Chương 12: Giáo sư Umbridge
Chương [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12]
[13] [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20] [21] [22] [23] [24]
[25] [26] [27] [28] [29] [30] [31] [32] [33] [34] [35] [36] [37] [38]
Seamus nhanh nhẹn thay đồ với tốc độ cao nhất của nó và rời khỏi pḥng kư túc trước khi Harry thậm chí kịp xỏ vớ.
“H́nh như cậu ta nghĩ là nếu cậu ta ở cùng pḥng với ḿnh hơi lâu th́ cậu ta sẽ bị điên điên th́ phải?”
“Đừng lo về chuyện này, Harry,” Dean th́ thầm, quàng cặp xách lên vai, “cậu ấy chỉ…”
Nhưng h́nh như nó không thể nào nói được chính xác Seamus đang như thế nào, nên với một cái dừng lời ngắc ngứ, nó đi luôn ra khỏi pḥng.
Neville và Ron cùng nh́n Harry với vẻ như muốn nói rằng vấn-đề-này-không-chỉ-của-riêng-cậu, nhưng Harry không khá lên được bao nhiêu. Nó sẽ phải gặp những chuyện như thế này bao nhiêu lần nữa?
“Chuyện ǵ thế?” năm phút sau Hermione hỏi khi bắt kịp Harry và Ron ở giữa căn pḥng sinh hoạt chung khi họ đi ăn sáng. “Bạn có vẻ thật là – ôi, v́ chúa.”
Cô bé đứng trước tấm bảng thông báo của pḥng sinh hoạt chung, nơi có một tấm thông báo lớn vừa được dán lên.
Hàng đống tiền (Gallons of galleons). Túi tiền của bạn không đủ sức đi cùng bạn trong những chuyến đi chơi?
Cần kiếm thêm tí tiền? Hăy liên lạc với Fred và George Weasley, pḥng sinh hoạt chung nhà Gryffindor, với những công việc đơn giản, bán thời gian và hầu như hoàn toàn không đau đớn. (Chúng tôi xin lỗi rằng tất cả công việc sẽ được tiến hành bởi chính sự may rủi của ứng viên.)
“Thế là đủ rồi,” Hermione bực bội nói, giật cái tờ thông báo mà Fred và George đă gắn lên trên một bích chương thông báo ngày nghỉ cuối tuần ở Hogsmeade đầu tiên vào tháng Mười. “Chúng ta sẽ phải nói chuyện với mấy ảnh, Ron à.”
Ron có vẻ vô cùng đề pḥng.
“Sao vậy?”
“Bởi v́ chúng ta là huynh trưởng!” Hermione nói, khi họ leo qua cái lỗ chỗ bức tranh chân dung. “Nhiệm vụ của chúng ta là phải ngăn chặn mấy cái việc loại này!”
Ron không nói ǵ; Harry có thể thấy được qua cái vẻ nhăn nhó của nó rằng viễn cảnh ngăn chặn Fred và George không được làm đúng những việc họ thích không phải là một công việc hứng thú với nó.
“Dù sao th́, có chuyện ǵ thế, Harry?” Hermione tiếp tục nói, khi họ đi xuống mấy bậc thang dọc theo những tấm chân dung phù thuỷ già, cả hai mải mê đến cuộc đối thoại của ḿnh và không buồn chú ư đến họ, “Bạn trông như đang giận dữ về chuyện ǵ đó.”
“Seamus cho rằng Harry nói dối về chuyện Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy,” Ron nói ngắn, trong khi Harry không phản ứng ǵ.
Hermione, người mà Harry trông đợi sẽ phản ứng giận dữ nhân danh nó, lại thở dài.
“Phải rồi, Lavenders cũng nghĩ thế,” cô bé buồn buồn nói.
“Thế bạn đă tử tế nói cho cô ta biết rằng ḿnh ko phải là một kẻ nói dối, một thằng bé thích thu hút sự chú ư chưa?” Harry nói lớn.
“Không,” Hermione b́nh thản nói. “Ḿnh đă thật sự nói bạn ấy hăy ngậm cái miệng nhiều chuyện của bạn ấy lại mà đừng nói về bạn nữa. Và nếu bạn đừng có chặn họng bọn ḿnh nữa th́ tuyệt lắm, Harry à, bởi v́ nếu như vậy th́ bạn sẽ chẳng để ư là Ron và ḿnh luôn sát cánh bên bạn.”
Có một khoảng im lặng ngắn.
“Xin lỗi nhé,” Harry nói nhỏ.
“Thôi không sao đâu,” Hermione chững chạc nói. Và cô bé lắc đầu. “Bạn có nhớ cụ Dumbledore đă nói v́ tại buổi lễ bế mạc năm học vừa rồi không?”
Harry và Ron nh́n cô bé ngơ ngác, và Hermione lại thở dài.
“Về Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy. Cụ ấy nói rằng hắn “đặc biệt giỏi trong việc gây ra bất hoà và thù hằn. Chúng chỉ có thể chiến đấu lại bằng cách đưa ra một liên kết mạnh mẽ tương đương của t́nh bạn và tin tưởng-“
“Sao mà bạn có thể nhớ được những chuyện như thế chứ?” Ron hỏi, nh́n cô bé với vẻ thán phục.
“Ḿnh lắng nghe, Ron ạ,” Hermione nói, với một vẻ khó chịu.
“Ḿnh cũng nghe vậy, nhưng ḿnh vẫn không thể nào nói chính xác với bạn cái mà-“
“Vấn đề là,” Hermione lớn tiếng nhấn mạnh,” chính là những điều đă được cụ Dumbledore nói đến. Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy chỉ mới quay lại có hai tháng và chúng ta đă gây chuyện với nhau rồi. Và Chiếc Nón Phân Loại đă nói đúng như vậy: hăy sát cánh bên nhau, hăy hợp nhất lại-“
“Và Harry đă được nếm điều này ngay tối qua.” Ron trả đũa. “Nếu như điều đó có nghĩa là chúng ta phải tỏ ra thân thiết với nhà Slytherin th́ – khó có cửa lắm.”
“Vâng, ḿnh nghĩ rằng thật đáng tiếc là chúng ta không thể có được một sự đoàn kết giữa các nhà,” Hermione bực ḿnh nói.
Họ đă đi đến cuối cái cầu thang cẩm thạch. Mội dăy học sinh năm thứ tư nhà Ravenclaws đang băng ngang Hội Trường Lớn; chúng bắt gặp Harry và vội vă đi sát lại cạnh nhau thành nhóm, như thể sợ rằng nó có thể tấn công những ai tụt lại.
“Phải, chúng ta thật sự nên cố mà kết bạn với những người như vậy đấy,” Harry mỉa mai nói.
Họ đi theo toán học sinh nhà Ravenclaws đi vào Hội Trường Lớn, và tất cả họ đều bất giác nh́n lên dăy bàn giáo viên theo bản năng khi họ đi vào. Giáo sư Grubbly-Plank đang nói chuỵện phiếm với giáo sư Sinistra, giáo viên thiên văn học, và Hagrid một lần nữa lại gây ấn tượng chỉ bởi sự vắng mặt của ông.
“Cụ Dumbledore chẳng nói là bà Grubbly-Plank ấy sẽ ở lại đây bao nhiêu lâu,” nó nói, khi cả bọn đi ngang dăy bàn của nhà Gryffindor.
“Có thể là…” Hermione nói, ngẫm nghĩ
“Sao?” cả Harry và Ron cùng hỏi.
“Ờ… có thể cụ ấy không muốn gây chú ư về việc bác Hagrid không có ở đây.”
“Thế bạn muốn nói ǵ chứ, gây chú ư về việc ǵ?” Ron nói, cả cười. “Làm sao mà chúng ḿnh lại không chú ư được chứ?”
Trước khi Hermione có thể trả lời, một cô bé da đen cao với mái tóc dài thắt nơ đă bước đến bên chỗ Harry.
“Chào chị Angelina.”
“Chào,” cô bé lanh lợi nói, nghỉ hè tốt chứ?” và chẳng cần đợi đến câu trả lời, “nghe này, chị vừa được chọn làm đội trưởng của đội Quidditch Gryffindor.”
“Tuyệt thật,” Harry nói, mỉm cười với cô bé; nó ngờ rằng việc những bài nói chuyện phấn chấn của Angelina sẽ không dài hơi như của Oliver Wood hay, sẽ là sự cải thiện duy nhất trong chuyện này.
”Ờ, vâng, chúng ta cần một Keeper mới v́ bây giờ anh Oliver rời trường rồi. Buổi tập sẽ bắt đầu vào năm giờ chiều thứ Sáu và chị muốn cả đội đều có mặt, được chứ? Và chúng ta sẽ xem người mới sẽ hoà nhập với đội như thế nào?”
“Vâng,” Harry nói.
Angelina mỉm cười với nó và bước đi.
“Ḿnh quên mất là anh Wood đă rời khỏi trường,” Hermione lơ đăng nói khi cô bé ngồi xuống cạnh Ron và kéo dĩa bánh ḿ nướng lại phía ḿnh. “Ḿnh nghĩ rằng nó sẽ tạo một sự khác biệt trong đội?”
“Ḿnh nghĩ vậy,” Harry nói, ngồi xuống băng ghế đối diện, “Anh ấy là một Keeper tốt.”
“Vẫn thế, nếu có được sự thay máu th́ đâu có hại ǵ chứ hả?” Ron nói.
Với một tiếng huynh náo ầm ĩ, hàng trăm con cú bay xuyên vào qua những cửa sổ tầng trên. Chúng hạ xuống khắp Hội trường, mang những bức thư và gói đồ cho chủ nhân của chúng và dội xuống những người đang ăn sáng những giọt nước, bên ngoài rơ là đang mưa. Chẳng thấy Hedwig đâu, nhưng Harry không ngạc nhiên; chỉ có Sirius là người trông nom nó, và nó nghi ngờ rằng Sirius chẳng có ǵ để nói với nó sau chỉ mới hai mươi bốn giờ xa cách. Tuy nhiên, Hermione th́ phải di chuyển cái ly nước cam ép của cô bé thật nhanh sang một bên để một con cú lớn ẩm ướt hạ xuống với một tờ Tiên Tri Hàng Ngày ướt đẫm ngậm trên mỏ.
“Bạn vẫn c̣n đọc cái thứ này làm ǵ?” Harry cáu kỉnh nói, nghĩ đến Seamus khi mà Hermione đặt một đồng Knut vào cái túi nhỏ đeo ở chân con cú và nó lại bay đi. “Ḿnh không quan tâm… toàn những chuyện nhảm nhí.”
“Tốt nhất là ḿnh phải biết kẻ thù đang nói ǵ,” Hermione ủ ê nói, rồi cô bé mở tờ báo ra biến mất sau nó, không hề hiện ra cho đến khi Harry và Ron kết thúc bữa ăn.
“Chẳng có ǵ cả,” cô bé nói một cách đơn giản, cuộn tờ báo lại và đặt nó nằm dưới cái dĩa của ḿnh. “Chẳng có ǵ về bạn hay cụ Dumbledore hay bất kỳ chuyện ǵ khác.”
Giáo sư McGonagall lúc này đang đi dọc theo bàn phân phát thời khoá biểu.
“Nh́n xem hôm nay học cái ǵ này!” Ron rên lên, “Lịch sử Phép thuật, hai giờ Linh dược, Phép Bói toán, và hai giờ Pḥng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám… Binns, Snape, Trelawney và cái bà Umbridge ấy trong cùng một ngày! Tớ ước ǵ anh Fred và George mau xúc tiến công việc để có được cái món Skiving Snackboxes thích hợp ấy…”
“Tai ta có đánh lừa ta không?” Fred nói, nó đang đi đến cùng với George và ngồi chen vào băng ghế cạnh Harry. “Huynh trưởng của Hogwarts th́ đáng lư không được mong ước được trốn học như thế chứ?”
“Xem hôm nay bọn em phải học cái ǵ này,” Ron cục cằn nói, dí cái thời khoá biểu của nó vào mũi Fred. “Đó là ngày thứ Hai tồi tệ nhất mà em từng thấy.”
“Công bằng thôi, cậu em,” Fred nói, lướt qua các cột, “em có thể có được một mẩu Kẹp Nuga Chảy Máu Cam rẻ rề nếu em muốn.”
“Sao nó lại rẻ chứ?” Ron hỏi một cách nghi ngờ.
“Bởi v́ em sẽ chảy máu cho đến khi em nhăn nhúm lại, và bọn anh chưa có thuốc giải.” George nói, lấy cho ḿnh một miếng cá hun khói.
“Tuyệt nhỉ,” Ron đăm chiêu nói, nhét cái thời khoá biểu vào túi, “nhưng em nghĩ là em sẽ đi học thôi.”
“Và nhân tiện nói về cái món Skiving Snackboxes của các anh,” Hermione nói, mắt sáng quắc nh́n Fred và George, “các anh không thể dán quảng cáo t́m người thử việc ngay trên chính bản thông báo của nhà Gryffindor.”
“Ai nói vậy?” George hỏi, đầy kinh ngạc.
“Em nói,” Hermione nói, “và Ron.”
‘Đừng kéo ḿnh vào chuyện này’ Ron vội nói.
Hermione nh́n nó. Fred và George cười khẩy.
“Em hát ḥ với những giai điệu khác biệt như vậy là đủ rồi, Hermione,” Fred nói, ra sức phết bơ lên cái bánh xốp,” Em đang bắt đầu năm thứ năm, chẳng bao lâu nữa em sẽ phải van nài bọn anh cho một vài cái Snackbox.”
“Thế v́ sao khi em bắt đầu năm thứ năm nghĩa là em sẽ muốn một cái Skiving Snackbox?” Hermione hỏi.
“Năm thứ năm là năm thi OWL (Ordinary Wizarding Level – Phù Thuỷ Thường Đẳng),” George nói.
“Thế th́?”
“Thế th́ em sẽ phải đối mặt với các kỳ thi, có biết không? Chúng sẽ khiến tụi em phải học hành mửa mật khiến tụi em sống dở chết dở luôn,” Fred nói với vẻ hài ḷng.
“Phân nữa học sinh năm bọn anh đă bị suy nhược nhẹ trước kỳ thi OWL,” George vui vẻ nói “Nước mắt tuôn ra, gắt gỏng loạn xị… Patricia Stimpson th́ ngất lả luôn.”
“Kenneth Towler th́ ra khỏi pḥng thi như bị luộc chín vậy, anh c̣n nhớ không?” Fred hồi tưởng lại.
“Đó là tại v́ anh nhét bột Bulbadox vô đồ ngủ của nó,” George nói.
“Ồ đúng vậy,” Fred nói, toe toét cười. “Tôi quên bẵng mất… có những lúc khó mà lần theo được những dấu vết mà…”
“Dù sau đi nữa, cái năm thứ năm này là một năm học ác mộng, “ George nói, “Nếu như mà em quan tâm đến kết quả của các kỳ thi. Fred và anh đă phải cố mà hăng lên.”
“Phải… mấy anh đă làm thế, nên mỗi anh chỉ có ba chứng chỉ OWL chứ ǵ?” Ron nói.
“Ờ,” Fred lơ đăng nói. “Nhưng mà bọn anh cảm thấy rằng tương lai của bọn anh không giới hạn trong thế giới của những thành quả giáo dục.”
“Bọn anh đă thảo luận nghiêm túc về việc bọn anh sẽ làm ǵ khi đến năm thứ bảy,” George vui vẻ nói, “bây giờ th́ bọn anh đă có-“
Một cái nh́n cảnh cáo từ phía Harry đă cắt ngang lời của nó, Harry biết là George đang định nói đến cái phần thưởng khi thắng Tam pháp thuật mà nó đă tặng họ.
“- bọn anh đă có bằng OWL,” George vội nói, “Anh muốn nói rằng liệu bọn anh thật sự cần có NEWT hay không? Nhưng bọn anh không nghĩ rằng mẹ cho phép bọn anh rời trường sớm, nhất là khi anh Percy đă biến thành đứa trẻ ngỗ nghịch lớn xác nhất của thế giới này.”
“Dù vậy th́ bọn anh sẽ không phí năm học cuối cùng của ḿnh ở đây đâu,” Fred nói, nh́n quanh Hội Trường Lớn với vẻ tŕu mến. “Bọn anh sẽ dùng nó để làm một cuộc nghiên cứu thị trường, xác định chính xác xem học sinh Hogwarts thường yêu cầu ǵ từ một xưởng quậy, cẩn thận đánh giá lại cuộc nghiên cứu của ḿnh, rồi chế tạo sản phẩm theo các yêu cầu đó.”
“Nhưng làm ǵ mà bọn anh có tiền để bắt đầu mở xưởng quậy chứ?” Hermione nói .”Bọn anh sẽ cần phải có nguyên vật liệu – và với giả thuyết như vậy, em cho rằng…”
Harry không nh́n sang hai anh em sinh đôi. Khuôn mặt nó nóng bừng, nó cố t́nh đánh rơi cái nĩa và cuối xuống để nhặt nó lên. Nó nghe thấy Fred nói phía trên, “Đừng hỏi bọn anh những câu hỏi th́ bọn anh sẽ không nói dối với em, Hermione. Thôi nào, George, nếu bọn đến đó sớm th́ bọn ḿnh có thể bán được vài Cái Tai Nối Dài trước giờ Thảo Dược đó.”
Harry trồi lên từ dưới bàn để nh́n Fred và George bước đi, mỗi người cầm theo một mớ bánh ḿ nướng.
“Thế có nghĩa là ǵ nhỉ?” hmon nói, nh́n từ Harry sang Ron. “Đừng hỏi bọn anh các câu hỏi…” Có nghĩa là họ đă có tiền để bắt đầu mở xưởng được rồi sao?”
“Bạn biết đấy, ḿnh cũng đang tự hỏi về điều này,” Ron nói, lông mày nhăn lại. “Mùa hè vừa rồi mấy ảnh mua cho ḿnh một mớ áo choàng mới và ḿnh không thể hiểu được làm sao mà mấy ảnh có tiền…”
Harry nghĩ rằng đă đến lúc phải lái cuộc đối thoại ra khỏi cái đề tài nguy hiểm này.
“Thế các bạn có nghĩ rằng năm nay thật sự là rất khó chịu không? Bởi v́ các kỳ thi ấy?”
“Ồ vâng,” Ron nói. “Chắc chắn thế rồi mà? Kỳ thi OWL rất quan trọng, nó ảnh hưởng đến việc xin việc của cậu và mọi thứ khác nữa. Vào cuối năm nay bọn ḿnh cũng sẽ nhận được các lời tư vấn hướng nghiệp, anh Bill nói ḿnh thế. Từ đó cậu có thể quyết định xem vào năm tới cậu sẽ chọn NEWT nào.”
“Thế cậu có định sẽ làm ǵ sau khi rời Hogwarts chưa?” Harry hỏi hai bạn khi họ rời khỏi Hội Trường Lớn ngay sau đó và bắt đầu đi về lớp Lịch Sử Pháp Thuật.
“Chưa rơ lắm,” Ron chậm chạp nói, “Ngoại trừ… ờ…”
Nó trông có vẻ hơi ngượng.
“Cái ǵ chứ?” Harry hỏi bạn.
“Ờ, nếu mà trở thành một Thần Sáng th́ tuyệt lắm.” Ron nói một cách hơi thiếu tự nhiên.
“Đúng vậy, tuyệt thật,” Harry nồng nhiệt tán thành.
“Nhưng mà họ giống giống như là thành phần tinh hoa vậy,” Ron nói “Phải thật là giỏi mới được. C̣n bạn th́ sao, Hermione?”
“Ḿnh chưa biết,” cô bé nói. “Ḿnh nghĩ là ḿnh sẽ làm một nghề ǵ đó thật là xứng đáng.”
“Một Thần Sáng th́ xứng đáng lắm!” Harry nói.
“Vâng, đúng là vậy, nhưng đó đâu phải là nghề duy nhất có giá trị.” Hermione cẩn thận nói, “ḿnh muốn nói là nếu ḿnh có thể hoạt động thêm cho SPEW…”
Harry và Ron cẩn thận tránh nh́n nhau.
Lịch sử Pháp thuật được đánh giá chung là môn học chán nhất từ trước đến nay được nghĩ ra bởi giới phù thuỷ. Giáo sư Bin, ông thầy giáo hồn ma của bọn chúng, có một giọng nói kḥ khè đều đều, gần như đảm bảo rằng sẽ gây ra một cơn buồn ngủ ngay trong ṿng mười phút, nếu thời tiết ấm áp th́ chỉ cần năm thôi. Ông không bao giờ thay đổi cách thức giảng các bài học của họ, mà cứ thế giảng đều đều không ngừng trong khi chúng ghi ghi chép chép, hoặc tệ hơn th́ nh́n đờ đẫn ngái ngủ vào khoảng không. Harry và Ron cho đến nay chỉ có thể thi đậu được môn học này bằng cách sao lại bài vở từ Hermione trước các kỳ thi , cô bé là người duy nhất có vẻ như kháng cự được khả năng gây mê bởi cái giọng của Binns.
Hôm nay, chúng trải qua gần một tiếng rưỡi đồng hồ khốn khổ ngủ gà ngủ gật với chủ đề chiến tranh của những người khổng lồ. Harry cố mà nghe được khoảng mười phút để mà thán phục rằng dưới tay của một giáo viên khác th́ môn học này không thể nào nào êm ái một cách thú vị đến thế, rồi đầu óc nó bắt đầu đi du lịch, và nó dùng một
giờ hai mươi phút c̣n lại để chơi tṛ người treo cổ <tṛ hangman –quite popular, té ra giới phù thuỷ cũng chơi tṛ này ;-))> trong góc của tờ giấy da của nó với Ron, trong khi đó th́ Hermione ném cho chúng những cái nh́n tức giận từ khoé mắt.
“Mọi việc sẽ ra sao?” cô bé lạnh lùng hỏi họ, khi chúng ra khỏi lớp trong giờ giải lao (ông Binns biến đi xuyên qua tấm bảng) “nếu như năm nay ḿnh không cho các bạn mượn tập nữa?”
“Th́ bọn ḿnh sẽ thi rớt OWL,” Ron nói, “nếu như lương tâm của bạn muốn thế, Hermione…”
“Ờ, bạn đáng bị vậy lắm,” cô bé ngắt lời. “Thậm chí bạn c̣n không buồn nghe lời thầy giảng nữa mà.”
“Bọn ḿnh sẽ cố,” Ron nói. “Bọn ḿnh không có được đầu óc, trí nhớ và sự tập trung của bạn - bạn thông minh hơn bọn ḿnh mà – có cần phải nói đi nói lại như thế không trời?”
“Ồ, đừng nói với ḿnh những chuyện vớ vẩn như vậy,” Hermione nói, nhưng cô bé đă có vẻ dịu đi khi cô bé đang đi tới vùng sân ẩm thấp.
Trời đang lất phất mưa phùn, v́ thế mọi người đứng thành nhóm quanh góc sân ẩn hiện. Harry, Ron và Hermione chọn một góc tách biệt dưới một cái lan can nước nhỏ giọt, dựng cổ áo choàng lên để chống lại cái không khí tháng Chín lạnh giá và bàn về chuyện thầy Snape sẽ dạy chúng cái ǵ ở bài học đầu tiên trong năm. Bọn chúng đă tiến đến việc đồng ư với nhau rằng nó sẽ là một cái ǵ đó rất là khó, để có cớ trị chúng khi mà chúng vẫn c̣n chưa đề pḥng sau hai tháng nghĩ hè, th́ có một ai đó đi quanh góc sân tiến về phía chúng.
“Xin chào, Harry!”
Đó là Cho Chang, và hơn thế nữa, cô bé lại đi một ḿnh. Điều đó thật bất thường: Cho luôn luôn bị bao quanh bởi một nhóm các cô bé luôn rúc ra rúc rích; Harry nhớ là ḿnh đă phải vất vả thế nào mới có thể gặp riêng được Cho để mời cô bé dự buổi Dạ Vũ Giáng Sinh.
“Chào,” Harry nói, cảm thấy mặt ḿnh đang nóng lên. Ít ra th́ lần này mày cũng không bị phủ đầy Stinksap, nó tự nói với ḿnh. Cho có vẻ như đang nghĩ giống giống như vậy.
“Các bạn nói chuyện xong rồi à?”
“Ờ,” Harry nói, cố gắng cười như thể kư ức về lần gặp cuối của họ là đáng buồn cười hơn là đáng xấu hổ. “Thế, bạn … ờ… nghỉ hè tốt chứ?”
Ngay khi nó nói điều này ra th́ lập tức nó thấy hối tiếc – Cedric là bạn trai của Cho và kư ức về cái chết của anh ấy hẳn phải ảnh hưởng sâu đậm đến kỳ hè của cô bé một cách tệ hại như nó đă ảnh hưởng tới Harry. Khuôn mặt cô bé như hơi bị căng ra, nhưng cô bé vẫn nói, “Ờ, nó ổn mà…”
“Đấy là huy hiệu Băo táp đấy à?” Ron chợt hỏi, chỉ về phía trước áo choàng của Cho, nơi được gắn một cái huy hiệu màu xanh da trời trang trí bởi hai chữ T bằng vàng. “Bạn không cổ động cho họ chứ?”
“Ờ, ḿnh là cổ động viên của họ.”
“Bạn đă cổ động cho họ lâu chưa, hay chỉ mới từ khi họ vô địch giải đấu?” Ron nói, và Harry nhận ra một cái vẻ kết án quá mức trong giọng nói của nó.
“Ḿnh ủng hộ họ từ khi ḿnh lên sáu,” Cho lạnh lùng nói, “Dù sao th́… tạm biệt, Harry.”
Cô bé quay người bước đi. Hermione đợi cho đến khi Cho băng ngang được nửa sân rồi mới quay sang Ron.
“Bạn thật là thô quá!”
“Cái ǵ chứ, ḿnh chỉ hỏi cô ta rằng-“
“Bạn không thấy là cô ấy muốn nói chuyện riêng với Harry à?”
“Th́ sao? Cô ấy cứ làm, ḿnh đâu có ngăn cản-“
“Thế việc quái ǵ bạn phải công kích cô ta về đội Quidditch ưa thích của cô ta?”
“Công kích ấy à? Ḿnh chẳng hề công kích cô ta, mà ḿnh chỉ-“
“Thế ai quan tâm đến việc cô ta ủng hộ đội Băo táp nào?”
“Ồ, thôi nào, phân nửa số người mà bạn thấy đang đeo cái huy hiệu ấy chỉ mới mua nó sau mùa giải năm rồi-“
“Nhưng đó không phải là vấn đề.”
“Điều đó có nghĩa là họ không phải là những fan chân chính, họ chỉ thấy gió chiều nào ngă chiều đó –“
“Chuông reo rồi ḱa,” Harry chán ngán nói, bởi v́ Ron và Hermione căi nhau ầm ĩ đến nỗi họ không nghe thấy chúng. Chúng cũng không ngừng tranh căi suốt trong suốt đoạn đường xuống cái hầm của thầy Snape, khiến cho Harry có nhiều thời gian để nhận ra rằng giữa Neville và Ron th́ nó sẽ có được sự may mắn có được hai phút tṛ chuyện với Cho một cách thoải mái mà không phải t́m một xó xỉnh nào đó.
Như thế là, nó suy nghĩ, khi họ sắp hàng bên ngoài cửa lớp của ông Snape, cô ấy đă quyết định đến và nói chuyện với nó. Cô ta đă từng là bạn gái của Cedric; trong khi cô ấy hẵn sẽ ghét Harry khi nó sống sót và chiến thắng giải Tam Pháp Thuật trong khi Cedric lại chết, vậy mà cô bé lại đến nói chuyện với nó một cách thật là thân thiện, như thể cô bé chẳng hề nghĩ rằng nó bị điên hoặc là một kẻ nói dối, hoặc theo một cách khác đầy kinh khiếp rằng nó sẽ phải chịu trách nhiệm về cái chết của Cedric… phải, cô bé rơ ràng đă quyết định đến nói chuyện với nó, và cô bé làm thế đến hai lần trong hai ngày… và với ư nghĩ này, tinh thần Harry phấn chấn rơ rệt. Thậm chí cái âm thanh cọt kẹt đáng ngại khi cánh cửa pḥng thầy Snape mở ra cũng không đâm vỡ được cái bong bóng hy vọng nho nhỏ đang căng phồng lồng ngực nó. Nó đi vào pḥg sau Ron và Hermione và theo họ về cái bàn quen thuộc ở cuối lớp, nó ngồi đó giữa Ron và Hermione mà không chú ư đến những giọng cáu kỉnh căng thẳng đang vang lên từ hai phía.
“Trật tự,” Snape lạnh lùng nói, đóng cửa lại.
Không cần phải ra cái lệnh này; ngay khi cả lớp nghe thấy tiếng cửa động, lập tức chúng im ngay và những tiếng sột soạt tắt ngấm. Sự xuất hiện của của Snape là quá đủ để đảm bảo sự im lặng của cả lớp.
“Trước khi bắt đầu bài học hôm nay,” Snape nói, quét ngang bàn ông và nh́n một lượt khắp lớp, “ta nghĩ là cần phải nhắc các em rằng vào tháng Sáu tới các em sẽ có một kỳ thi quan trọng, tại đó các em sẽ chứng minh rằng ḿnh đă học được những ǵ trong việc tổng hợp và sử dụng các viên linh dược. Mặc dù ta không hề nghi ngờ rằng một số học sinh trong cái lớp này hết sức khờ khạo, ta vẫn hy vọng rằng các em sẽ được một dấu “Chấp Nhận” trong kỳ thi OWL của các em, hoặc là sẽ khiến cho ta… rất không hài ḷng.”
Ông kéo dài cái nh́n về phía Neville, đang nuốt từng lời của ông.
“Sau năm nay, tất nhiên là nhiều người trong số các em sẽ không học với ta nữa,” Snape tiếp tục, “Ta chỉ chọn những ai đặc biệt xuất sắc vào lớp Linh dược NEWT của ta, điều đó có nghĩa là một số các em hẳn nhiên phải nói lời tạm biệt.”
Mắt ông hướng về phía Harry và môi ông bĩu lại. Harry nh́n trả, cảm thấy một sự khoái trá đầy khắc nghiệt với cái ư tưởng là nó sẽ có thể từ bỏ cái lớp Linh dược sau năm thứ năm.
“Nhưng chúng ta c̣n một năm nữa trước thời điểm sung sướng được từ giă nhau,” Snape nhẹ nhàng nói, “v́ thế, cho dù các em có ư định thi NEWT hay không, ta khuyên tất cả các em nên tập trung nỗ lực để đảm bảo có thể vượt qua đă những yêu cầu cao mà ta chờ đợi là các học sinh OWL của ta có được.
Hôm nay chúng ta sẽ pha trộn một loại linh dược thường nêu ra trong kỳ thi Phù Thuỷ Thường Đẳng: Liều thuốc Hoà B́nh, một viên linh dược có thể làm dịu đi sự lo âu và làm vơi đi nỗi băn khoăn. Hăy cẩn thận: nếu pha chế vật liệu quá tay th́ các em sẽ làm cho người uống ngủ sâu hoặc thậm chí là không thể tỉnh lại được, v́ vậy các em cần phải đặc biệt cẩn thận tới những ǵ các em làm.” Phía bên trái Harry, Hermione ngồi thẳng lên, tỏ ra vô cùng chú ư. Các thành phần và phương pháp - Snape vung cây đũa thần – đang ở trên bảng – (chúng đă xuất hiện trên đó) – các em sẽ t́m thấy tất cả những ǵ cần thiết – ông lại vung đũa lần nữa – ở cái tủ kia – (cánh cửa tủ mở tung ra) – các em sẽ có một giờ rưỡi để làm – bắt đầu.”
Y như Harry, Ron và Hermione chờ đợi, Snape đă cho họ một loại linh dược rất khó và phức tạp. Các dược chất phải được cho vào vạc một cách thật chính xác theo đúng thứ tự và số lượng; hỗn hợp đó phải được khuấy đúng một số lần chính xác, đầu tiên theo chiều kim đồng hồ, sau đó là ngược lại; nhiệt độ của ngọn lửa dùng để đun sôi chúng phải được giữ thấp hơn một ngưỡng đặc biệt trong một số phút nhất định trước khi dược chất cuối cùng được đổ vào.
“Sẽ có một làn hơi bạc mỏng bốc lên từ linh dược của các em,” Snape nói, khi c̣n khoảng mười phút.
Harry, mồ hôi đầm đ́a, nh́n một cách tuyệt vọng quanh hầm. Cái vạc của nó đang bốc lên một luồng hơi xám đặc dày; cái của Ron th́ đang bắn ra những đốm lửa xanh. Seamus th́ đang cuống quưt khơi lửa dưới cái vạc của nó bằng đầu cây đũa thần, khi mà chúng có vẻ sắp lụi đi đến nơi. Tuy nhiên, bề mặt của món linh dược của Hermione th́ đang toả ra một ánh sáng mờ ảo của một làn hơi bạc, và khi Snape đảo qua và hạ cái cái mũi khoằm của ḿnh xuống mà không hề b́nh luận ǵ, th́ có nghĩa là ông chẳng t́m thấy ǵ để công kích.
Tuy nhiên, ở cái vạc của Harry, Snape dừng lại, nh́n vào nó với một nụ cười rờn rợn trên mặt.
“Potter, cái món này là cái ǵ vậy?”
Đám học sinh nhà Slytherin ở đầu lớp hí hửng ḍm xuống; chúng khoái nghe Snape chế nhạo Harry.
“Đó là món Thuốc nước Hoà b́nh, thưa thầy,” Harry căng thẳng nói.
“Nói cho ta nghe xem, Potter,” Snape nhẹ nhàng nói, “em có biết đọc không?”
Draco Malfoy phá lên cười.
“Vâng, em biết đọc ạ,” Harry nói, những ngón tay của nó siết chặt quanh cây đũa thần.
“Đọc cái ḍng chỉ dẫn thứ ba cho ta nghe, Harry.”
Harry liếc lên bảng; không dễ để đọc những ḍng chỉ dẫn qua những làn hơi đủ màu đang bốc lên khắp hầm.
“Thêm vào bột đá mặt trăng, quậy ba lần ngược chiều đồng hồ, để cho nó sôi bảy phút rồi thêm vào hai giọt lê tư <hellebore - một loại cây ǵ đó, tra trong từ điển ;-)>.”
Tim nó như lặng đi. Nó đă không thêm các giọt lê tư này vào, nhưng vẫn cứ thế mà làm tiếp ḍng chỉ dẫn thứ tư sau khi để cho món linh dược của nó sôi đủ bảy phút.
“Em có làm những ǵ được hướng dẫn ở ḍng thứ ba không, Potter?”
“Không ạ,” Harry lặng lẽ nói.
“Nhắc lại xem nào?”
“Không ạ,” Harry nói, lớn hơn. “Em quên thêm lê tư vào.”
“Ta biết là em quên, Potter, và điều đó có nghĩa là cái thứ này hoàn toàn vô dụng. Biến đi.”
Toàn bộ cái món linh dược của Harry biến mất, và nó đứng ngơ ngáo ngây như phỗng cạnh một cái vạc rỗng.
“Tất cả những ai đă cố gắng đọc các ḍng chỉ dẫn, múc ra một b́nh mẫu từ món linh dược của các em, dán nhăn ghi rơ tên ḿnh và mang nó lên bàn ta để kiểm tra.” Snape nói. “Bài tập về nhà: mười hai inch giấy da về các tính chất của đá mặt trăng và việc dùng nó để chế tạo linh dược, nộp vào Thứ ba.”
Trong khi mọi người quanh nó múc linh dược ra b́nh, Harry nóng nảy dọn dẹp mọi thứ. Món linh dược của nó không đến nỗi tệ hơn của Ron, lúc này đang bốc ra một mùi trứng thối thum thủm; hay của Neville, đang đạt đến độ đặc của ximăng mới vừa pha và những ǵ Neville đang làm lúc này là ra sức đục cái chất đó ra từ cái vạc của nó; c̣n nó, Harry , th́ nhận một con không tṛn trĩnh trong buổi học đầu tiên. Nó nhét cây đũa thần vào túi trở lại và ngồi phịch xuống ghế, nh́n mọi người đang ào lên bàn của Snape với những cái lọ đầy được đóng nút. Khi tiếng chuông cuối cùng cũng reo vang, Harry đầu tiên là ra ngay khỏi hầm và bắt đầu bữa trưa của nó khi Ron và Hermione nhập bọn với nó ở Hội Trường Lớn. Mái trần thậm chí c̣n trở nên xám hơn nhiều trong suốt buổi sáng. Mưa vẫn hất qua những cửa sổ trên cao.
“Thật là bất công,” Hermione nói lớn, ngồi xuống cạnh hoàn toàn và lấy cho ḿnh món thịt băm với khoai tây hầm. “Món linh dược của bạn không thể nào tệ như của Goyle được; nó đă cho vào lọ của nó một cái món hầm bà lằng ǵ đó và áo choàng của nó th́ bắt lửa luôn.”
“Vâng, đúng vậy,” Harry nói, nh́n trừng trừng vào cái dĩa, “bởi v́ có khi nào mà thầy Snape đă từng tỏ ra công bằng với ḿnh đâu?”
Không có ai trả lời cả; cả ba đứa bọn chúng đều biết sự thù địch qua lại giữa Snape và Harry đă được xác định ngay từ lúc Harry đặt chân đến Hogwarts.
“Ḿnh nghĩ rằng năm nay ông ấy sẽ khá hơn chút xíu,” Hermione nói với một giọng thất vọng. “Ḿnh muốn nói… bạn biết đấy…” nó cẩn thận nh́n quanh; có đến nửa tá ghế trống quanh họ và chẳng có ai đang đi quanh bàn “bây giờ th́ ông ấy ở trong Đội quân mà.”
“Những cây nấm độc không thay đổi vết đen của chúng đâu.” Ron nói với vẻ uyên bác, “dù sao th́ ḿnh vẫn luôn nghĩ rằng đă sai khi tin tưởng Snape. Làm ǵ có bằng cớ nào cho thấy ông ta đă không c̣n làm việc cho Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy?
“Ḿnh nghĩ là cụ Dumbledore có thể có nhiều bằng cớ, thậm chí nếu như cụ ấy không chia xẻ với bạn, Ron?” Hermione ngắt lời.
“Ồ, câm miệng đi, cả hai vị,” Harry nặng nề nói, khi Ron lại há miệng ra để căi lại. Hermione và Ron đều ngớ ra, chúng nh́n đầy giận dữ và tổn thương. “Các bạn nghỉ một chút được không?” Harry nói. “Suốt ngày các bạn cứ kiếm chuyện với nhau, ḿnh phát điên lên mất.” Và bỏ dở luôn món thịt hầm khoai của ḿnh, nó quàng lại cái cặp xách lên vai và bỏ đi, để các bạn ngồi lại đó.
Nó leo lên cái cầu thang hoa cương từng hai bậc một, băng qua nhiều học sinh đang vội vă đi xuống ăn trưa. Cơn giận bộc phát bất ngờ đang bốc lên trong nó, và h́nh ảnh những khuôn mặt sửng sốt của Ron mà Hermione đang mang đến cho nó một cảm giác hài ḷng sâu sắc. Đáng đời tụi nó, nó nghĩ, sao mà tụi nó không nghỉ được nhỉ… căi nhau suốt… điều này là quá đủ để dồn ai đó vào chân tường…
Nó băng qua bức tranh lớn của hiệp sĩ Cadogan đang đứng, ngài Cadogan rút gươm và hung hăng vung lên về phía Harry, người hoàn toàn chẳng chú ư ǵ đến ông.
“Trở lại đây, con chó săn hèn hạ kia! Hăy mau đứng lại và chiến đấu!” ngài Cadogan ḥ hét bằng một giọng nghèn nghẹt sau cái mũ trụ của ông, nhưng Harry chỉ đơn giản là bước qua luôn trong khi ngài Cadogan cố đuổi theo nó bằng cách chạy vào bức tranh bên cạnh, nhưng ông bị công dân trong bức tranh này cự lại, đó là một con chó săn lớn trong có vẻ rất giận dữ.
Harry dùng phần thời gian c̣n lại của buổi trưa để ngồi một ḿnh dưới cái cửa sập trên đỉnh Tháp Bắc. Tiếp đó, nó là người đầu tiên leo xuống cái cầu thang bạc dẫn đến lớp của Sybill Trelawney khi tiếng chuông vang lên.
Sau Linh dược, Bói Toán là môn học đáng chán nhất của Harry, mà nguyên nhân chính yếu chỉ v́ sở thích của giáo sư Trelawney là tiên đoán về cái chết yểu của nó cứ trong bài học. Là một người phụ nữ gầy g̣, đội cái mạng che mặt nặng chịch và phát sáng với những chuỗi ngọc, bà ta luôn luôn khiến Harry tưởng đến một loại côn trùng nào đó, với một cặp kính to tướng làm cặp mắt bà phóng to ra. Bà đang bận rộn đặt những cuốn cánh bọc da ṃn vẹt lên những cái bàn nhỏ khẳng khiu rải đầy trong pḥng bà khi Harry bước vào, nhưng ánh sáng chiếu ra từ những ngọn đèn đă bị phủ những cái khăn và vặn nhỏ lại, chỉ c̣n những ngọn lửa toả ra một mùi hương phát bệnh, quá yếu khiến cho bà không phát hiện ra là nó khi nó ngồi vào chỗ trong bóng tối. Những học sinh c̣n lại trong lớp đi vào khoảng năm phút sau. Ron hiện ra chỗ cửa sập, nh́n quanh thật kỹ, phát hiện ra Harry và tiến thẳng về phía nó, hoặc đúng hơn là càng thẳng càng tốt khi nó phải luồn giữa mấy cái bàn, ghế và đủ thứ hầm bà lằng khác.
“Hermione và tớ chấm dứt căi nhau rồi,” nó nói, ngồi xuống phía sau Harry.
“Tốt lắm” Harry cụt ngủn.
“Nhưng Hermione nói nó nghĩ rằng nếu cậu chấm dứt việc trút cơn giận lên đầu bọn ḿnh th́ hay lắm.” Ron nói.
“Tớ đâu có-“
“Tớ chỉ chuyển lời thôi,” Ron nói với lên. “Nhưng tớ nghĩ rằng cô ta đúng đấy. Không phải là lỗi của bọn tớ trong việc Seamus và thầy Snape đối xử với cậu như thế nào.”
“Tớ chẳng bao giờ nói vậy cả-“
“Xin chào” giáo sư Trelawney nói bằng cái giọng huyền bí mơ mộng quen thuộc củabà, và Harry ngừng lại, một lần nữa lại cảm thấy bực bội lẫn xấu hổ với chính ḿnh. “Và chào mừng các em trở lại với lớp Bói Toán. Tất nhiên là cô vẫn theo dơi vận may của các em một cách cẩn thận trong suốt kỳ nghĩ, và cô rất vui khi thấy rằng tất cả các em đă an toàn trở lại Hogwarts – khi mà, tất nhiên là cô biết rằng các em sẽ như vậy.”
“Trên bàn, trước mặt các em là bản sao của cuốn “Sự tiên tri của giấc mơ” của Inigo Imago. Sự suy diễn từ giấc mơ là cách thức quan trọng trong việc tiên đoán tương lai và nó có thể là một trong những vấn đề được kiểm tra trong kỳ thi OWL của các em. Tất nhiên cô không tin rằng việc đậu hay rớt kỳ thi là vấn đề quan trọng nhất khi mà nó thừa hưởng từ nghệ thuật thiêng liêng của việc bói toán. Nếu như em có được Tuệ Nhăn th́ chứng chỉ và điểm số chỉ là những vấn đề rất nhỏ. Tuy nhiên, v́ thầy hiệu trưởng muốn các em phải ngồi thi cho nên…”
Giọng của bà kéo dài ra đầy ư tứ, khiến bọn chúng hoàn toàn không nghi ngờ rằng giáo sư Trelawney cho rằng môn học của bà hoàn toàn vượt trên những vấn tề trần tục như là thi cử
“Nào, bây giờ th́ hăy quay lại với những lời chỉ dẫn đọc xemImago đă nói những ǵ về việc suy diễn từ giấc mơ. Rồi, sau đó chia thành từng đôi. Sử dụng cuốn Sự Tiên Tri của Giấc Mơ để suy diễn từng giấc mộng gần đây nhất. Bắt đầu đi.”
Một điểm tốt có thể nói được về bài học này là nó không kéo dài thành hai tiết. Khi mà cả bọn đều đă đọc xong những lời chỉ dẫn trong sách, chúng c̣n vỏn vẹn mười phút để suy diễn giấc mơ. Tại bàn kế bên Harry và Ron, Dean bắt cặp với Neville, người mà ngay lập tức bắt đầu kể lể lê thê về cơn ác mộng của nó, trong đó một cặp kéo khổng lồ đă đội cái nón đẹp nhất của bà nó; Harry và Ron đành rầu rĩ nh́n nhau.
“Tớ chẳng bao giờ nhớ được mấy cái giấc mơ của ḿnh,” Ron nói, “cậu nói thử đi.”
“Cậu hẳn là phải nhớ được chút ǵ chứ,” Harry nóng nảy nói.
Nó sẽ không chia xẻ giấc mơ của ḿnh với bất kỳ ai. Nó biết rơ rằng những giấc mơ thường trực của nó về cái nghĩa địa biểu thị cái ǵ, nó không cần Ron hay giáo sư Trelawney hay cái quyển Tiên Tri của Giấc Mơ ngu ngốc kia nói với nó.
“Ờ, tớ mơ rằng tớ đă chơi Quidditch trong một đêm nào đó,” Ron nói, cau mặt khi cố nhớ. “Thế cậu nghĩ rằng nó có ư nghĩa ǵ?”
“Có thể là cậu sẽ bị ăn thịt bởi một cục kẹo dẻo khổng lồ hoặc một cái ǵ đó,” Harry nói, hờ hững lật những trang Sự Tiên Tri của Giấc Mơ. T́m kiếm những giấc mơ trong cái cuốn Tiên Tri này quả là chán ngấy và Harry chẳng hề vui lên tí nào khi giáo sư Trelawney giao cho chúng bài tập về nhà là làm một cuốn nhật kư về những giấc mơ trong một tháng. Khi tiếng chuông vang lên, nhiều Ron leo xuống cầu thang, Ron càu nhàu.
“Cậu có nhận thấy rằng chúng ta vừa có nhiều bài tập về nhà như thế nào không? Thầy Binn th́ cho chúng ḿnh một bài về những cuộc chiến tranh của người khổng lồ dài một foot rưỡi, thầy Snape th́ một foot về cách dùng đá mặt trăng, c̣n bây giờ th́ cuốn nhật kư về giấc mơ trong tháng của cô Trelawney! Anh Fred và George hoàn toàn không sai về năm thi OWL, phải không? Bà Umbridge ấy tốt hơn là đừng có cho chúng ta thêm bất kỳ…”
Khi họ vào lớp Pḥng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám th́ họ thấy giáo sư Umbridge đă ngồi sẵn ở bàn giáo viên, mặc cái áo len hồng trong đêm trước và một cái nơ bướm nhung trên đỉnh đầu. Harry một lần nữa nhớ lại không cưỡng được về h́nh ảnh một con ruồi lớn dại dột đầu lên trên đỉnh một con cóc thậm chí c̣n lớn hơn.
Lớp học yên ắng khi chúng vào lớp; giáo sư Umbridge lại một lần nữa là một ẩn số chưa biết và không ai rơ được là bà ta sẽ áp đặt một kỷ luật nghiêm khắc như thế nào.
“Tốt lắm, xin chào!” bà nói, khi cuối cùng cả lớp đă ngồi xuống.
Một vài học sinh lầm bầm “Chào cô” để trả lời.
“Tut, tut,” giáo sư Umbridge nói, “Điều đó sẽ không lặp lại chứ? Cô muốn các em làm ơn đáp lại rằng “Xin chào, giáo sư Umbridge”. Xin thử lại một lần nữa. “Chào các em!”
“Xin chào, giáo sư Umbridge,” chúng tụng lại.
“Bây giờ,” giáo sư Umbridge nói dịu dàng. Điều này không khó lắm. Cất đũa thần đi và rút bút lông ngỗng ra.”
Nhiều người trong lớp nh́n nhau một cách ảm đạm; yêu cầu “cất đũa thần đi,” chưa bao giờ theo sau bởi một bài học mà chúng cảm thấy thú vị cả. Harry nhét đũa thần vào túi và rút bút, mực và giấy da ra. giáo sư Umbridge mở túi xách ra, rút đũa thần của bà ra, nó ngắn một cách khác thường, và gơ mạnh lên bảng; lập tức chữ hiện ra trên bảng ngay:
“Pḥng chống Nghệ Thuật Hắc Ám: Một sự trở lại với những nguyên lư căn bản.
“Được lắm, cho đến lúc này th́ những bài giảng trong môn này mà vẫn đầy tản mạn và hỗn độn, đúng không?” giáo sư Umbridge nói, quay mặt về phía lớp học với hai tay siết chặt trước mặt. “Các thầy giáo được thay đổi liên tục, nhiều người trong số họ có vẻ như đă không theo bất kỳ chương tŕnh giảng dạy đă được Bộ ấn định, khiến cho rất không may rằng khả năng của các em cho đến lúc này đă kém rất xa dưới tiêu chuẩn mà chúng tôi chờ đợi trong năm thi OWL.”
“Tuy nhiên, các em sẽ được biết rằng, những vấn đề này bây giờ sẽ được điều chỉnh lại. Chúng ta sẽ theo một chương tŕnh học có cấu trúc cẩn thận, có tính lư thuyết đă được Bộ chứng nhận về những phép thuật pḥng thủ trong năm nay. Hăy chép lại những ḍng này.”
Bà lại gơ lên bảng; thông điệp đầu tiên biến mất và được thay bằng “Mục đích của Môn Học.”
. Hiểu được nguyên lư của phép thuật pḥng thủ.
. Học để nhận biết những t́nh huống mà phép thuật pḥng thủ được phép sử dụng hợp pháp.
. Đặt việc sử dụng phép thuật pḥng thủ trong t́nh huống sử dụng thực tế.
Trong vài phút cả lớp vang lên tiếng rào rào của ng̣i bút lướt trên giấy da. Khi mọi người đă chép xong ba mục đích môn học của giáo sư Umbridge th́ bà hỏi. “Mọi người đă có bản sao của Lư Thuyết Phép Thuật Pḥng Thủ của Wilbert Slinkhard chưa?
Tiếng x́ xào trả lời đă có vang lên khắp lớp.
“Cô nghĩ là chúng ta sẽ thử lại,” giáo sư Umbridge nói, “Khi cô hỏi các em một câu hỏi, cô muốn các em sẽ trả lời, “Vâng, thưa giáo sư Umbridge”, hoặc “Không, thưa giáo sư Umbridge”. Vậy th́: Mọi người đă có bản sao của Lư Thuyết Phép Thuật Pḥng Thủ của Wilbert Slinkhard chưa?”
“Vâng, thưa giáo sư Umbridge” cả lớp rộn lên.
“Tốt,” giáo sư Umbridge nói. “Cô muốn các em lật trang năm ra và đọc Chương Một, Phần Cơ Bản dành cho Những Người Mới Bắt Đầu.” Không cần phải nói về điều này.”
Giáo sư Umbridge rời bảng và ngồi chễm chệ trên ghế sau bàn giáo viên, nh́n mọi người chăm chú bằng đôi mắt cóc lồi. Harry lật đến trang năm trong bản Lư Thuyết Phép Thuật Pḥng Thủ của nó và bắt đầu đọc.
Việc này thật vô cùng chán, gần tệ như việc ngồi nghe giáo sư Binns giảng. Nó cảm thấy như việc tập trung đang rời nó khỏi nó mà đi; nó bắt đầu đọc cùng một ḍng có đến hơn nửa tá lần mà không nhập tâm được hơn vài chữ đầu câu. Nhiều phút im lặng trôi qua. Kế bên nó, Ron đang lơ đăng quay quay cây bút lông trên mấy ngón tay, ch́n chằm chằm vào một chỗ duy nhất trên trang sách. Harry nh́n qua và nhận ra một điều ngạc nhiên khiến sự lơ mơ của nó bay đi đâu mất tiêu ngay. Hermione thậm chí không buồn mở cuốn Lư Thuyết Phép Thuật Pḥng Thủ của cô bé ra. Cô bé đang nh́n sững vào giáo sư Umbridge, tay giơ cao trong không khí.
Harry nhớ là Hermione chưa bao giờ bỏ qua việc đọc khi có hướng dẫn làm như thế, hoặc đúng hơn là từ chối sự cám dỗ để mở ra bất kỳ cuốn sách nào hiện ra dưới mũi cô bé. Nó nh́n bạn một cách ngạc nhiên, nhưng cô bé chỉ khẽ lắc đầu thể ám chỉ rằng sẽ không trả lời câu hỏi nào, và tiếp tục nh́n giáo sư Umbridge, người vẫn đang cương quyết nh́n đi chỗ khác.
Tuy nhiên, qua nhiều phút sau th́ Harry không c̣n là người duy nhất nh́n Hermione. Chương sách mà họ được chỉ dẫn phải đọc quá chán đến nỗi càng lúc càng có nhiều người quyết định nh́n sang cố gắng thầm lặng của Hermione để lọt vào tầm mắt của giáo sư Umbridge hơn là vật lộn với cái chương “Những điều Cơ Bản dành cho Người Mới Bắt Đầu”.
Khi hơn nửa lớp bắt đầu nh́n Hermione hơn là nh́n sách, giáo sư Umbridge h́nh như mới quyết định là bà ta sẽ không để mặc mọi chuyện lâu hơn nữa.
“Em muốn hỏi điều ǵ trong chương này à?” bà hỏi Hermione, như thể bà mới bắt đầu chú ư đến cô bé.
“Không phải về chương này, không phải ạ,” Hermione nói.
“Ờ, lúc này chúng ta chỉ đang đọc nó,” giáo sư Umbridge nói, phô ra hàm răng nhọn hoắt, “Nếu em có câu hỏi khác th́ chúng ta sẽ xem xét nó ở cuối buổi học.”
“Em có câu hỏi về những mục đích môn học của cô ạ,” Hermione nói.
Giáo sư Umbridge nhíu mày.
“Và tên của em là?”
“Hermione Granger,” Hermione nói.
“À, cô Granger, tôi nghĩ rằng mục đích của môn học đă quá rơ nếu như em chịu đọc nó cho cẩn thận,” giáo sư Umbridge nói bằng một giọng ngọt ngào kiên quyết.
“Em đă không làm thế,” Hermione nói huỵch toẹt luôn. “Không có ǵ ở đó ghi về việc sử dụng các câu thần chú pḥng thủ cả.”
Có một sự im lặng ngắn khi có nhiều thành viên trong lớp quay đầu về phía ba mục đích của môn học vẫn c̣n được ghi trên bảng.
“Sử dụng các câu thần chú pḥng thủ?” Giáo sư Umbridge lặp lại mới một tiếng cười khẽ. “V́ sao chứ, tôi không thể tưởng tượng được t́nh huống nào xảy ra trong lớp của tôi mà lại yêu cầu cô phải dùng đến một câu thần chú pḥng thủ cả, thưa cô Granger. Cô hẳn là không chờ đợi bị tấn công trong lớp chứ?”
“Chúng ta sẽ không dùng đến phép thuật ư?” Ron bật kêu lớn lên.
“Học sinh phải giơ tay khi muốn nói trong lớp của tôi, thưa ngài-“
“Weasley ạ,” Ron nói, giơ thẳng tay lên không.
Copyright © 2002 - 2004 by Hồ Xị
All rights
reserved