Harry Potter 5
Chương 18: Quân đội của Dumbledore
Chương
[1]
[2] [3]
[4] [5]
[6] [7]
[8] [9]
[10] [11]
[12]
[13]
[14] [15]
[16]
[17] [18] [19]
[20]
[21] [22]
[23]
[24]
[25] [26]
[27] [28]
[29] [30]
[31] [32]
[33] [34]
[35] [36]
[37] [38]
“Mụ Umbridge ấy đọc được thư của bạn rồi, Harry. Không c̣n cách giải thích nào khác.”
“Bạn nghĩ là Umbridge tấn công Hedwig à?” nó nói, gần như phát điên.
“Ḿnh gần như tin chắc thế,” Hermione quả quyết thế. “Hăy nh́n con ếch của bạn đi, nó thoát rồi.”
Harry vung đũa về phía con ễnh ương và đang mừng rơn nhảy về phía góc kia của bàn – “Acio” – và con ễnh ương buồn rầu chịu bị lôi ngược về phía cây đũa của nó.
Bùa luôn là một bài học thích hợp bậc nhất để nói chuỵện riêng; có quá nhiều sự di chuyển và hoạt động lộn xộn nên mối nguy bị nghe lén là rất ít. Hôm nay, cả pḥng vang đầy tiếng ộp ộp của ễnh ương và tiếng quạ kêu khắo nơi, và với tiếng mưa rơi đầu hạt va đập vào cửa sổ, Harry, Ron và Hermione tha hồ th́ thầm thảo luận về việc Umbridge đă suưt bắt được chú Sirius mà không sợ ai chú ư.
“Ḿnh thậm chí đă nghi ngờ điều này từ khi Flinch kết án bạn về việc đặt mua Bom Thối, bởi v́ nó là một lời nói dối cực kỳ nhảm,” Hermione th́ thầm, “ḿnh muốn nói, khi thư bạn bị đọc lén th́ họ biết rơ rằng bạn chẳng hề đặt mua chúng, v́ thế cho nên bạn chẳng gặp phải rắc rối ǵ sau đó – nó giống như một chuyện đùa đúng không? Thế đấy, đó là cách tốt nhất để Umbridge thực hiện điều này – mụ mách lẻo với Flinch, để ông ấy làm cái việc bẩn thỉu là tịch thu lá thư, rồi có thể hoặc là ăn trộm nó từ chỗ ông hoặc yêu cầu được xem nó – ḿnh không nghĩ là thầy Flinch sẽ phản đối, khi mà ông ta bao giờ cũng dị ứng với quyền của học sinh? Harry, bạn ép con ếch của bạn dẹp lép rồi ḱa.”
Harry nh́n xuống; nó thật sự đă siết con ễnh ương quá mạnh khiến mắt con vật lồi ra, nó vội vă thả lại con ễnh ương lên bàn.
“Tối hôm qua th́ đă gần như rơ cả,” Hermione nói. “Ḿnh nghi ngờ không biết mụ Umbridge đă biết rơ đến mức nào. Silencio.”
Con ễnh ương mà nó đang tập Bùa Im Lặng lập tức hết phương ộp ộp và nh́n cô bé một cách tức giận.
“Nếu mà mụ ta bắt được Snuffles...”
Harry kết thúc câu nói cho cô bé.
“... th́ ba đă có thể bị tống trở lại vào Azkaban ngay sáng hôm nay rồi.” nó vẫy đũa thần mà không thật sự tập trung; con ễnh ương của nó ph́nh lên thành một trái bóng màu lục và kêu thất thanh.
“Silencio!” Hermione vội nói, chỉ cây đũa thần của cô bé về phía con ếch của Harry, khiến nó câm lặng và xẹp lại trước mặt tụi nó. “Ờ, chú ấy không được làm vậy lần nữa. Ḿnh chỉ không biết làm cách nào bọn ḿnh cho chú ấy biết dây. Không thể gửi cú cho chú ấy được rồi.”
“Ḿnh không nghĩ là chú ấy lại làm như vậy lần nữa đâu,” Ron nói, “Chú ấy không khờ vậy đâu, chú biết làm mụ ta suưt bắt được chú ấy rồi. Silencio.”
Con quạ lớn và xấu xí trước mặt nó phát ra một tiếng kêu chế giễu.
“Silencio. SILENCIO!”
Con quạ càng quặc lên ầm ĩ.
“Tại v́ bạn không chịu di chuyển đũa,” Hermione nói, nh́n Ron với vẻ trách móc, “bạn chẳng chịu vẫy nó ǵ cả, bạn làm nh́n giống như là đâm ấy,”
“Qụa khó hơn ếch nhiều,” Ron nói qua hàm răng nghiến chặt.
“Được, vậy đổi nào,” Hermione nói, tóm lấy con quạ của Ron và thay nó bằng con ếch ương béo phị của cô bé. “Silencio!” Con quạ vẫn tiếp tục há mỏ bén của nó ra rồi khép lại, nhưng không c̣n âm thanh nào phát ra.
“Tuyệt lắm, cô Granger!” giáo sư Flitwick nói bằng cái giọng chút chít, khiến cho Harry, Ron và Hermione giật bắn. “Nào, bây giờ c thử cho tôi xem nào, cậu Weasley.”
“Cái... ? Ồ – ồ, vâng ạ,” Ron nói, rất bối rối, “Ơ – silendo!”
Nó đâm cây đũa về phía con ễnh ương mạnh đến nỗi nó chọc đúng mắt con vật; con ễnh ương kêu inh ỏi và nhảy chồm chồm trên bàn.
Chẳng có ai ngạc nhiên khi Harry và Ron nhận thêm các bài tập về Bùa Im Lặng để về nhà làm.
Tụi nó được phép ở lại trong pḥng vào giờ giải lao v́ mưa vẫn rơi lớn ngoài sân. Tụi nó t́m chỗ ngồi giữa một đám đông ồn ào lộn xộn trong căn pḥng ở tầng nhất khi Peeves lơ lửng mơ mộng gần ngọn đèn trận, thỉnh thoảng lại bắn vài viên mực lên đầu ai đó. Tụi nó vừa mới ngồi đó th́ Angelina hăm hở lao về phía tụi nó qua một đám học sinh đang tán chuyện tầm phào.
“Chị được phép rồi!” cô bé nói. Để thành lập lại đội Quidditch!”
“Tuyệt vời!” Ron và Harry cùng la lên.
“Vâng,” Angelina nói, hớn hở, “chị đi gặp cô McGonagall và chị nghĩ có thể cô đă kiến nghị lên cụ Dumbledore. Dù sao đi nữa th́ bà Umbridge ấy cũng đă cho phép rồi. Ha! Bây giờ th́ chị muốn các em có mặt tại sân lúc bảy giờ tối nay, được rồi, bởi v́ chúng ta phải tranh thủ thời gian. Các em cũng biết là c̣n ba tuần nữa là tới trận đầu rồi chứ?”
Cô bé băng ra khỏi tụi nó, một viên mực của Peeves bay sượt qua, văng trúng vào một học sinh năm nhất gần đó, và cô biến mất.
Ron mỉm cười nhè nhẹ khi nó nh́n qua cửa sổ, lúc này đang mờ đục với cơn mưa nặng hạt.
“Hy vọng là nó sẽ tạnh. Chuyện ǵ với bạn thế, Hermione?”
Cô bé cũng đang nh́n chằm chằm ra cửa sổ, nhưng không có vẻ như cô bé đang nh́n nó. Mắt cô bé bất định và trên mặt cô bé hiện ra vẻ trầm tư.
“Chỉ nghĩ thôi…” cô bé nói, vẫn trầm ngâm nh́n về phía cửa sổ đẫm nước mưa.
“Về Siri... Snuffles à?” Harry hỏi.
“Không… không phải chính xác về chuyện đó… “ Hermione chậm chạp nói, “ Hơn thế nữa… tự hỏi… ḿnh không biết là chúng ta làm như vậy có đúng không… ḿnh nghĩ… bọn ḿnh?”
Harry và Ron nh́n nhau.
“Ờ, làm rơ đi,” Ron nói. “Nếu bạn không chịu giải thích với chính bạn một cách đúng đắn th́ phiền đấy.”
Hermione nh́n bạn như thể chỉ mới nhận ra là nó đang đứng đấy.
“Ḿnh chỉ tự hỏi,” cô bé nói, lúc này giọng cô bé đă mạnh mẽ hơn, “bọn ḿnh làm như vậy có đúng không, việc lập cái nhóm học Pḥng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám ấy.”
“Cái ǵ?” Harry và Ron cùng nói.
“Hermione à, vào ban đầu đó chính là ư kiến của bạn mà!” Ron tức giận la lên.
“Ḿnh biết chứ,” Hermione nói, đan những ngón tay vào nhau. “Nhưng sau khi nói chuyện với Snuffles…”
“Nhưng chú Sirius hoàn toàn ủng hộ mà” Harry nói.
“Phải,” Hermione nói, lại nh́n ra cửa sổ, “Phải, điều đó khiến ḿnh lại nghĩ rằng đó không phải là một ư hay…”
Peeves vẫn lơ lửng, nằm sấp, cái ống thổi sẵn sàng trên tay; cả ba đứa đều tự động nâng túi lên che đầu khi nó bay qua.
“Hăy đi thẳng vào vấn đề,” Harry giận dữ nói, khi chúng hạ túi xuống đất, “ chú Sirius đă đồng ư với bọn ḿnh, và v́ thế bạn nghĩ là chúng ḿnh không nên làm điều đó nữa?”
Hermione có vẻ căng thẳng và hơi đau khổ. Bây giờ th́ nh́n vào chính tay ḿnh, cô bé nói, “Bạn có thật sự tin sự đánh giá của chú ấy không?”
“Có chứ!” Harry nói ngay. “Chú luôn cho bọn ḿnh những lời khuyên hay.”
Một giọt mực sượt qua tụi nó, bắn trúng vào tai Katie Bell.
Hermione quan sát Katie đang nhảy dựng lên và bắt đầu lấy đồ chọi Peeves; một lúc sau Hermione mới nói trở lại, và có vẻ như cô bé đă rất cẩn thận lựa lời.
“Bạn không nghĩ là chú ấy đă trở thành… giống như là… thiếu thận trọng… bởi v́ chú ấy bị giam ở quảng trường Grimmauld? Bạn không nghĩ là chú ấy... giống như là… sống qua chúng ḿnh?”
“Bạn nói thế là sao, “sống qua chúng ḿnh?” Harry vặn lại.
“Ḿnh muốn nói… ờ, ḿnh nghĩ là chú ấy thích tạo nên một đoàn thể học Pḥng thủ bí mật ngay dưới mũi một ai đó từ Bộ… Ḿnh nghĩ là chú ấy thật sự đă thất bại trong một số ít chuyện ǵ đó chú ấy có thể làm khi chú ấy ở đây… v́ vậy ḿnh nghĩ chú ấy đại loại như là… thúc giục chúng ta.”
Ron có vẻ lúng túng.
“Chú Sirius nói đúng quá,” nó nói, “bạn nói giống y như mẹ ḿnh vậy.”
Hermione cắn môi và không trả lời. Tiếng chuông vang lên khi Peeves hạ xuống về phía Katie và ném cái b́nh mực rỗng qua đầu cô bé.
Sau đó thời tiết vẫn chẳng khá hơn, và v́ vậy đến bảy giờ tối đó, khi Harry và Ron xuống sân Quidditch để tập, th́ tụi nó ướt sũng, chân đi trơn trượt trên nền cỏ ướt nhẹp. Bầu trời xám xịt đầy giông tố, tụi nó cảm thấy dễ chịu hơn khi có được cái ấm và ánh sáng trong pḥng thay đồ, thậm chí cả khi chúng biết rơ rằng sự tŕ hoăn này chỉ là tạm thời. Tụi nó thấy Fred và George đang trao đổi về việc dùng chính những cái Skiving Snackboxes của tụi nó để trốn khỏi phải bay vào lúc này.
“… nhưng tôi cá là cô ta sẽ biết liền nếu tụi ḿnh dùng,” Fred th́ thào ở góc, “tôi chỉ mới chào hàng cô ta mấy viên Thuốc Thơm Nôn Mửa hồi hôm qua.”
“Chúng ta có thể thử Kẹo Mềm Gây Sốt,” George lầm bầm, “chưa ai biết món này hết...“
“Nó có tác dụng không?” Ron khấp khởi nói, khi mưa càng rơi nặng hạt trên trần và gió rít lên quanh toà nhà.
“Tất nhiên là có,” Fred nói, “nhiệt độ của em sẽ tăng cao.”
“Nhưng em cũng sẽ mọc đầy nhọt mũ,” George nói, “mà bọn anh chưa t́m được cách để khử mấy cái nhọt này,”
“Em đâu thấy cái nhọt nào đâu,” Ron nói, nh́n hai anh em sinh đôi.
“Không, đúng thế, em đă không thấy,” Fred ủ ê nói, “chúng không mọc ở chỗ mà bọn anh có thể phô ra nơi công cộng.”
“Nhưng chúng làm cho em bị đau khi ngồi lên chổi, đau ngay ở...“
“Được rồi, mọi người, nghe này,” Angelina la lớn, hiện ra từ pḥng đội trưởng. “Tôi biết thời tiết không lư tưởng, nhưng có thể bọn ḿnh phải đấu với bọn Slytherin trong điều kiện như thế này, v́ vậy nên thử xem bọn ḿnh có thể chơi được không. Harry, em đă làm chuyện ǵ đó để ngăn không cho nước mưa làm mờ kính khi bọn ḿnh chơi với Hufflepuff trong cơn băo phải không?”
“Hermione đă làm điều đó,” Harry nói. Nó rút đũa thần ra, vỗ lên kính và nói, “Impervius!”
“Tôi nghĩ là tất cả chúng ta nên thử,” Angelina nói. “Nếu chúng ta giữ không cho mưa táp vào mặt th́ chúng ta sẽ nh́n rơ hơn... tất cả, làm nào... Impervius! Ok. Đi thôi.”
Cả bọn nhét đũa trở lại vào trong túi áo choàng, vác chổi lên vai và theo Angelina ra khỏi pḥng thay đồ.
Tụi nó bước sâu vào vũng bùn ở giữa sân; tầm nh́n có được rất hẹp cho dù đă dùng bùa Impervius; những tia chớp loé lên rất nhanh và màn mưa vẫn phủ đầy mặt đất.
“Được rồi, theo lệnh c̣i của tôi,” Angelina la lớn.
Harry bay lên từ mặt đất, toé bùn lên khắp mọi hướng, và vọt thẳng lên, gió rít lên quanh nó.
Nó không biết là nó có thể thấy được trái Snitch trong thời tiết này hay không; nó đă quá đủ vất vả để thấy được một trái Bludger khi tụi nó tập; trong lúc tập đă có một quả suưt nữa hất văng nó và nó phải dùng Cú Lượn Ṿng Chậm và Chắc để tránh nó. Không may, Angelina không thấy được điều đó. Thật ra, cô bé không thể thấy được ǵ cả; không ai thấy được chút ǵ về việc người khác đang làm. Gió vẫn thổi mạnh; thậm chí từ xa Harry cũng có thể nghe tiếng âm thanh phần phật rầm rập của mưa đang quất mạnh xuống mặt hồ.
Angelina gắng gượng giữ tụi nó tập lại khoảng gần một giờ trước khi chịu thua. Cô bé dẫn đội bóng ướt sũng và cáu kỉnh của ḿnh trở về pḥng thay đồ, khăng khăng cho rằng buổi tập này không hề phí. Fred và George tỏ ra rất bực; cả hai liên tục khuỳnh chân và nhăn mặt. Harry có thể nghe tụi nó phàn nàn bằng giọng th́ thầm khi nó lau khô tóc.
“Tôi nghĩ là vài cái của tôi tiêu rồi,” Fred nói bằng một giọng trống rỗng.
“Cái của tôi th́ không” George nói, răng nghiến lại, “chúng đập như điên… cảm thấy mọi thứ đều lớn hơn.”
“OUCH!” Harry nói.
Nó ấn mạnh cái khăn lên mặt, mắt nó trợn lên v́ đau. Vết sẹo trên trán nó lại đau buốt trở lại, đau hơn những lần trước trong suốt mấy tuần qua.
“Chuyện ǵ thế?” có nhiều giọng nói vang lên.
Harry hiện ra sau cái khăn tắm; căn pḥng mờ ảo v́ nó không đeo kính, nhưng nó vẫn có thể thấy rằng khuôn mặt của mọi người đang hướng về phía nó.
“Không có ǵ,” nó lầm bầm, “em... chọc phải mắt ḿnh, thế thôi.”
Nhưng nó liếc nh́n ra hiệu với Ron và đôi bạn tụt lại sau khi cả đội thay nhau đi ra, trùm kín áo choàng, mũ kéo sụp đến tai.
“Chuyện ǵ thế?” Ron hỏi, ngay khi Alicia biến mất khỏi cửa. “Lại vết sẹo à?”
Harry gật đầu.
“Nhưng…” nh́n với vẻ kinh hăi, Ron bước về phía cửa sổ và nh́n chằm chằm vào màn mưa, “hắn... hắn không thể ở gần chúng ta vào lúc này.”
“Không,” Harry th́ thầm, ngồi xuống ghế và chà lên trán. “Hắn có thể đang ở xa đây hàng dặm. Nó đau bởi v́… hắn… nổi giận.”
Harry không muốn nói thế chút nào, và nghe những điều này như thể có một người lạ đang nói với chúng – nó biết ngay rằng những điều này là đúng. Nó không biết v́ sao mà nó lại nghĩ thế, nhưng nó biết; Voldemort, dù hắn đang ở đâu, dù hắn đang làm ǵ, đang cực kỳ nổi giận.
“Cậu thấy hắn à?” Ron nói, nh́n thật kinh dị, “Cậu… cậu thấy một cảnh tượng, hoặc một cái ǵ đó?”
Harry vẫn ngồi yên, nh́n xuống chân, để cho tâm tưởng và trí nhớ của nó thư giăn sau cơn đau.
Những h́nh bóng lộn xộn hoà vào nhau, nhưng tiếng tru vang vọng…
“Hắn muốn một cái ǵ đó được làm, và việc này tiến hành chưa đủ nhanh,” nó nói.
Một lần nữa, nó cảm thấy ngạc nhiên khi nghe thấy những từ đang phát ra khỏi miệng ḿnh, và một lần nữa lại tin chắc là chúng hoàn toàn đúng.
“Nhưng… làm sao mà cậu biết?” Ron nói.
Harry lắc đầu và lấy tay che mắt, vuốt xuống chúng bằng ḷng bàn tay. Có những đom đóm nảy lên trong chúng. Nó cảm thấy Ron đang ngồi xuống băng ghế cạnh nó và biết rằng Ron đang nh́n nó chằm chằm.
“Có phải nó giống như lần cuối không?” Ron nói bằng một giọng lặng lẽ. “Khi mà vết sẹo của cậu đau trong pḥng của mụ Umbridge ấy? Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy nổi giận à?”
Harry lắc đầu.
“Vậy th́ sao?”
Harry đang hồi tưởng lại. Nó đang nh́n vào khuôn mặt của Umbridge… vết sẹo của nó tấy đau… và nó cảm thấy một cảm giác là lạ trong bụng… một cảm giác lạ dâng trào… một niềm vui dâng trào… nhưng tất nhiên là, nó không nhận ra nó đấy là ǵ khi nó đang tự cảm thấy vô cùng đau khổ…
“Lần cuối, th́ bởi v́ hắn hài ḷng,” nó nói. “Rất hài ḷng. Hắn nghĩ… một cái ǵ đó tốt đẹp đang diễn ra. Và trong đêm trước khi chúng ta trở về Hogwarts…” nó hồi tưởng lại khi vết sẹo của nó nhói đau khủng khiếp trong pḥng của nó và Ron ở quảng trường Grimmauld… “hắn đang tức giận.
Nó nh́n sang Ron, người đang nh́n nó chằm chằm.
“Cậu có thể kế tục cô Trelawney được rồi đấy, ông bạn,” nó nói bằng một giọng kính sợ.
“Tớ đâu có nói ra những lời tiên đoán,” Harry nói.
“Không à, thế cậu biết cậu đang làm ǵ không?” Ron nói, tỏ ra vừa sợ hăi vừa ấn tượng, “Harry, cậu đang đọc tâm trí của Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy!”
“Không,” Harry nói, lắc đầu. “Nó có vẻ là… trạng thái của hắn th́ đúng hơn. Tớ chỉ cảm thấy thoáng qua về những ǵ hắn cảm thấy. Cụ Dumbledore nói rằng một điều giống như vậy đă xảy ra vào năm ngoái. Cụ nói rằng khi Voldemort ở gần tớ, hoặc khi hắn cảm thấy bực bội, th́ tớ có thể nói được những chuyện này. À, bây giờ th́ tớ cũng có thể cảm thấy được khi hắn hài ḷng…”
Ngừng một lúc. Gió mưa vẫn thét gào khắp toà nhà.
“Cậu phải nói với ai đó thôi,” Ron nói.
“Ḿnh đă nói với chú Chú Sirius lần rồi.”
“Vậy th́, nói với chú ấy về lần này nữa!”
“Làm sao bây giờ?” Harry buồn rầu nói. “Mụ Umbridge canh chừng khắp các con cú và ḷ sưởi rồi, nhớ không?”
“Vậy th́, nói với cụ Dumbledore.”
“Tớ đă nói với cậu, cụ ấy biết rồi,” Harry nói gọn, đứng dậy, lấy cái áo choàng ra khỏi mắc áo và choàng quanh người. Nói lại với cụ ấy lần nữa chẳng có ích ǵ.”
Ron đă choàng sát cái áo choàng của nó, trầm ngâm nh́n Harry.
“Cụ Dumbledore sẽ muốn biết đấy,” nó nói.
Harry nhún vai.
“Đi nào… chúng ta c̣n phải tập Bùa Im Lặng nữa.”
Chúng vội vă quay về băi đất đen ng̣m, trượt vấp trên băi cỏ lầy lội, không nói ǵ. Harry nghĩ rất lung. Chuyện ǵ mà Voldemort muốn tiến hành và nó đă không được tiến hành nhanh như ư của hắn?
“… hắn có những kế hoạch khác… những kế hoạch mà hắn không thể tiến hành trong bí mật được… những thứ mà hắn chỉ có thể có bằng sự lén lút… chẳng hạn như vũ khí. Những thứ mà hắn không có trong lần vừa rồi.”
Harry đă không nghĩ về những từ này suốt cả tuần; nó đă quá bị thu hút bởi những ǵ đang diễn ra ở Hogwarts, đă quá bận đương đầu với những trận chiến triền miên với Umbridge, về tất cả những sự can thiệp vô lư từ Bộ… nhưng bây giờ những ư nghĩ này trở lại với nó và khiến nó băn khoăn… cơn giận của Voldemort h́nh như có ư nghĩa là hắn đă không thể tiến gần hơn đến việc nắm trong tay vũ khí, bất kể đó là cái ǵ. Đội quân đă ngăn được hắn, đă cản hắn nắm trong tay vũ khí nào sao? Nó được giữ ở đâu? Lúc này ai đang giữ nó?”
“'Mimbulus mimbletonia” giọng của Ron vang lên chỉ khiến nó bừng tĩnh lại khi lăm qua cái lỗ chân dung đi vào pḥng sinh hoạt chung.
Hermione đă đi ngủ sớm, để Crookshanks nằm cuộn tṛn gần bên ghế và một dăy mũ len nằm trên bàn cạnh ḷ sưởi. Harry cảm thấy mừng khi cô bé không có ở đây, bởi v́ nó không muốn thảo luận thêm về cái đau của vết sẹo của nó và lại để cô bé thuyết phục nó đi gặp cụ Dumbledore. Ron vẫn nh́n nó bằng những cái nh́n băn khoăn, nhưng Harry lôi cuốn sách Bùa chú của nó ra và bắt đầu làm việc để hoàn thành bài luận của nó, cho dù nó chỉ giả vờ tập trung và cho đến khi Ron nói rằng nó cũng sẽ đi ngủ, th́ nó vẫn chả viết được ǵ cho ra hồn.
Thời khắc nửa đêm đă đến và qua khi Harry đọc đi đọc lại đoạn nói về cách dùng cỏ co rút, cây cần núi và cỏ hắt hơi mà không nắm được một từ nào.
Những thực vật này có tác động khích động rất mạnh lên năo bộ, và v́ vậy được dùng nhiều trong Thuốc Nước Lẫn Lộn và Ngớ Ngẩn, là thứ mà các phù thuỷ thèm muốn để tạo ra các cơn nóng nảy và bất cẩn…
… Hermione đă nói rằng chú Sirius đă trở nên bất cẩn khi phải giam ḿnh ở quảng trường Grimmauld…
… có tác dụng khích động mạnh lên năo bộ, và v́ vậy được dùng nhiều…
… tờ Tiên Tri Hàng Ngày đă nghĩ rằng năo nó bị khích động và nếu họ biết được rằng nó biết Voldemort đang cảm thấy thế nào th́…
… v́ vậy được dùng nhiều trong Thuốc Nước Lẫn Lộn và Ngớ Ngẩn…
… cả thế giới này lẫn lộn hết rồi, đúng vậy; v́ sao mà nó biết Voldemort cảm thấy ǵ? Giữa họ đă có sự kết nối kinh dị nào, cái mà cụ Dumbledore chẳng bao giờ giải thích thảo đáng cả?
… cái mà các phù thuỷ luôn mong muốn…
… Harry muốn ngủ lắm rồi…
… để tạo ra các cơn nóng nảy…
… thật là ấm áp và dễ chịu khi ngồi trên ghế bành trước ḷ sưởi, với tiếng mưa rơi mạnh bên khung cửa sổ, Crookshanks gừ gừ, và tiếng lửa lách tách…
Cuốn sách trượt khỏi cái nắm tay hờ hững của Harry và rơi uỵch xuống tấm thải trải trước ḷ sưởi. Đầu nó nghiêng sang một bên.
Nó một lần nữa lại đi dọc theo một cái hành lang không cửa sổ, tiếng chân nó vang lên trong im lặng. Khi cánh cửa ở cuối lối đi hiện ra lớn hơn, tim nó đập nhanh v́ khích động… giá như mà nó có thể mở nó ra… và đi vào phía sau…
Nó vươn tay ra… những ngón tay của nó chỉ c̣n cách cánh cửa ấy vài inch…
“Thưa ngài Harry Potter!”
Nó giật ḿnh. Những ngọn nến đă tắt hẳn trong căn pḥng sinh hoạt chung, nhưng có cái ǵ đó đang di chuyển sát bên.
“Ai đấy?” Harry nói, ngồi thẳng lên trên ghế. Ngọn lửa cũng đă gần tắt, căn pḥng rất tối.
“Dobby với con cú của ngài, thưa ngài!” một giọng lanh lảnh vang lên.
“Dobby à?” Harry khó nhọc nói, nh́n qua vùng tối hướng về nơi phát ra giọng nói.
Con gia tinh Dobby đang đứng cạnh cái bàn mà Hermione đă để lại nữa tá nón đan của cô bé. Cặp tai nhọn lớn của nó bây giờ vểnh ra từ dưới cái ǵ đó trông giống như tất cả những cái nón mà Hermione đă từng đan, nó đội cái này chồng lên cái kia, cho nên đầu của nó có vẻ kéo dài lên hai hoặc ba foot, và trên đỉnh của cái quả cầu len đó là Hedwig, đang kêu khe khẽ và rơ ràng đă hoàn toàn lành lặn.
“Dobby tự nguyện trả lại ngài Harry Potter con cú,” con gia tinh nói lanh lảnh, với một cái nh́n đầy yêu mến lan toả khắp mặt, “giáo sư Grubbly...Plank nói rằng con cú đă hoàn toàn khỏi hẳn, thưa ngài.” Nó gập người thật sâu cúi chào khiến cái mũi h́nh bút ch́ của nó quét lên cái bề mặt xác xơ của cái thảm trải ḷ sưởi và Hedwig kêu lên một tiếng lên phẫn nộ rồi bay lên cái tay vịn của cái ghế của Harry.
“Cám ơn, Dobby!” Harry nói, vuốt ve đầu con Hedwig và nhắm chặt mắt, cố dứt nó ra khỏi cái h́nh ảnh của cái cửa trong giấc mơ… nó có vẻ quá chói chang. Nh́n kỹ Dobby hơn, nó nhận ra rằng con gia tinh cũng mang nhiều cái khăn và một số không đếm nổi vớ, nên chân nó có vẻ lớn hơn nhiều so với cơ thể của nó.
“Ơ… thế ông đă lấy hết tất cả các loại y phục mà Hermione để lại đây à?”
“Ồ không, thưa ngài,” Dobby phấn khởi nói, “Dobby có lấy vài thứ cho Winky nữa, thưa ngài.”
“Vâng, thế Winky thế nào?” Harry hỏi.
Tai Dobby gục xuống chán nản.
“Winky vẫn uống bí tỉ, thưa ngài,” nó buồn rầu nói, đôi mắt xanh to tṛn của nó, vốn lớn những quả banh tennis, cụp xuống. “Cô ta vẫn không quan tâm đến y phục, thưa ngài Harry Potter. Và những gia tinh khác cũng vậy. Không ai trong bọn họ lau chùi tháp Gryffindor nữa, khi mà nón và vớ được giấu khắp nơi, họ cảm thấy bị sỉ nhục, thưa ngài. Dobby phải tự làm hết, thưa ngài, nhưng Dobby không lấy làm phiền, v́ nó luôn hy vọng được gặp ngài Harry Potter, và vào tối nay, thưa ngài, nó đă được điều ước nguyện!” Dobby lại cúi gập xuống. “Nhưng ngài Harry Potter có vẻ không được vui,” Dobby nói tiếp, đứng trở lên và rụt rè nh́n Harry. “Dobby nghe thấy cậu ta th́ thầm trong giấc ngủ. Harry Potter gặp những cơn mộng tệ hại ư?”
“Không thật sự tệ lắm,” Harry nói, ngáp và dụi mắt. “Tôi đă từng có những cơn mộng tệ hơn.”
Con gia tinh nh́n Harry với cặp mắt to tướng h́nh cầu của nó. Rồi nó nói với vẻ rất nghiêm trọng, tai nó cụp xuống. “Dobby ước là nó có thể giúp được ngài Harry Potter, v́ Harry Potter đă mang đến tự do cho Dobby và Dobby lúc này rất rất vui.”
Harry mỉm cười.
“Ông không giúp tôi được đâu, Dobby, nhưng cám ơn v́ lời đề nghị này.”
Nó cúi xuống và nhặt cuốn sách Linh dược lên. Nó sẽ cố để hoàn tất bài luận ngày mai. Nó đóng cuốn sách lại và khi nó làm vậy th́ ánh lửa bập bùng phản chiếu vết sẹo trắng trên mu bàn tay của nó – kết quả buổi cấm túc của nó với Umbridge…
“Đợi chút nào – có một chuyện mà ông có thể làm được cho tôi đấy, Dobby,” Harry chậm chạp nói.
Con gia tinh nh́n lại, hớn hở.
“Xin hăy nói đi, thưa ngài Harry Potter!”
“Tôi cần một nơi để hai mươi lăm người có thể tập luyện Pḥng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám mà không một giáo viên nào phát hiện được. Đặc biệt là,” Harry siết chặt tay trên sách, khiến vết sẹo trên tay nó sáng lên những đường trắng “giáo sư Umbridge.”
Nó tưởng là nụ cười của con gia tinh sẽ biến mất, tai nó sẽ rũ xuống; nó tưởng là con gia tinh sẽ nói rằng chuyện này là bất khả thi, hoặc khác đi th́ nó sẽ nói là nó sẽ cố t́m một nơi nào đó, nhưng đừng đặt nhiều hy vọng vào đó. Cái mà nó không chờ đợi là Dobby lại nhảy cẩng lên, tai nó vẩy một cách khoái khí, và hai tay vỗ mạnh vào nhau.
“Dobby biết một chỗ tuyệt vời, thưa ngài!” nó nói một cách vui vẻ, “Dobby có nghe nói về nó bởi những con gia tinh khác khi nó đến Hogwarts, thưa ngài. Chúng ta biết nó dưới cái tên Pḥng Đến Và Đi, thưa ngài, hoặc có thể gọi khác là Pḥng Yêu Cầu!”
“Sao thế?” Harry ṭ ṃ hỏi.
“Bởi v́ căn pḥng này chỉ có một người có thể vào,” Dobby nói thật nghiêm trọng, “khi họ thật sự cần đến nó. Đôi khi nó ở đấy, đôi khi nó không có, nhưng khi nó xuất hiện, nó sẽ luôn được trang bị cho nhu cầu của những người t́m kiếm. Dobby đă dùng nó, thưa ngài,” con gia tinh nói, hạ giọng và nh́n có vẻ như đang thú tội, “khi Winky rất say, nó đă giấu cô ta trong Căn Pḥng Yêu Cầu và nó đă t́m thấy thuốc giải Bia Bơ ở đấy, và một cái giường gia tinh xinh xắn để đặt cô ấy nằm ngủ ở đó, thưa ngài… và Dobby cũng biết là ngài Flinch đă t́m thấy một số vật liệu lau dọn phụ trội ở đó khi ông ta thiếu chúng, thưa ngài, và...“
“Và nếu như ông thật sự cần một buồng tắm,” Harry nói, th́nh ĺnh nhớ lại những ǵ cụ Dumbledore nói trong buổi Dạ Vũ Giáng Sinh ở kỳ Noel trước, “nó có thể tự phả nước đầy bồn tắm được chứ?”
“Dobby cho rằng như vậy, thưa ngài,” Dobby nói, gật đầu hăm hở, “Đó là căn pḥng kỳ ngộ nhất, thưa ngài.”
“Bao nhiêu người biết về nó?” Harry nói, ngồi thẳng người lên ghế.
“Rất ít, thưa ngài. Phần lớn mọi người t́nh cờ gặp nó khi họ thật sự cần nó, thưa ngài, nhưng thường th́ họ chẳng bao giờ gặp lại nó lần nữa, bởi v́ họ không biết nó vẫn luôn ở đó để đợi được gọi phục vụ, thưa ngài.”
“Nghe tuyệt đấy,” Harry nói, tim đập mạnh. “Nghe hoàn hảo lắm, Dobby. Khi nào th́ ông có thể chỉ tôi nó ở đâu?”
“Bấy kỳ lúc nào, thưa ngài Harry Potter.” Dobby nói, vui mừng nh́n về phía Harry đầy nồng nhiệt. “Chúng ta có thể đi ngay, nếu ngài muốn!”
Trong một thoáng Harry đă định đi với Dobby. Nó đă nửa ngồi dậy, đi ào lên lầu lấy Chiếc Áo Tàng H́nh, nhưng rồi, lần đầu tiên, tiếng th́ thầm của Hermione lại vang lên trong tai nó: bất cẩn. Dù sao th́, cũng đă quá trễ rồi, nó đă kiệt sức, và vẫn c̣n bàu luận của Snape để làm cho xong.
“Đêm nay không được, Dobby,” Harry miễn cưỡng nói, ngồi phịch trở lại xuống ghế. “Điều này rất quan trọng… tôi không muốn làm ẩu, nó cần phải được chuẩn bị kỹ lưỡng. Nghe này, ông có thể nói với tôi chính xác Căn pḥng Yêu Cầu ở đâu, và làm cách nào để đi vô nó?”
Áo choàng của chúng cuộn lên và quấn chặt vào chúng khi chúng vừa đi vừa tung toé nước lên nền những luống rau để học hai tiết Thực vật học, nơi mà chúng phải rất vất vả để nghe xem giáo sư Sprout nói ǵ giữa những tiếng mưa rơi nặng hạt nhưng những nhát búa đóng đinh trên trần nhà kính. Bài học Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí vào buổi trưa được dời từ khu đất đang tắm trong băo và một pḥng trống ở tầng trệt, và trước sự nhẹ nhơm của chúng, Angelina t́m đến đội của cô bé vào buổi trưa để nói rằng buổi tập Quidditch của chúng đă được huỷ bỏ.
“Tốt lắm,” Harry nói khẽ, khi cô bé nói với nó, “bởi v́ chúng ta đă t́m được một nơi để họp mặt cho buổi học Pḥng thủ đầu tiên của chúng ta. Tối nay, lúc tám giờ, ở tầng bảy đối diện với tấm thảm của Barnabas Gàn Dở đang bị tên quỷ khổng lồ nện. Chị nói giùm với Katie và Alicia được không?”
Cô bé có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng hứa là sẽ nói với những người khác. Harry vội vă trở về món xúc xích và cháo khoai tây của nó. Khi nó ngẩng lên để lấy một cốc nước bí, nó thấy Hermione đang nh́n ḿnh.
“Ǵ thế?” nó nặng nề nói.
“Ờ… ḿnh chỉ muốn nói rằng kết hoạch của Dobby không được an toàn lắm. Bạn không nhớ là nó đă làm bạn mất luôn tất cả xương ở trên tay à?”
“Căn pḥng ấy không phải là một ư tưởng điên rồ của Dobby đâu; cụ Dumbledore cũng đă biết về nó, cụ ấy đă nói về nó với ḿnh tại buổi Dạ Vũ Giáng Sinh.”
Sự quan tâm của Hermione hiện rơ.
“Cụ Dumbledore đă nói với bạn về nó?”
“Chỉ thoáng qua thôi,” Harry nói, nhún vai.
“Ồ, được rồi, thế th́ ổn rồi,” Hermione lanh lợi nói và không đưa ra lời phản đối nào nữa.
Cùng với Ron, bọn trẻ đă dùng gần hết ngày hôm đó để t́m những người đă kư tên trong danh sách ở Đầu Heo và nói với tụi nó về nơi gặp nhau vào buổi tối. Harry hơi thất vọng, khi Ginny nhanh nhảu đảm nhiệm việc t́m Cho Chang và bạn cô ta; tuy nhiên, đến cuối buổi ăn tối nó vững tin rằng tin tức đă được truyền đến từng người trong số hai mươi lăm người đă đến quán Đầu Heo.
Đến bảy giờ rưỡi, Harry, Ron và Hermione rời khỏi căn pḥng chung của nhà Gryffindor, Harry cầm chặt trên tay một mẫu giấy da cũ. Học sinh năm thứ năm được cho phép rời khỏi hành lang đến chín giờ, nhưng cả ba đứa tụi nó đều nh́n quanh một cách căng thẳng khi chuúng đi dọc tầng bảy.
“Giữ nó,” Harry nói, trải mẫu giấy ra trên đỉnh cái cầu thang cuối cùng, gơ cây đũa thần lên và th́ thầm, “Tôi xin long trọng thề rằng cái tôi đang làm chẳng có ǵ tốt đẹp cả.”
Một tấm bản đồ Hogwarts xuất hiện trên bề mặt trống trơn của tờ giấy da. Những chấm đen di chuyển, được gắn với những cái tên, chỉ ra là có nhiều người khác nhau đang đến.
“Thầy Flinch đang ở tầng hai,” Harry nói, giữ tấm bản đồ sát gần mắt, “ và bà Norris đang ở tầng bốn.”
“C̣n mụ Umbridge?” Hermione lo ngại hỏi.
“Trong pḥng mụ,” Harry nói, chỉ lên bản đồ. “Được rồi, đi thôi.”
Chúng vội vă lao đi dọc cầu thang về phía cái nơi mà Dobby đă mô tả cho Harry, một khoảng tường liên tục đối diện với một tấm thảm khổng lồ tả lại cảnh Barnabas Gàn Dở ngốc nghếch đang cố dạy cho tên khổng lồ tập balê.
“OK,” Harry lặng lẽ nói, trong khi tên khổng lồ bị mọt ăn khắp người ngừng việc nện không thương xót ông thầy dạy balê của hắn để nh́n mọi người. “Dobby nói rằng đi qua chỗ tường này ba lần, hết sức tập trung vào cái mà chúng ta cần.”
Tụi nó làm như vậy, quay về phía cánh cửa sổ đằng sau bức tượng trống, rồi đến cái b́nh lớn bằng vóc người ở phái đối diện. Ron trợn mắt lên khi cố tập trung; Hermione th́ thầm cái ǵ đó; Harry siết nắm đấm lại khi nó nh́n lên trên.
Chúng tôi cần một nơi để học chiến đấu… nó nghĩ. Chỉ để cho chúng tôi một nơi để tập luyện… một nơi mà họ không t́m thấy chúng tôi…
“Harry!” Hermione chợt nói, khi nó ṿng quanh bức tường ba lần.
Một cánh cửa tao nhă vừa hiện ra trên tường. Ron nh́n nó chằm chằm, có vẻ rất thận trọng. Harry bước đến, nắm lấy cái tay nắm cửa bằng đồng, kéo mở cửa và đi vào căn pḥng rộng răi đầu những ngọn nến lung linh đang phản chiếu căn hầm tám cửa phía dưới.
Những bức tường đầy những giá sách gỗ xếp dọc và thay vào những cái ghế có một cái nệm tơ lớn ở trên nền. Một dăy kệ nằm ở góc xa của pḥng đầy những dụng cụ như Sneakoscope, những Bộ Cảm Ứng Bí Mật và một cái Kính Kẻ Thù cót két mà Harry chắc là đă từng treo trong năm ngoái ở văn pḥng của tay Moody giả mạo.
“Tập phép Bất Tỉnh ở đây th́ tuyệt quá,” Ron hăm hở nói, nhún nhảy trên một cái nệm.
“Và nh́n những cuốn sách này,” Hermione cuồng nhiệt nói, lướt một ngón tay quanh trên gáy những cuốn sách lớn bọc da. “Một Bản Trích Yếu của Những lời Nguyền Thông Dụng và cách Phản Công… Những Nghệ Thuật Hắc Ám Nổi Trội… Những Câu Thần Chú Tự Bảo Vệ… wow…” cô bé nh́n sang Harry, mặt cô sáng lên, và nó thấy rằng sự có mặt của hàng trăm cuốn sách rốt cuộc cũng đă thuyết phục được Hermione rằng họ đă làm đúng. “Harry à, tuyệt quá, chúng ta có hết mọi thứ ḿnh cần ở đây!”
Và không rối rít nữa, cô bé rút ngay cuốn Những Lời Nguyền Rủa để Nguyền Rủa từ cái kệ, ngồi xuống tấm nệm gần nhất và bắt đầu đọc.
Có tiếng gơ nhẹ ở phía cửa. Harry liếc ra. Ginny, Neville, Lavender, Parvati và Dean vừa đi đến.
“Whoa,” Dean nói, bắt đầu nh́n quanh với vẻ ấn tượng. “Đây là nơi nào thế?”
Harry bắt đầu giải thích, nhưng nó chưa kịp nói xong th́ lại có thêm người đến và nó lại phải bắt đầu lại. Đến tám giờ, mọi tấm nệm đă đầy người. Harry tiến đến cửa và vặn khoá lại; nó kêu lách cách một cách hài ḷng và mọi người im lặng, nh́n vào nó. Hermione cẩn thận đánh dấu lại trang cô bé đang đọc trên cuốn Những Lời Nguyền Rủa để Nguyền Rủa và đặt nó sang một bên.
“Ờ,” Harry nói, hơi căng thẳng. Đây là nơi mà bọn ḿnh t́m được để tập các bài học, và các bạn thấy là – ờ – nó rơ ràng là rất tuyệt.”
“Nó tuyệt vời!” Cho nói, và nhiều người khác th́ thào tán thưởng.
“Thật là quái,” Fred nói, trầm ngâm nh́n quanh, “Bọn ḿnh đă từng trốn khỏi Flinch ở trong đây, nhớ không, George? Nhưng chỉ có một cái tủ đựng chổi ở kia thôi.”
“Hey, Harry, thế cái ǵ kia?” Dean hỏi từ cuối pḥng, chỉ về phía cái Ống kính mách lẻo và Tấm Kính Kẻ Thù.
“Những thứ phát hiện các ma thuật Hắc Ám,” Harry nói, bước giữa các tấm nệm về phía chúng, “Về cơ bản th́ tất cả chúng sẽ hiện lên các phù thuỷ Hắc Ám hoặc các kẻ thù đang ở quanh, nhưng bạn không nên dựa vào chúng quá nhiều, chúng có thể bị đánh lừa…”
Nó nh́n một thoáng vào Tấm Kính Kẻ Thù đang cót két; có những bóng đen đang di chuyển bên trong nó, cho dù những cái bóng này không thể nhận rơ được. Harry quay lưng lại nó.
“Ờ, tôi đă nghĩ về những chuyện mà chúng ta nên làm trước tiên và... ờ” nó thấy một cánh tay giơ lên “Ǵ thế, Hermione?”
“Ḿnh nghĩ chúng ta nên bầu một thủ lĩnh,” Hermione nói.
“Harry là thủ lĩnh,” Cho nói ngay, nh́n Hermione như thể cô bé bị điên.
Bao tử Harry lại cuộn lại.
“Vâng, nhưng ḿnh nghĩ là chúng ta nên bầu chọn một cách chính quy,” Hermione nói, b́nh thản. “Nó làm cho mọi việc đúng nghi thức và cho bạn ấy quyền lực cần thiết. V́ vậy... ai nghĩ là Harry nên là thủ lĩnh của chúng ta nào?”
Mọi người giơ tay lên ngay, thậm chí cả Zacharias Smith, mặc dù nó làm một cách không nhiệt thành lắm.
“Ơ... được rồi, cám ơn các bạn,” Harry nói, nó cảm thấy mặt ḿnh đang nóng bừng, “Và... ǵ nữa thế, Hermione?”
“Ḿnh nghĩ là chúng ta nên có một cái tên,” cô bé vui vẻ nói, tay vẫn c̣n giơ cao. “Nó có thể thúc đẩy tinh thần và sự đoàn kết của cả đội, các bạn nghĩ sao?”
“Chúng ta có thể gọi là Liên Đoàn Anti-Umbridge được không?” Angelina thích thú nói.
“Hoặc là Nhóm Bộ Pháp Thuật là Những Đứa Trẻ To Xác?” Fred đề nghị.
“Em đang nghĩ đây,” Hermione nói, cau mày với Fred ”có lẽ là một cái tên để nói với mọi người là chúng ta đang làm ǵ, để chúng ta có thể nói đến nói một cách an toàn bên ngoài các cuộc họp.”
“Hiệp hội Pḥng thủ?” Cho nói. Gọi tắt là DA (Defence Associataion), và thế là chẳng ai biết bọn ta đang nói ǵ hết?”
“Vâng, cái chữ DA ấy hay lắm,” Ginny nói, “Ḿnh dùng nói để gọi tắt cho chữ Quân đội Dumbledore (Dumbledore’s Army). bởi v́ đó là điều mà Bộ sợ nhất, đúng không?”
Những tiếng th́ thầm và cười tán thưởng vang lên.
“Thế tất cả đều đồng ư là DA phải không?” Hermione nói với giọng quan dạng, quỳ lên trên tấm nệm của ḿnh để đếm. “Có đa số rồi... thông qua!”
Cô bé trải tờ giấy da với chữ kư của tụi nó ra viết cái tên lên đỉnh với những chữ cái lớn:
“Được rồi,” Harry nói, khi cô bé ngồi xuống trở lại, “chúng ta sẽ bắt đầu tập chứ? Ḿnh nghĩ rằng điều đầu tiên chúng ta nên tập là bài Expelliarmus, các bạn biết đấy, Bùa Tước Vũ Khí. Ḿnh biết rằng nó khá cơ bản nhưng ḿnh thấy là nó khá hữu dụng...“
“Ôi, xin đừng,” Zacharias Smith nói, tṛn mắt lên và khoanh tay lại. “Tôi không nghĩ là Expelliarmus sẽ giúp chúng ta chống lại được Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy, đúng không vậy?”
“Tôi đă dùng nó chống lại hắn,” Harry nói nhẹ nhàng, “Nó đă cứu mạng tôi vào tháng Sáu.”
Smith há hốc miệng một cách ngớ ngẩn. Cả pḥng c̣n lại im lặng.
“Nhưng nếu các bạn nghĩ là nó dưới tầm bạn, các bạn có thể đi.” Harry nói.
Smith không đi. Và cũng không ai đi.
“Được rồi,” Harry nói, miệng nói hơi khô lại hơn b́nh thường khi mọi cặp mắt đều đổ dồn về nó. “Ḿnh nghĩ là chúng ta nên chia thành từng cặp và tập.”
Có một cảm giác rất lạ khi bắt đầu đưa ra những lời chỉ dẫn, nhưng càng lạ hơn khi thấy mọi người đều răm rắp tuân theo. Mọi người đứng dậy và chia cặp. Có thể đoán trước, Neville không có bạn tập.
“Bạn có thể tập mới ḿnh,” Harry nói với nó. <quái, hai mươi lăm người th́ phải có số lẻ chứ, bà Rowling quên môn toán rồi)> “Được rồi – đếm đến ba nhé, bắt đầu – một, hai, ba –“
Cả pḥng th́nh ĺnh vang lên tiếng hô Expelliarmus. Đũa thần vung lên khắp mọi hướng; những câu thần chú chệch hướng giáng trúng những quyển sách trên kệ và hất chúng bay văng lên lung tung trong không khí. Harry quá nhanh so với Neville, cây đũa của Neville văng ra khỏi tay nó, văng trúng cái trần, toé lửa ra, và bay tuốt luốt lên đỉnh kệ sách, kêu lách cách trên đó, và Harry gọi nó lại bằng Bùa Triệu Tập. Nh́n quanh, nó nghĩ là nó đúng khi nó đề nghị mọi người tập những phép cơ bản trước; có nhiều người dùng câu thần chú này một cách trật lất; nhiều người không thể Tước Vũ Khí đối phương được, mà chỉ khiến đối thủ lùi lại vài bước hoặc nhăn mặt khi câu thần chú yếu ớt của họ sượt qua đối thủ.
“Expelliarmus!” Neville nói, và Harry, đang sơ ư, thấy cây đũa thần của nó bay tuốt ra khỏi tay nó.
“TÔI LÀM ĐƯỢC RỒI!” Neville la lên khoái chí. “Trước đây tôi chưa bao giờ làm được cả – TÔI LÀM ĐƯỢC RỒI!”
“Tốt lắm!” Harry nó với giọng khuyến khích, quyết định không chỉ rơ ra rằng trong một trận đấu thật sự th́ đối thủ của Neville sẽ không nh́n đi hướng khác và cầm đũa một cách hờ hững tnhư thế. “Nghe này, Neville, cậu có thể sang tập đổi phiên với Ron và Hermione vài phút để ḿnh để có đi ṿng quanh và xem mọi người khác tập không?” <quả là bà Rowling quên béng mất tính chẵn lẻ của số rồi
Harry đi về phía giữa pḥng. Có cái ǵ đó rất lạ xảy ra cho Zacharias Smith. Cứ mỗi lần nó há miệng ra để tước vũ khí Anthony Goldstein th́ vũ khí của nó lại văng đi, cho dù Anthony có vẻ như chưa hề phát ra một âm thanh nào. Harry không cần phải nh́n đâu xa để giải điều bí mật này: Fred và George đứng cách Smith vài foot và thay phiên nhau chĩa đũa vào lưng nó.
“Xin lỗi, Harry,” George lấp liếm nói, khi Harry nh́n sang nó, “Không cưỡng lại được.”
Harry bước sang những đôi khác, cố chỉnh lại cho những ai thực hiện câu thần chú sai. Ginny bắt cặp với Michael Corner; cô bé thực hiện rất tốt, c̣n Michael có vẻ như rất tệ hoặc chẳng hề muốn tấn công cô bé <i see>. Ernie Macmillan đang lả lướt cây đũa thần của ḿnh một cách không cần thiết, khiến cho đối thủ của nó có thời gian để pḥng thủ; anh em nhà Creevey rất hăng nhưng làm sai bét và chịu trách nhiệm cho việc tất cả những cuốn sách văng ra khỏi những cái kệ chung quanh chúng; Luna Lovegood khá thất thường, đôi khi cô bé hất văng được đũa thần của Justin Finch...Fletchley ra khỏi tay nó, và những lần khác th́ chỉ làm cho tóc cậu bé dựng đứng cả lên.
“OK, ngừng lại thôi!” Harry la lên. “Ngừng lại! Ngừng lại!”
“Tôi cần một cái c̣i,” nó nghĩ, và ngay lập tức phát hiện ra một cái hiện ra nằm trên đỉnh một dăy sách gần nhất. Nó tóm lấy và thổi to. Mọi người hạ đũa xuống.
“Không tồi lắm,” Harry nói, “nhưng rơ ràng có vài người cần phải cải thiện thêm.” Zacharias nh́n nó chằm chằm. “Thử lại thôi.”
Nó lại đi quanh pḥng, dừng lại đây đó để đưa ra những chỉ dẫn. Dần dần rồi khả năng chung của mọi người cũng được cải thiện từ từ.
Nó tránh đi lại gần Cho và bạn cô bé một thoáng, nhưng sau khi đi hai lần quanh những đôi khác trong pḥng, nó cảm thấy không thể bỏ qua họ được nữa.
“Ồ không,” Cho nói có vẻ lộn xộn khi nó tiến lại gần, “Expelliarmious! Ḿnh muốn nói, Expellimelius’t’! Ḿnh – ôi, xin lỗi, Marietta!”
Cổ tay áo của cô bạn tóc quăn của Cho bắt đầu bắt lửa; Marietta dập nó bằng cây đũa của ḿnh và nh́n Harry như thể đó là lỗi của nó.
“Anh là em bối rối quá, trước đó em làm tốt lắm!” Cho thiểu năo nói với Harry.
“Nó cũng khá tốt mà,” Harry nói dối, nhưng cô bé nhướng mày lên khi cậu bé nói, “Ồ, không, nó khá tồi, nhưng anh nghĩ em có thể làm được mà, anh đă quan sát ở đằng kia năy giờ,”
Cô bé cười. Cô bạn Marietta của cô nh́n họ với vẻ chua như dấm và quay đi.
“Đừng để ư bạn ấy,” Cho th́ thào. “Bạn ấy thật sự không muốn đến đây nhưng em đă đem bạn ấy theo ḿnh. Ba mẹ bạn ấy cấm bạn ấy làm điều ǵ phật ư Umbridge. Anh biết không – mẹ bạn ấy làm việc ở Bộ.”
“Thế c̣n ba mẹ em?” Harry hỏi.
“Ờ, họ cũng cấm em nghịch ư bà Umbridge luôn,” Cho nói, ngẩng đầu lên với vẻ kiêu hănh. “Nhưng nếu họ nghĩ là em sẽ không chiến đấu với Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy sau những ǵ đă xảy ra cho anh Cedric...“
Cô bé ngừng lời, có vẻ bối rối, và một sự im lặng lúng túng diễn ra với họ; tiếng cây đũa thần của Terry Boot rít lên qua tai Harry và nó văng trúng ngay mũi Alicia Spinnet.
“Ờ, ba của em rất ủng hộ cho bất kỳ hành động anti...Bộ nào!” Luna Lovegood nói một cách tự hào từ phía sau Harry; rơ ràng là cô bé đă nghe trộm cuộc trao đổi của cậu bé trong khi Justin Finch...Fletchey cố gắng dăy thoát ra khỏi cái áo choàng đang trùm lên đầu cậu. “Ba em luôn nói rằng ông ta tin vào những chuyện của lăo Fudge; em muốn nói về số yêu tinh mà Fudge đă ám sát! Và tất nhiên ông ta đă dùng Bộ Bí Ẩn để phát triển những thứ chất độc kinh dị, nà ông ta đă bí mật dùng để đầu độc bất kỳ ai không tán đồng ông ta. Và đó là cái món Umgubular Slashkilter –“
“Đừng có hỏi,” Harry th́ thào với Cho khi cô bé há hốc mồm ra, đầy sửng sốt. Cô bé rúc rích cười.
“Hey Harry,” Hermione gọi từ góc kia của căn pḥng, “bạn có coi lại giờ chưa?”
Nó nh́n xuống đồng hồ, và sửng sốt khi nhận ra rằng đă chín giờ mười phút, điều đó có nghĩa là chúng cần phải trở về pḥng sinh hoạt chung hoặc có thể rủi ro bị tóm và phạt bởi Flinch v́ vi phạm kỷ luật. Nó thổi c̣i, mọi người ngừng ḥ hét “Expelliarmus” và những chiếc đũa thần cuối cùng lẻng kẻng trên nền nhà.
“Được rồi, nh́n chung là khá tốt,” Harry nói, “nhưng bọn ḿnh quá giờ rồi, bọn ḿnh nên rời khỏi đây. Giờ này, nơi này tuần sau nhé?”
“Sớm hơn đi!” Dean Thomas hăm hở nói và nhiều người gật đầu đồng ư.
Tuy nhiên, Angelina lại nói nhanh. “Mùa Quidditch đă bắt đầu rồi, bọn ḿnh cũng cần nhiều thời gian để luyện tập.”
“Vậy th́ tối thứ Tư tuần sau vậy,” Harry nói, “bọn ḿnh có thể quyết định về việc những buổi tập thêm. Thôi nào, bọn ḿnh nên đi thôi.”
Nó lại rút tấm Bản Đồ Kẻ Cướp ra và kiểm tra cẩn thận xem có dấu vết nào của các giáo viên ở tầng bảy không. Nó để mọi người đi ra từng nhóm ba và bốn người, lo lắng dơi theo những dấu nhỏ của họ để thấy họ đă an toàn trở về kư túc xá: nhóm Hufflepuff trở về hành lang ngầm nên họ đi ra hướng bếp, nhóm Ravenclaws đi về ngọn tháp phía tây của lâu đài, c̣n nhóm Gryffindor đi dọc theo hành lang về chỗ tấm chân dung của Bà Béo.
“Rất, rất là tốt, Harry à,” Hermione nói, khi cuối cùng chỉ c̣n cô bé, Harry và Ron ở lại.
“Phải, đúng vậy!” Ron hăm hở nói, khi tụi nó đi ra khỏi cửa và quan sát nó tan trở lại thành đá đằng sau tụi nó. “Cậu có thấy tớ tước vũ khí Hermione không, Harry?”
“Chỉ được mỗi một lần,” Hermione nói với vẻ chọc tức. “Ḿnh tước được của bạn ḿnh hơn bạn tước của ḿnh...“
“Ḿnh không chỉ thắng bạn một lần, ḿnh thắng bạn ít nhất ba lần...“
“Ờ, nếu như bạn tính luôn cái lần bạn bị vấp và đánh văng cây đũa khỏi tay ḿnh...“
Chúng tranh căi suốt quăng đường trở về căn pḥng chung, nhưng Harry không lắng nghe chúng. Nó vẫn để mắt lên tấm Bản Đồ Kẻ Cướp nhưng nó lại đang măi nghĩ về việc Cho nói rằng nó làm cho cô bé bối rối.
Copyright © 2002 - 2004 by Hồ Xị
All rights reserved