi với bác và Tonks,” bà Weasley la lên, vượt trên sự lặp lại của những tiếng, “MÁU BÙN! BỌN SINH VẬT DƠ BẨN!” –“Để cái valy và con cú của cháu lại, Alastor sẽ lo phần hành lư cho… ôi, v́ chúa, Sirius à, cụ Dumbledore đă nói là không!”

Một con chó đen to như con gấu vừa xuất hiện bên cạnh Harry khi nó trèo qua những cái valy các loại vung văi ở tiền sảnh để đến chỗ bà Weasley.

“Ôi, thành thực mà nói…” bà Weasley tuyệt vọng nói. “Ờ, hăy dùng đầu óc của ḿnh đi nào!”

Bà vặn mạnh tay đấm để mở cửa trước và bước vào ánh mắt mặt trời yếu ớt của tháng Chín. Harry và con chó đi theo bà. Cánh cửa đóng lại sau lưng họ và những tiếng tru tréo của bà Black bị cắt ngang th́nh ĺnh.

“Chị Tonks đâu rồi nhỉ?” Harry nói , nh́n quanh khi họ đi xuống những bậc đá của căn nhà số mười hai, chúng biến mất ngay khi họ đi xuống mặt đường.

“Cô ta đang đợi chúng ta ở phía trên kia,” bà Weasley cứng rắn nói, chuyển mắt ra khỏi con chó đen to tương vẫn theo một bên Harry.

Một người phụ nữ già đón họ ở góc đường. Bà có mái tóc bạc uốn chặt và đội một cái mũ tím giống như một cái bánh nướng.

“Wotcher, Harry,” bà nói, nhát mắt, “Chúng ta phải đi gấp chứ, chị Molly?” bà ta nói, liếc nh́n đồng hồ.

“Tôi biết, tôi biết,” bà Weasley nói, sải dài bước chân, “nhưng Mắt Điên vẫn muốn đợi Sturgis… phải chi Arthur có thể lấy xe cho chúng ta từ Bộ lần nữa…nhưng lăo Fudge ấy không cho anh ấy mượn quá nhiều lần, lăo như một cái b́nh mực cạn queo vào những ngày này … làm sao mà những người Muggle có thể di chuyển mà không có phép thuật được nhỉ.”

Nhưng con chó đen lớn sủa lên một tiếng vui mừng và nhảy chồm quanh họ, sủa với theo những con bồ câu và quay tṛn cắn cái đuôi của nó. Harry không thể nhịn cười. Sirius đă bị nhốt trong nhà quá lâu rồi. Bà Weasley bĩu môi gần y như cách của bà d́ Petunia.

Họ mất khoảng hai mươi phút đi bộ để đến được Ngă Tư Vua. Chẳng có ǵ đặc biệt xảy ra ngoài việc Sirius cào cấu nhau với vài con mèo để làm vui cho Harry. Khi đă vào trong ga họ nấn ná bên cạnh thanh chắn giữa sân ga số chín và mười đến khi đường tàu hoàn toàn trống vắng, và rồi mỗi người trong số họ lần lượt đi xuyên qua sân ga chín ba phần tư, nơi mà con Tàu Tốc Hành Hogwarts đang hừng hực phun hơi nước trên một sân ga đă đầy kín học sinh đang chuẩn bị khởi hành và gia đ́nh của họ. Harry cảm thấy một không khí thân thuộc khiến cho tinh thần nó đột ngột dâng cao… nó thật sự đă trở lại rồi…

“Tôi hy vọng rằng những người khác sẽ đúng giờ,” bà Weasley bực bội nói, nh́n vào khung cửa bằng thép trên sân ga phía sau bà, nơi mà những người vừa mới đến sẽ đi qua

“Một con chó đẹp đấy, Harry!” một cậu bé cao với những lọn tóc dài lên tiếng.

“Cám ơn, Lee,” Harry nói, cười toe, khi mà Sirius cuống quưt vẫy đuôi.

“Ôi trời,” bà Weasley nói, nhẹ nhơm,”Alastor với hành lư ḱa, nh́n xem…”

Với một cái mũ lưỡi trai quảng cáo phủ xuống cặp mắt lệch lạc, Moody đang đi lên qua cái cổng ṿm với một cái xe đẩy đầy hành lư của họ.

Giây lát sau, ông Weasley đă hiện ra trên sân ga với Ron và Hermione. Họ đă dỡ gần xong hành lư từ cái xe đẩy của ông Moody khi Fred, George và Ginny đi vào với Lupin.

“Không có ǵ rắc rối hả?” Moody càu nhàu.

“Không có ǵ,” Lupin nói.

“Đợi đến khi báo việc của Sturgis với Dumbledore,” Moody nói “đây là lần thứ hai hắn bê trễ trong tuần này. Hắn đă trở nên không đáng tin cậy như lăo Mundungus rồi.”

“Ờ, trông chừng chính ḿnh nhé,” Lupin nói, bắt tay mọi người. Ông bắt tay Harry sau cùng và vỗ mạnh lên vai nó. “Con cũng thế, Harry. Cẩn thận nhé.”

“Phải, rụt đầu vào và mở căng mắt ra,” Moody nói, ông cũng bắt tay Harry, “và đừng có quên, tất cả bọn bây, - cẩn thận về những ǵ bọn bây viết ra nghe chưa. Nếu có ǵ nghi ngờ, tuyệt đối không viết ǵ ra thư.”

“Mong được gặp tất cả bọn em,” Tonks nói, ôm lấy Hermione và Ginny “Chị tin là sẽ gặp lại các em sớm.”

Tiếng c̣i báo vang lên; các học sinh c̣n đứng trên sân ga vội vă chạy về phía tàu.

“Nhanh, nhanh lên,” bà Weasley vội nói, ôm quáng ôm quàng bọn họ và ôm lấy Harry hai lần. “Viết thư nhe cháu… khoẻ nhé… nếu các con có quên ǵ th́ bọn ta sẽ gửi cho… lên xe lửa đi, nào, nhanh lên…”

Trong một khoảnh khắc ngắn, con chó đen to lớn chồm lên trên hai chân sau của nó và đặt hai chân trước lên vai Harry, nhưng bà Weasley đă đẩy Harry về hướng cửa xe lửa, th́ thào, “V́ chúa, xin hăy cư xử như một con chó đi, Sirius!”

“Tạm biệt!” Harry gọi với qua cánh cửa sổ mở rộng khi con tàu bắt đầu chuyển động, trong khi Ron, Hermione và Ginny vẫy tay sau lưng nó. H́nh bóng Tonks, Lupin, Moody và ông bà Weasley nhỏ dần, nhưng con chó đen vẫn chạy dọc theo cửa sổ, vẫy đuôi; những người bàng quan ở sân ga cười khi thấy nó chạy rượt theo chiếc xe lửa, rồi họ đi đến ngă rẽ, và Sirius cũng mất dạng.

“Ôi, hăy vui lên,” Ron nói, “chú ấy không thấy ánh sáng ban ngày hàng tháng rồi, tội nghiệp chú ấy.”

“Phải,” Fred nói, vỗ hai tay vào nhau, ” không thể đứng đây và tán dóc cả ngày được, bọn anh có công chuyện làm ăn cần thảo luận với Lee. Gặp lại sau nhé,” rồi nó và George biến mất dưới hành lang bên phải.

Con tàu vẫn đang tăng tốc, nên những ngôi nhà bên ngoài cửa sổ lướt qua rất nhanh, và họ lắc lư.

“Chúng ta sẽ đi t́m một khoang chứ?” Harry nói.

Ron và Hermione trao đổi những cái nh́n với nhau.

“Ơ” Ron nói.

“Bọn ḿnh – ờ – Ron và ḿnh được đón ở toa huynh trưởng,” Hermione bối rối nói.

Ron không nh́n về phía Harry; nó có vẻ như đang rất thích thú cái ǵ đó ở những móng tay trái của nó.

“Ồ,” Harry nói, “Đúng rồi. Được thôi.”

“Ḿnh không nghĩ là bọn ḿnh sẽ ở đó suốt cả chuyến đi đâu,” Hermione nói nhanh. “Những bức thư của bọn ḿnh chỉ nói rằng bọn ḿnh sẽ nhận chỉ dẫn từ các Chàng Trai và Cô Giá Lănh Đạo và sẽ luân phiên đi kiểm tra các hành lang.

“Được,” Harry lại nói, “Ờ, ḿnh – ḿnh sẽ gặp lại các bạn sau vậy.”

“Phải, chắc chắn là vậy,” Ron nói, ném một cái nh́n gian gian và khó chịu về phía Harry, “Thật là mệt khi phải đi xuống đó, chẳng thà tớ – nhưng bọn tớ phải – tớ muốn nói là tớ không khoái chuyện này, tớ chẳng phải là Percy,” nó bực bội kết thúc.

“Tớ biết là cậu không thích,” Harry nói và mỉm cười. Nhưng khi mà Hermione và Ron kéo những cái valy của họ, cùng với Crookshanks và cái lồng của con Pigwidgeon về hướng đầu tàu, Harry cảm thấy một cảm giác thất vọng khác thường. Nó chưa bao giờ đi trên Tàu Tốc Hành Hogward mà không có Ron.

“Ḿnh đi anh,” Ginny nói, “nếu bọn ḿnh đi t́m th́ có thể t́m được chỗ đấy.”

“Phải,” Harry nói, cầm cái lồng Hedwig trên một tay và nắm tay cầm của chiếc valy của nó bằng tay kia. Họ đi xuống hành lang, nh́n xuyên qua những tấm kính trên cửa của những khoang tàu họ đi qua, lúc này đă đầy cả người. Harry không thể không nhận thấy là có nhiều người đang nh́n ngược lại nó với một vẻ đặc biệt thích thú và nhiều người trong số họ huưch người ngồi kế bên và chỉ về phía họ. Sau khi gặp cách cư xử suốt đó năm toa liên tiếp th́ nó nhớ rằng tờ Tiên Tri Hàng Ngày đă kể với độc giả của họ suốt cả hè về việc nó đă dối trá để bơm ḿnh lên thế nào. Nó chán nản tự hỏi rằng phải chăng những người đang nh́n và th́ thầm kia đă tin vào những câu chuyên đó.

Tại toa cuối cùng họ gặp Neville Longbottom, người bạn cùng năm thứ năm với Harry ở nhà Gryffindor, khuôn mặt tṛn của nó sáng lên cùng với nỗ lực kéo cái valy của nó lại và cố gắng giữ chặt bằng một tay con cóc Trevor lộn xộn của nó.

“Hi, Harry,” nó hổn hển. “Hi, Ginny… mọi chỗ đầy cả rồi… ḿnh không thể t́m được một chỗ nào cả…”

“Anh nói ǵ lạ thế?” Ginny nói, cô bé đang vắt người qua chỗ Neville để nh́n vào cái toa phía sau nó. Căn pḥng này chỉ có một người, chỉ có mỗi Loony Lovegood trong đó-“

Neville ấp úng rằng nó không muốn quấy rầy bất kỳ ai.

“Đừng có khờ thế,’ Ginny nói, cười ngất, “bạn ấy sẽ chịu mà.”

Cô bé đẩy cửa ra và kéo cái valy vào trong. Harry và Neville theo sau.

“Hi, Luna,” Ginny nói, “bọn ḿnh ngồi đây được chứ?”

Cô bé ngồi bên cửa sổ nh́n lên. Cô có một mái tóc vàng dài đến vai, bẩn thỉu, rối tung, một cặp lông mày xanh mướt và một đôi mắt hơi nhô lên khiến cô bé có vẻ như lúc nào cũng đang ngơ ngác. Harry biết ngay v́ sao Neville đă quyết định bỏ qua cái toa này. Cô bé này nh́n từ xa đă thấy một vẻ ngớ ngẩn sao đó. Có thể nó xuất phát từ việc cô luôn để cây đũa thần của cô đằng sau tai trái để giữ cho nó an toàn, hoặc là cô đă chọn đeo một chuỗi hạt là những cái vỏ Bia Bơ, hoặc là việc cô bé đang đọc một cuốn tạp chí lộn ngược. Đôi mắt của cô bé nh́n sang Neville và cuối cùng là nh́n qua Harry. Cô gật đầu.

“Cám ơn nhé,” Ginny nói, mỉm cười với cô bé.

Harry và Neville xếp ba cái valy và cái lồng con Hedwig vào gác để hành lư và ngồi xuống. Luna đang quan sát họ qua cuốn tạp chí để ngược của cô bé, có tên là The Quibbler. Cô bé có vẻ như không phải chớp mắt nhiều như mọi người. Cô ta cứ nh́n chằm chằm vào Harry, người đang ngồi đối diện với cô và bây giờ đang ước ao là nó đă không làm vậy.

“Nghỉ hè tốt không, Luna?” Ginny hỏi.

“Tốt,” Luna mơ màng nói, vẫn không rời mắt khỏi Harry, “Vâng, vui lắm, bạn biết đấy. Anh là Harry Potter à?” cô bé thêm vào.

“Anh biết anh là người đó mà,” Harry nói.

Neville cười khúc khích. Luna bèn đổi sang nh́n cu cậu.

“Và tôi không biết anh là ai?”

“Tôi chẳng là ai cả,” Neville vội nói.

“Không phải vậy đâu,” Ginny cất tiếng, “Neville Longbottom – Luna Lovegood. Luna học cùng năm với em, nhưng ở nhà Ravenclaw.”

“Sự thông minh ngầm là kho báu quư nhất của con người,” Luna nói với một giọng trầm bổng như đang hát.

Cô bé nâng cuốn tạp chí để ngược lên đủ để che mặt và im lặng. Harry và Neville nh́n nhau, nhíu mày. Ginny cố nén cười.

Con tàu lắc lư trên đường, băng ḿnh vào vùng đồng quê trải rộng. Đó là một ngày kỳ lạ, lộn xộn; mới lúc trước khoang tàu c̣n tràn ngập ánh mặt trời, chỉ ngay sau đó họ đă băng đi dưới một đám mây xám xịt.

“Biết ḿnh đă nhận được ǵ trong ngày sinh nhật không?” Neville nói.

“Lại một cái Remembrall nữa à?” Harry nói, nhớ về cái dụng cụ trông giống ḥn bi mà bà của Neville đă gửi cho cháu ḿnh trong một nỗ lực cải thiện cái trí nhớ tồi tệ của nó.

“Không,” Neville nói, “Ḿnh có thể sống với một cái được rôi, cho dù ḿnh đă để mất một cái cũ nhiều năm trước đây… không, nh́n này.”

Nó thọc cái tay rảnh rỗi không phải giữ chặt được con Trevor vào trong cái cặp sách của nó, và sau một lúc lục lọi nó rút ra một cái ǵ đó giống như một cây xương rồng nhỏ trong một cái chậu, ngoại trừ rằng nó được bao phủ với cái ǵ đó giống những cái nhọt hơn là gai xương rồng.

'Mimbulus mimbletonia,” nó tự hào nói.

Harry bắt đầu nh́n vào cái vật ấy. Nó bắt đầu nở ra từ từ, nh́n có vẻ kém sắc như nó đang bị một cái bệnh ǵ bên trong.

“Nó thật sự rất, rất là hiếm,” Neville nói, hớn hở. “Ḿnh không biết là thậm chí nhà kính ở Hogwarts có được một cây nào nữa không. Ḿnh không thể nào chờ đến lúc đưa nó cho giáo sư Sprout xem được. Người chú vĩ đại Algie đă t́m nó cho ḿnh ở Assyria. Ḿnh sẽ xem xem ḿnh có thể trồng được nó không?”

Harry biết chủ đề Neville ưa thích nhất là Thực vật học nhưng suốt cả đời nó, nó chưa bao giờ thấy bạn tỏ ra đặc biệt ấn tượng như thế với như với cái cây nhỏ này.

“Thế nó- ờ- làm được ǵ không?” nó hỏi.

“Nhiều thứ lắm!” Neville tự hào nói. “Nó có một cơ chế pḥng thủ hay lắm. Này, giữ con Trevor hộ ḿnh với…”

Nó đẩy con cóc vào ṿng Harry và tóm lấy một cái bút lông ngỗng trong cặp sách. Luna Lovegood mở tṛn mắt trên cái tạp chí đặt ngược của cô để xem xem Neville đang định làm ǵ. Neville giữ cái Mimbulus mimbletonia ngang tầm mắt nó, lưỡi lè ra giữa hai răng, nó chọn vị trí, và đâm cái cây kia một nhát bằng đầu cây bút lông ngỗng của nó.

Một chất lỏng bắn ra từ mọi cái nhọt trên cái cây; bắn ra những luồng sền sệt, xanh đậm và hôi thối khắp nơi. Chúng bắn lên trần, lên cửa sổ, vung văi lên cuốn tạp chí của Luna Lovegood; Ginny kịp đưa tay lên che mặt kịp lúc, bây giờ nh́n giống như thể cô bé đang đội một cái mũ xanh lá cây mỏng; nhưng c̣n Harry, hai tay vẫn c̣n phải bận giữ không cho Trevor trốn đi, th́ lănh đủ khắp mặt mũi. Cái chất này có mùi hôi thối của phân bón.

Neville, với khuôn mặt và thân h́nh cũng được nhúng đẫm, lắc đầu và nh́n với đôi mắt cực kỳ bối rối.

“X-xin lỗi,” nó kêu lên. “Ḿnh chưa hề thử điều này trước đây… ḿnh không thể biết là nó lại… nhưng dù sao cũng đừng lo, cái chất Stinksap này không độc đâu,” nó bối rối nói thêm, khi Harry khạc xuống nền nhà.

Ngay đúng lúc đó cánh cửa toa họ mở ra.

“Ô… xin chào, Harry,” một giọng nói bối rối vang lên. “Urn… không đúng lúc hả?”

Harry lau tṛng kính với cánh tay không phải giữ con Trevor. Một cô bé rất xinh với mái tóc đen dài mượt đang đứng trên cửa và mỉm cười với nó: Cho Chang, tầm thủ của đội Quidditch nhà Ravenclaw.

“Ô… chào,” Harry ngây ra nói .

“Urn…” Cho nói. “Vâng… ḿnh chỉ muốn chào thôi… tạm biệt nha.”

Mặt hơi hồng lên, cô bé đóng cửa và bỏ đi. Harry ngồi trở lại ghế và rên lên. Nó thích Cho phát hiện ra nó ngồi giữa một toán người chững chạc đang cười phá lên v́ một câu đùa có duyên của nó; chứ nó không hề muốn được thấy đang ngồi đây với Neville và Loony Lovegood, nắm chặt một con cóc và nhúng người trong Stinksap.

“Không sao đâu,” Ginny nói, “Nh́n này, chúng ta dễ dàng chùi nó đi mà.” Cô bé rút đũa thần ra. “Scourgify!”

Cái chất Stinksap biến mất.

“Xin lỗi,” Neville lại nói. với một giọng lí nhí.

Ron và Hermione đă không xuất hiện trong gần một giờ, trong thời gian đó th́ cái xe đẩy thức ăn đă đi qua. Harry, Ginny và Neville đă chén xong những miếng bánh ngô và đang bận trao đổi những tấm thẻ Chocolate Ếch th́ cánh cửa toa lại mở ra và họ đi vào, cùng với Crookshankss và con Pigwidgeon đang rít lên chói tai trong lồng.

“Ḿnh đói ngấu,” Ron nói, đặt con Pidwidgeon kế con Hedwig, giật lấy mẩu Chocolate Ếch từ Harry và ném ḿnh vào chỗ ngồi kế bên bạn. Nó xé phăng giấy gói ra, cắn ngoám cái đầu ếch và ngă người ra sau với đôi mắt nhắm nghiền như thể nó đă có một buổi sáng mệt đứt hơi.

“Thế đấy, mỗi nhà có hai huynh trưởng năm thứ năm,” Hermione nói, nh́n có vẻ rất cáu kỉnh khi cô bé ngồi xuống ghế. “Một nam và một nữ.”

“Và cậu có đoán được ai làhuynh trưởng của nhà Slytherin không?” Ron nói, vẫn nhắm nghiền mắt.

“Malfoy,” Harry trả lời ngay, tin chắc là sự tệ hại nhất này sẽ được xác nhận.

“Tất nhiên,” Ron bực bội nói, tọng tiếp phần c̣n lại của con ếch vào miệng và vớ lấy miếng khác.

“Và cùng với con ḅ cái Pansy Parkinson ấy,” Hermione hằn học nói, “bây giờ khi mà nó trở thành huynh trưởng th́ nó càng béo quay hơn cả một con quỷ khổng lồ hung dữ…”

“Thế ai là huynh trưởng của nhà Hufflepuff?” Harry hỏi.

“'Ernie Macmillan và Hannah Abbott” Ron trả lời ngay.

“C̣n nhà Ravenclaw th́ Anthony Goldstein và Padma Patil”, Hermione nói.

“Anh đă đi với Yule Ball Padma Patil “một giọng nói khác vang lên.

Mọi người quay phắt lại phía Luna Lovegood, vẫn đang nh́n Ron không chớp qua cuốn Quibbler. Ron nuốt ực luôn nguyên mẫu Ếch vào miệng.

“Vâng, anh biết là anh đă làm thế,” nó nói, nh́n có vẻ hơi ngạc nhiên.

“Chị ấy không thích điều này lắm,” Luna khẳng định với cậu bé. “chị ấy không nghĩ là anh đă đối xử đúng mực với chị ấy, v́ anh đă không nhảy với chị ấy. Em không nghĩ là em sẽ để tâm chuyện này, cô bé nói thêm một cách trầm tư, “Em không thích khiêu vũ lắm.”

Cô bé lại quay trở lại với cuốn The Quibbler. Ron nh́n cái b́a cuốn tạp chí với cái miệng há tướng ra vài giây, rồi nh́n lại Ginny để t́m lời giải thích, nhưng Ginny đă ấn ngón tay vào miệng để nén cười, Ron lắc đầu, đầy kinh ngạc, rồi cuối xuống nh́n đồng hồ.

“Bọn ḿnh cần phải thường xuyên đi tuần tra các hành lang,” nó nói với Harry và Neville, “và bọn ḿnh phải phạt nếu có ai đó không tuân theo nội quy. Ḿnh đang đợi để bắt Crabble và Goyle v́ một tội ǵ đó,”

“Bạn không được lạm dụng chức vụ của ḿnh, Ron!” Hermione sắc gọn nói.

“Vâng, phải, bởi v́ Malfoy sẽ hoàn toàn không lạm dụng nó đâu,” Ron nói mỉm mai.

“Thế bạn hạ ḿnh xuống ngang hàng với nó à?”

“Không, ḿnh chỉ muốn chắc ăn là ḿnh sẽ xử được bạn nó trước khi nó đụng đến bạn ḿnh.”

“V́ Chúa, Ron-“

“Để khi mà bắt Goyle chép phạt, th́ coi như là giết nó, nó ghét viết lắm,” Ron hí hửng nói. Nó hạ giọng giống như tiếng càu nhàu trầm trầm của Goyle, và ngẩng mặt lên với một vẻ đầy đau khổ, giả vờ như đang viết vào giữa không khí. “Tôi… phải… không … nh́n… như… mông… một…con… khỉ… đầu…chó.”

Mọi người cười phá lên. Nhưng không ai cười dữ như Luna Lovegood. Cô bé phát ra một tiếng cười như thét khiến cho Hedwig bừng tỉnh, vẫy cánh đầy phẫn nộ c̣n con Crookshanks th́ nhảy phóc lên giàn để hành lư, rít lên. Luna cười mạnh đến nỗi cuốn tạp chí của cô bé rơi ra, trượt xuống chân cô và rơi luôn xuống sàn nhà.

“Buồn cười thật!”

Đôi mắt lồi của cô bé đầy nước mắt khi cô bé lấy lại hơi thở, và nh́n chằm chằm vào Ron. Hoàn toàn bối rối, nó nh́n quanh những người khác, vẫn đang cười v́ vẻ mặt của Ron và cái cười dài ngoằng lố bịch của Luna Lovegood, cô bé đang lúc lắc, giữ chặt sườn.

“Em đang trêu anh đấy à?” Ron nói, cau mày với cô bé.

“Mông… khỉ đầu chó!” cô bé nấc lên, ôm lấy bụng.

Những người khác nh́n Luna cười, nhưng Harry nh́n cuốn tạp chí trên sàn nhà, chú ư đến cái đă khiến nó bị lôi cuốn ngay. Nh́n ngược như vậy th́ khó mà biết được bức tranh ở mặt trước là cái ǵ, nhưng Harry đă nhận ra rằng nó rơ là một bức tranh biếm hoạ xấu xí về Cornelius Fudge; Harry chỉ có thể nhận ra ông qua cái mũ chơi ky màu lá chanh. Một tay ông Fudge ôm chặt một cái túi vàng, tay kia xiết họng một con yêu tinh. Bức tranh biếm hoạ được chú thích như sau: Ông Fudge Sẽ Dẫn Mọi Việc Đến Đâu Để Tiến Chiếm Gringotts?”

Phía dưới là một danh sách các bài báo bên trong cuốn tạp chí.

Nạn Hối Lộ Trong Giải Quidditch:

Làm Thế Nào Mà Băo Táp Đang Nắm Quyền Điều Khiển

Bí Mật của Những Ḍng Chữ Cổ Xưa Đă Bị Khám Phá.

Sirius Black: Tên Hung Đồ hay Nạn Nhân?

“Anh có thể mượn đọc một chút được không?” Harry vội hỏi Luna.

Cô bé gật đầu, vẫn c̣n nh́n Ron chằm chằm, cười như đứt hơi.

Harry mở cuốn tạp chí và rà trên phần mục lục. Đến lúc này nó đă hoàn toàn quên mất cuốn tạp chí mà Kingsley đă đưa cho ông Weasley để đưa cho Sirius, nhưng chắc chắn cuốn là chính là số The Quibbler này.

Nó t́m thấy số trang, và hăm hở lật ngay đến bài báo.

Bài này cũng được minh hoạ bằng một bức biếm hoạ xấu xí khác; thật ra th́ Harry sẽ không biết nổi là nó đang vẽ về Sirius nếu như nó không vẽ một người đang bị bắt. Sirius đang đứng trên một đống xương người với đũa thần rút ra trên tay. Tựa bài báo nói rằng:

Sirius – liệu có đen (black) như ông đă bị sơn lên như thế?

Một kẻ giết người hàng loạt khét tiếng hay chỉ là một ca sĩ nổi tiếng vô tội?

Harry đọc câu đầu tiên này nhiều lần trước khi nó tin là nó không hiểu lầm chúng. Chẳng lẽ Sirius đă từng là một ca sĩ nổi tiếng?

Vào mười bốn năm trước Sirius Black đă bị tin là phạm tội giết hàng loạt mười hai người Muggle vô tội và một phù thuỷ. Black đă bạo gan trốn khỏi Azkaban hai năm trước đây và đă dẫn đến một sự săn lùng rộng khắp chưa từng có bởi Bộ Phép Thuật. Không ai trong số chúng ta đă tự hỏi lại xem anh ta có đáng bị bắt lại và trao trở lại vào tay các Giám Ngục hay không?”

“NHƯNG ANH TA ĐĂ LÀM G̀?

Một vài bằng cớ mới đáng chú ư gần đây đă rọi chút ánh sáng về con người Sirius này.

Black có thể đă không phạm phải tội ác đă khiến anh ta bị tống vào Azkaban. Thật sự. Purkiss Doriss, ở 18 đường Acanthia, Little Norton, nói rằng Black thậm chí có thể c̣n không có mặt ở hiện trường giết người.

“Cái mà mọi người đă không nhận ra rằng Sirius Black chỉ là một cái tên giả,” bà Purkiss nói, “ Con người mà mọi người tin rằng là Sirius Black thật sự là Stubby Boardman, ca sĩ chính của nhóm nhạc nổi tiếng The Hobgoblins, người đă rút lui khỏi cuộc sống công khai sau khi nhận một củ cải vào tai tại buổi vào nhạc ở Đại Sảnh Nhà Thờ Little Norton gần mười lăm năm trước. Tôi nhận ra anh ta ngay khi tôi thấy h́nh anh ta trên báo. Bây giờ th́, Stubby không thể phạm tội ấy được, bởi v́ tại cái ngày ấy anh ta đang thưởng thức một buổi tối lăng mạn dưới ánh nến với tôi. Tôi đă viết cho Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật và chờ đợi ông ta đưa ra cho Stubby, c̣n gọi là Sirius, một lời xin lỗi đầy đủ vào một ngày gần đây.”

Harry đă đọc xong và nh́n vào trang báo mà không sao tin được. Có thể rằng đây chỉ là một tṛ đùa, nó nghĩ, có thể rằng tờ tạp chí này thường đăng những tin hài hước như thế. Nó lật ngược lại vài trang và thấy một mẫu tin về Fudge.

Ông Corneliuss Fudge, Bộ trưởng Bộ Phép Thuật, đă phủ nhận rằng ông ta đă có bất kỳ kế hoạch nào để tiếp quản sự hoạt động của Ngân Hàng Phù Thuỷ, Gringotts, khi ông được bầu làm Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật năm năm trước. Ông Fudge luôn luôn khăng khăng rằng ông không muốn ǵ hơn là được “hợp tác hoà b́nh” với những người bảo vệ vàng của chúng ta.

NHƯNG ÔNG ĐĂ LÀM G̀?

Những nguồn tin thân cận với ngài Bộ trưởng gần đây đă tiết lộ rằng tham vọng khủng khiếp nhất của ông Fudge là chiếm quyền điều khiển nguồn cung cấp vàng cho yêu tinh và ông sẽ không ngần ngại sử dụng vũ lực nếu cần thiết.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên,” một người trong Bộ nói, “ Cornelius “Người Nghiền Nát Yêu Tinh” Fudge, đấy là tên mà bạn bè gọi ông. Nếu bạn có thể nghe được ông ta khi ông nghĩ rằng không có ai nghe ḿnh, ồ, ông ta sẽ luôn nói về những con yêu tinh mà ông đă tóm cổ; ông ta đă trấn nước chúng, ông ta đă buông chúng thẳng đứng từ lầu cao,ông ta đă đầu độc chúng, ông ta đă đem chúng làm bánh nướng…”

Harry không đọc thêm. Ông Fudge có thể đă phạm nhiều lỗi nhưng Harry cảm thấy rất khó mà tưởng tượng ông ra lệnh mang yêu tinh đi làm bánh. Nó lại lật lướt qua phần c̣n lại của cuốn tạp chí. Dừng lại ở vài trang một, nó đọc: đă có một lời kết tội rằng Đội Băo Táp Tutshill đă chiến thắng giải Quidditch bằng sự kết hợp việc gửi thư hăm doạ, phá hoại chổi một cách bất hợp pháp và tra tấn; một cuộc phỏng vấn với một phù thuỷ đă bay lên mặt trăng trên cây Cleansweep Sáu và trở về với một túi ếch mặt trăng để chứng minh điều này; và một bài báo về việc những ḍng chữ cổ xưa cuối cùng đă giải thích được v́ sao mà Luna lại đọc ngược cuốn The Quibbler. Theo như cuốn tạp chí, nếu như bạn xoay những ḍng chữ trên đầu bạn th́ chúng sẽ cho bạn biết một câu thần chú có thể biến tai kẻ thù của bạn thành những quả quất vàng. Thật ra, so sánh với những bài báo c̣n lại trong The Quibbler, cái ư kiến rằng Sirius có thể thật sự là một ca sĩ hàng đầu của The Hobgoblin là nhạy cảm hơn cả.

“Có ǵ hay trong đó không?” Ron hỏi khi Harry đóng cuốn tạp chí lại.

“Tất nhiên là không rồi,” Hermione nghiêm khắc nói trước khi Harry có thể trả lời. “Những chuyện nhảm nhí của The Quibbler, ai nấy đều biết vậy mà.”

“Xin lỗi,” Luna nói, giọng cô bé bỗng nhiên mất hẳn vẻ mơ màng. “Ba tôi là chủ bút ở đấy.”

“Chị –ô” Hermione nói, có vẻ ngượng nghịu, “Vâng… nó cũng có một số cái hay hay.. chị muốn nó, nó…”

“Tôi sẽ lấy nó lại, cám ơn,” Luna lạnh lùng nói, và cô bé trườn người tới giật lại tờ báo trên tay Harry. Lật vội đến trang bảy bảy, cô bé lại lật ngược tờ báo lên và mất hút vào đó, ngay khi cánh cửa lại mở ra lần thứ ba.

Harry nh́n quanh. Nó đă chờ đợi điều này, nhưng điều đó không khiến cho sự xuất hiện của Draco Malfoy đang cười ngạo nghễ giữa hai tên bạn nối khối Crabble và Goyle dễ chịu thêm chút nào –

“Cái ǵ?” nó hung hăng nói, trước khi Malfoy có thể mở miệng.

“Hăy cư xử đúng mực, Potter, hoặc là tao sẽ cho mày nếm mùi cấm túc,” Malfoy lè nhè giọng, nó vuốt tóc và ch́a cằm ra y như cha nó. “Mày thấy đó, không giống như mày, tao đă là một huynh trưởng, điều đó có nghĩa là, không giống như mày, tao có quyền ban phát sự trừng phạt.”

“Phải,” Harry nói, “nhưng mày, không giống tao, là một tên ỏng ẹo, vậy nên mày hăy cút ra và để cho bọn tao yên.”

Ron, Hermione, Ginny và Neville cười phá lên. Môi Malfoy cong lại.

“Nói cho tao biết xem, mày cảm thấy thế nào khi trở thành người thứ hai sau Weasley, Potter?” nó hỏi.

”Câm miệng đi, Malfoy,” Hermione nói nhanh.

“Có vẻ như tao đă chạm đến một nỗi đau,” Malfoy nói, cười ngạo. “Được lắm, mày hăy tự trông chừng nhé, Potter, v́ tao bám sát gót bước chân mày như chó (dogging) khi mà mày bước lệch khỏi hàng.”

“Đi ra đi!” Hermione nói, đứng dậy.

Cười khẩy, Malfoy ném cho Harry một cái nh́n đầy hiểm độc và bước đi, với Crabbe và Goyle khệnh khạng đi bên. Hermione đóng mạnh cửa sau lưng chúng và quay lại nh́n Harry. Nó biết ngay rằng, cô bé, giống như nó, đă nhận ra những ǵ Malfoy vừa nói và cũng vừa tức tối v́ chuyện này.

“Quăng cho bọn ḿnh một con ếch khác nào,” Ron nói, nó rơ ràng chẳng chú ư ǵ.

Harry không thể nói hết mọi chuyện trước mặt Neville và Luna. Nó trao đổi một cái nh́n bồn chồn với Hermione, rồi nh́n ra ngoài cửa sổ.

Nó đă nghĩ rằng việc Sirius đến với nó ở sân ga chỉ để vui, nhưng th́nh ĺnh việc này trở nên vô cùng mạo hiểm, nếu không nói thẳng là vô cùng nguy hiểm… Hermione nói đúng… Sirius lẽ ra không được đến. Nếu như ông Malfoy đă để ư đến con chó đen và nói lại với Draco? Và nếu như hắn suy ra rằng nhà Weasley, Lupin, Tonks và Moody biết nơi mà Sirius đang lẩn trốn? Hay là việc dùng từ “bám như chó” của Malfoy chỉ là sự trùng hợp?

Thời tiết vẫn rất bất thường và họ vẫn lao xa và xa hơn nữa về phương Bắc. Mưa lộp độp bên thành cửa sổ một cách miễn cưỡng, và rồi mặt trời lại lờ mờ xuất hiện trước khi những đám mây lại kéo đến che nó lại thêm một lần nữa. Khi trời ngă tối và những ngọn đèn bên trong toa bật lên, Luna xếp cuốn The Quibbler lại, cẩn thận nhét nó vào túi và lại bắt đầu nh́n vào mọi người trong toa.

Harry đang ngồi áp trán và cửa sổ tàu lửa, cố t́m những h́nh bóng đầu tiên của Hogwarts, nhưng đó là một đêm không trăng và mưa tạo thành vệt trên cửa sổ.

“Chúng ta nên thay đồ,” Hermione cuối cùng nói, và tất cả bọn họ đều mở valy ra một cách khó khăn và tṛng những bộ áo choàng đi học của chúng vào. Cô bé và Ron gắn những huy hiệu huynh trưởng lên ngực. Harry thấy Ron đang quan sát sự phản chiếu của cái trên cánh cửa sổ tối mờ.

Cuối cùng th́ chiếc xe lửa cũng bắt đầu đi chậm lại và họ nghe thấy những tiếng động ŕ rầm quen thuộc khi mọi người chộp lấy hành lư gom các con thú nuôi lại, sẵn sàng để đi ra. Đến lúc Ron và Hermione cần phải đi ra điều khiển tất cả những chuyện này, họ lại biến mất khỏi toa, để Harry và những người khác ngồi trông chừng Crookhanks và Pigwidgeon.

“Để em mang hộ con cú ấy nhé, nếu anh đồng ư,” Luna nói với Harry, chỉ về phía con Pigwidgeon trong khi Neville đặt cẩn thận con Trevor vào túi trong.

“Ôh- er – cám ơn,” Harry nói, đưa cái lồng cho cô bé và giữ Hedwig chắc chắn hơn trong tay

Họ lê bước ra khỏi toa với cảm giác khó chịu ban đầu của bóng tối trên mặt khi họ nhập bọn vào đám đông ở hành lang. Chậm chạp, họ di chuyển về phía cửa. Harry có thể ngửi thấy mùi thông trồng dọc theo lối đi dẫn xuống hồ. Nó bước xuống sân ga và nh́n quanh, lắng nghe tiếng gọi quen thuộc “năm nhứt lại đây … năm nhứt…”

Nhưng tiếng gọi ấy không vang lên. Thay vào đó, một giọng nói lạ, một giọng phụ nữ họat bát đang gọi to, “Năm nhất vui ḷng xếp hàng tại chỗ này! Tất cả học sinh năm nhất đi theo cô!”

Một cái đèn lồng lúc lắc đi về hướng Harry, và với cái ánh sáng của cái đèn nó nh́n thấy cái cằm nhô lên và mái tóc ngắn của giáo sư Grubbly-Plank, bà phù thuỷ đă dạy những bài học Chăm sóc Sinh Vật Huyền Bí của ông Hagrid trong cả năm trước.

“Bác Hagrid đâu rồi nhỉ?” nó nói lớn lên.

“Em không biết,” Ginny nói, “nhưng chúng ta nên tránh đường, chúng ta đang án ngay cửa nè.”

“Ồ, vâng…”

Harry và Ginny bắt đầu tách ra khi họ đi dọc theo sân ga và ra khỏi ga. Chen chúc trong đám đông, Harry liếc quanh trong bóng tối để t́m h́nh bóng ông Hagrid; ông ấy hẳn phải ở đây, Harry đang thiết tha mong điều đó – gặp lại Hagrid là một trong những điều nó trông đợi nhất. Nhưng chẳng hề có dấu hiệu ǵ của ông.

Bác ấy không thể rời khỏi đây được, Harry tự nói với ḿnh khi nó chậm chạp lê bước qua lối đi nhỏ hẹp dẫn vào con đường lớn cùng với những người c̣n lại. Bác ấy hẳn chỉ là bị cảm lạnh hay sao đó.

Nó nh́n quanh t́m Ron hay Hermione, nó muốn biết các bạn nó nghĩ ǵ về sự xuất hiện trở lại của giáo sư Grubby-Plank, nhưng chẳng có ai trong số bọn họ ở gần nó, v́ vậy nó tự cho phép ḿnh chuyển về phía trước, đi vào con đường lớn trong cơn mưa xối xả bên ngoài Ga Hogsmead.

Đứng đó là khoảng một trăm chiếc xe ngựa không có ngựa vốn dành chở những học sinh sau năm nhất về thẳng lâu đài. Harry liếc nhanh qua chúng, quay đi t́m Ron và Hermione, rồi bất ngờ sững ra v́ kinh ngạc.

Những cỗ xe không phải là không có ngựa nữa. Có những con vật ǵ đó đang đứng trước tay kéo của xe. Nếu như phải đặt cho những con vật này một cái tên ǵ đó, th́ nó sẽ gọi những con này là ngựa,cho dù chúng cũng có nét ǵ đó giông giống loài ḅ sát. Chúng hoàn toàn không có thịt thà ǵ hết, bộ lông bên ngoài của chúng dính sát luôn và bộ xương của chúng với mọi cái xương đều có thể nh́n rơ. Đầu của chúng giống giống như đầu rồng, và những đôi mắt không có đồng tử của chúng trắng dă nh́n trừng trừng về phía trước. Những đôi cánh mọc ra từ hai bên sườn khẳng khiu của chúng, những đôi cánh dài, đen và rộng, nh́n giống như những cái cánh này vốn thuộc về những con dơi khổng lồ nào đó. Vẫn đứng yên và im lặng trong vùng tranh tối tranh sáng, những con vật này nh́n có vẻ kỳ quái và rờn rợn. Harry không thể hiểu được v́ sao mà những cổ xe lại được kéo bằng những con vật kinh dị như thế khi mà chúng hoàn toàn có thể tự di chuyển được.

“Pig đâu rồi?” tiếng của Ron vang lên ngay phía sau Harry.

“Cô bé Luna ấy đang giữ nó,” Harry nói, nhanh nhẹn quay lại, hăm hở hỏi thăm Ron về Hagrid. “Thế cậu có biết-“

“- bác Hagrid đâu ấy hử? Ḿnh không biết,” Ron nói, nghe có vẻ lo lắng. “Mong cho bác ấy vô sự…”

Cách đó một khoảng ngắn, Draco Malfoy, theo sau bởi băng đảng thuộc hạ của nó, bao gồm Crabble, Goyle và Pansy Parkinson, đang gạt phăng một số học sinh năm hai có vẻ rụt rè tránh ra khỏi đường để cho nó và đám bạn có thể leo lên xe. Giây lát sau, Hermione hổn hển hiện ra giữa đám đông.

“Malfoy rơ ràng là đă ăn hiếp các học sinh năm nhất đằng kia. Ḿnh thề là ḿnh sẽ báo cáo về nó, nó chỉ mới đeo cái huy hiệu của nó có ba phút và nó đă dùng nó để bắt nạt người khác một cách tồi tệ hơn bao giờ hết… Crookshands đâu rồi nhỉ?”

“Ginny giữ nó,” Harry nói. “Nó ḱa…”

Ginny cũng vừa len ra khỏi đám đông, cầm chặt con Crookshanks đang vặn vẹo.

“Cám ơn,” Hermione nói, an ủi Ginny về con mèo “Thôi đi nào, chui vào một toa xe trước khi chúng nghẹt cứng hết…”

“Ḿnh vẫn chưa nhận được con Pig!” Ron nói, nhưng Hermione đă băng về một cỗ xe trống gần nhất. Harry vẫn đứng lại sau Ron.

“Thế những cái kia là cái ǵ thế, cậu biết không?” nó hỏi Ron, hất đầu về phía những con ngựa kinh dị khi những học sinh khác vượt qua họ.

“Cái ǵ?”

“Những con ngựa kia ḱa-“

Luna chợt xuất hiện, giữ chặt cái lồng Pigwidgeon trong tay; con cú nhỏ đang điên cuồng kêu rít lên như thường lệ.

“Các anh đây rồi,” cô bé nói. “Nó là một con cú nhỏ dễ thương chứ nhỉ?”

“Ờ… vâng… nó được lắm.” Ron nói giật. “Được rồi, đi thôi nào, vào đi thôi… cậu nói ǵ hả Harry?”

“Tớ nói, những cái con ngựa kia là cái quái ǵ thế?” Harry nói, khi nó, Ron và Luna tiến vào cái cỗ xe mà Hermione và Ginny đă ngồi sẵn.

“Những cái con ngựa nào?”

“Những con ngựa kéo xe ấy!” Harry nóng nẩy nói. Chúng đang đứng cách khoảng feet từ con gần nhất, nó đang nh́n họ với đôi mắt trắng dă vô hồn. Tuy nhiên, Ron lại bối rối nh́n Harry.

“Cậu nói về cái ǵ vậy?”

“Tớ đang nói về – nh́n đây này!”

Harry tóm lấy tay Ron và quay nó mặt đối mặt với con ngựa có cánh. Ron nh́n chằm chằm con vật một giây, rồi nh́n lại Harry.

“Tớ phải nh́n cái ǵ mới được chứ?”

“Nh́n đây – nè, giữa hai cái tay kéo ấy! Đang được thắng cương vào cỗ xe ấy! Ngay trước mũi ḱa!”

Nhưng Ron vẫn tiếp tục nh́n một cách sửng sốt, thế là một ư nghĩa kỳ lạ xảy đến với Harry.

“Cậu không… không nh́n thấy chúng à?”

“Thấy cái ǵ mới được chứ?”

“Cậu không thể thấy được cái ǵ đang kéo xe à?”

Ron lúc này đă tỏ ra cực kỳ cảnh giác.

“Cậu ổn chứ, Harry?”

“Tớ… ừ…”

Harry cảm thấy vô cùng hoang mang. Con ngựa vẫn đứng ngay trước mặt nó, hiện rơ trong vùng sáng lờ mờ chiếu từ nhà ga phía sau chúng, hơi nước phụt ra từ mũi nó như hơi băng. Đúng vậy, rơ ràng là Ron đang giả vờ – và nếu vậy th́ nó là một tay rất kém trong việc đùa cợt - không thể nào mà Ron không thấy ǵ được.

“Chúng ta đi chứ hả?” Ron nói một cách ngập ngừng, nh́n Harry như đang lo lắng cho bạn.

“Ừ,” Harry nói. “Phải, đi thôi…”

“Không sao đâu,” một giọng nói mơ màng vang lên từ phía sau Harry khi Ron biến mt vào vùng tối phía trong cỗ xe. “Anh không lên cơn điên hoặc cái ǵ đó giống vậy đâu. Em cũng thấy chúng mà.”

“Em cũng thấy à?” Harry giật ḿnh hỏi, quay sang Luna. Nó cso thể những cánh dơi của những con ngựa phản chiếu trong đôi mắt bạc to của cô bé.

“Ờ, vâng,” Luna nói, “em có thể thấy chúng ngay từ ngày đầu em đến đây. Chúng luôn kéo những cỗ xe. Đừng lo, anh cũng b́nh thường như em thôi.”

Mỉm cười uể oải, cô bé leo vào khoang xe ẩm mốc ngay sau Ron. Không hoàn toàn tin lắm, Harry theo sau cô bé

[Đầu trang]


Copyright © 2002 - 2004 by Hồ Xị
All rights reserved