Harry Potter 5

Chương 2: Vết mổ của những con cú

 

In trang này

Trang chủ Chương [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12]
                    [13] [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20] [21] [22] [23] [24]
                    [25] [26] [27] [28] [29] [30] [31] [32] [33] [34] [35] [36] [37] [38]

 

“Cái ǵ?” Harry ngơ ngác hỏi.

“Hắn chuồn rồi!” bà Figg nói, siết tay lại. “Chuồn đi để xem coi có ai đó mà ba hoa về việc những vạc thuốc và cán chổi! Ta đă nói với hắn là ta sẽ lột da sống hắn nếu hắn chuồn, và bây giờ th́ nh́n xem! Những Kẻ Điên! Cũng may mà ta đă có ông Tibbies cho chuyện này! Nhưng chúng ta không có thời gian để loăng quăng ở đây đâu! Nhanh lên nào, chúng ta phải đưa mi về! Ồ, sẽ c̣n có rắc rối đây! Ta sẽ giết hắn!”

“Nhưng –“ Việc phát hiện ra bà láng giềng gàn dở mê mèo biết những Kẻ Điên khi thấy hai tên trong bọn chúng bị hạ trên đường gần như là cú shock lớn nhất cho Harry “Bà,- bà là phù thuỷ?”

“Ta là một Squib, như tên Mundungus đó biết rơ, và v́ vậy ta phải nai lưng ra mà giúp mi chống lại những Kẻ Điên đó, biết không? Hắn đă đem mi bỏ chợ trong khi ta đă cảnh cáo hắn –“

“Ông Mundungus đó đă theo tôi? Đợi chút – chính ổng rồi! Ổng đă disapparate ngay trước nhà tôi!”

“Đúng, đúng, đúng thế, nhưng may thay ta đă đặt ông Tibbies dưới xe để đề pḥng trường hợp này, rồi ông Tibbies đến và khuyến cáo ta, nhưng lúc mà ta đến nhà mi th́ mi đă đi – c̣n bây giờ th́ – ôi, cụ Dumbledore sẽ nói ǵ nhỉ? Mi!” bà rít lên với Dudley vẫn c̣n nằm ngửa trên nền hẻm. “Nhấc cái mông béo của mi lên, nhanh lên!”

“Bà biết cụ Dumbledore?” Harry nói, nh́n bà ta chằm chằm.

“Tất nhiên là ta biết cụ Dumbledore, ai mà không biết cụ Dumbledore? Nhưng, thôi nào – ta sẽ không thể giúp được nếu chúng trở lại, ta chưa bao giờ phải Biến ra nhiều cái túi trà thế này.”

Bà ta cúi xuống, nắm lấy cánh tay khổng lồ của Dudley bằng cánh tay nhăn nheo của ḿnh và kéo mạnh.

“Đứng dậy, tên đần vô dụng này, đứng dậy!”

Nhưng Dudley không thể hoặc không muốn chuyển động. Nó vẫn nằm ́ trên mặt đất, run như cầy sấy và tái xám mặt mày, miệng mím chặt.

“Vẫn như thế” Harry nắm lấy tay Duddley và cố sức kéo lên. Với một nỗ lực ghê gớm nó đă lôi được Duddley đứng dậy trên chân nó. Duddley vẫn có vẻ như đang ngất. Đôi mắt ti hí của nó đảo tṛng và mồ hôi đóng hạt trên mặt nó; đến khi Harry buông nó ra th́ nó lắc lư nghiêng ngă.

“Nhanh lên nào!” Bà Figg bực bội nói.

Harry quàng một cánh tay to tướng của Dudley qua vai nó và đỡ Dudley đi trên đường, hơi trĩu người xuống dưới sức nặng của nó. Bà Figg lúc lắc trước mặt họ, săm soi chung quanh góc đường một cách bất an.

“Sẵn sàng rút đũa ra nhé,” bà nói với Harry, khi họ đi vào đường Wisteria. “Mặc xác cái Đạo luật Bí mật ấy, dù cho chúng ta sẽ bị khốn khổ về chuyện này, có thể là chúng ta sẽ bị treo lên làm mồi cho một con rồng như một quả trứng. Bây giờ là lúc nói về Bộ Luật Giới Hạn Hợp Lư dành cho Phù Thuỷ Thiếu Niên… đó chính là điều cụ Dumbledore lo ngại – Chuyện này sẽ dẫn đến đâu? Ồ, chỉ là ông Prentice… đừng có giấu cây đũa thần đi, nhóc, ta đă không nói với mi là ta hết phép rồi sao?”

Không dễ chút nào để giữ cây đũa thần và đỡ Dudley đi cùng lúc. Harry đă sốt ruột nhéo mạnh vào sườn ông anh họ, nhưng Dudley có vẻ như đă từ bỏ mọi tham muốn được di chuyển một cách độc lập. Nó trĩu xuống vai Harry, cặp chân nầng nẫng của nó kéo lê trên mặt đường.

“V́ sao mà bà không nói với cháu rằng bà là một Squib, bà Figg?” Harry hỏi, hổn hển v́ cố để mà đi “Những lúc mà cháu đi ngang nhà bà – sao bà không nói ǵ cả?”

“Lệnh của Dumbledore. Ta phải trông chừng mi nhưng không được nói ǵ hết, mi c̣n bé quá. Ta xin lỗi v́ khiến mi đă phải cảm thấy tuyệt vọng, Harry, nhưhg nhà Dursley sẽ chẳng cho mi đi nếu chúng cảm thấy mày hài ḷng. Không dễ chút nào, mi biết đấy… nhưng mà, trời ạ’ bà ta nói một cách đầy bi kịch, siết tay lại một lần nữa “khi mà cụ Dumbledore, nghe về chuyện này – về việc Mundungus chuồn đi, ca của hắn kéo dài đến nửa đêm – hắn đâu nhỉ? Làm sao ta nói với cụ Dumbledore chuyện ǵ đă xảy ra? Ta không thể Apparate.”

“Cháu có một con cú, bà có thể dùng nó.” Harry lầm bầm, nó thấy xương sống nó đang kêu lách tách dưới sức nặng của Dudley.

“Harry, mi không hiểu đâu! Cụ Dumbledore sẽ cần phải hỏi lại càng nhanh càng tốt, trên Bộ có cách của họ để phát hiện ra việc dùng ma thuật của thiếu niên, lúc đó họ cũng đă biết, mi phải nhớ lời ta.”

“Nhưng cháu bị bọn Kẻ Điên tấn công, cháu phải dùng ma thuật thôi – họ hẳn là phải quan tâm hơn đến những Kẻ Điên tràn ngập đường Wisteria chứ?”

“Ối trời ơi, ta mong như vậy, nhưng mà ta sợ rằng – MUNDUGUS FLETCHER, TA SẼ GIẾT MI!”

Có một tiếng động khẽ rồi một mùi rượu trộn với mùi thuốc lá tanh ŕnh tràn ngập không khí khi một người đàn ông lùn mập râu lởm chởm trong một cái áo choàng vá chằng vá đụp xuất hiện trước họ. Ông ta có một cặp chân ṿng kiềng cũn cỡn, một mái tóc dài rối tinh, và một cặp mắt to đỏ ngầu khiến ông ta có vẻ khốn khổ như một con chó săn basset. Ông ta đang nắm chặt một cái bó bàng bạc mà Harry nhận ra ngay là chiếc Áo Tàng H́nh.

“Có chuyện ǵ thế, Figgy?” ông ta nói, nh́n chằm chằm từ bà Figg sang Harry rồi Dudley. “Chuyện bí ẩn ǵ đă xảy ra thế này?”

“Tiếp tục là bí ẩn cho ông!” bà Figg gào lên. “Những Kẻ Điên, gă vô dụng kia, tên bất lương hèn hạ trốn tránh công việc!”

“Những Kẻ Điên?” Mundungus lặp lại, thất kinh. “Những Kẻ Điên, đâu?”

“Phải, ngay tại đây nè, cái gă vô dụng như cái vũng nước thải của dơi kia, ngay tại đây nè!” Bà Figg rít lên. “Những Kẻ Điên tấn công thằng bé mà mi phải trông chừng!”

“Trời,” Mundungus yếu ớt nói, nh́n từ bà Figg sang Harry, rồi lặp lại. “Trời, tôi -”

“Và mi th́ đi mua cái vạc ăn cắp! Ta đă nói với mi không được đi rồi? Bộ ta không nói sao?”

“Tôi - ờ – tôi –“ Mundungus có vẻ rất lúng túng. “Đó là một cơ hội làm ăn rất tốt thế là –“

Bà Figg vung tay lên khiến cái túi đang đung đưa của bà quật quanh mặt Mundungus rồi siết lại; từ những tiếng động lanh canh phát ra ta có thể thấy rằng nó đầy thức ăn cho mèo.

“Ouch- thả ra – thả ra – con dơi già điên này! Phải có kẻ đi báo với cụ Dumbledore!”

“Đúng – họ – phải!” bà Figg kêu lên, vung vẩy cái túi khắp mọi chỗ trên người Mundungus mà bà có thể với tới được “Và –tốt – hơn – là - mi- có- thể- nói -với – cụ rằng- mi- đă – không – ở –đây – để – giúp.”

“Thu cái lưới tóc của bà lại!” Mundungus nói, rúm lại, tay ông đưa lên đầu. “Tôi sẽ làm. Tôi sẽ làm!”

Rồi với một tiếng động khẽ, ông ta biến mất.

“Ta hy vọng là cụ Dumbledore sẽ giết phăng hắn!” bà Figg giận dữ nói, “nào, bây giờ th́ tiếp nào, Harry, mi c̣n đợi ǵ thế?”

Harry quyết định là sẽ không phung phí những hơi thở c̣n lại của nó để nói rằng nó phải vất vả như thế nào khi đi cùng với thân h́nh to xác của Dudley. Nó cố sống cố chết kéo lê Dudley nửa mê nửa tỉnh lảo đảo bước đi.

“Đến khi đưa mi về đến cửa,” bà Figg nói, khi họ quẹo về đường Privet, “Trong trường hợp xuất hiện thêm nhiều tên trong bọn chúng… ôi, trời ơi, một tai hoạ… và mi phải tự ḿnh quần nhau với chúng… và cụ Dumbledore nói rằng bằng mọi giá bọn ta phải giữ không cho mi phải dùng đến phép thuật… thui kệ, khóc lóc về chuyện đă qua th́ chẳng hay ho ǵ, ta nghĩ thế… nhưng lúc này một con mèo đang ở giữa bọn yêu tinh.”

“Vậy” Harry hổn hển” cụ Dumbledore đang theo dơi cháu?”

“Tất nhiên là ông ta làm thế,” bà Figg nóng nảy trả lời. “Bộ mi nghĩ rằng ông ta để mi lang thang một ḿnh sau những ǵ đă diễn ra vào tháng Sáu à? Trời đất quỷ thần ơi, nhóc, người ta nói rằng mi thông minh lắm mà… ừ… chui vào đó đi.” bà nói, khi họ đến ngôi nhà số bốn. “ta ngĩ rằng sẽ có ai đó sớm liên lạc với mi.”

“Thế bà sẽ làm ǵ?” Harry vội vă hỏi.

“Ta sẽ đi thẳng về nha,ø” bà Figg nói, nh́n chằm chằm vào con đường tối đen và rùng ḿnh “Cần phải đợi chỉ dẫn thêm. Cứ ở nhà. Tạm biệt.”

“Đợi đă, khoan đi đă! Cháu c̣n muốn biết –“

Nhưng bà Figg đă lon ton bước đi, đôi dép lê lệch xệch, cái túi lưới leng keng.

“Đợi đă!” Harry kêu với theo bà. Nó có hàng triệu câu hỏi để hỏi với bất kỳ ai có liên lạc với cụ Dumbledore; nhưng chỉ trong vài giây bà Figg đă bị nuốt chửng bởi bóng đêm.

Cáu kỉnh, Harry điều chỉnh lại cơ thể Dudley trên vai nó và ́ à ́ ạch leo lên con đường trong vườn ngôi nhà số bốn.

Đèn tiền sảnh bật sáng. Harry nhét cây đũa thần của nó vào lưng quần, rung chuông và nh́n thấy bóng d́ Petunia hiện ra, lớn dần, méo mó qua tấm kiếng cong ở cửa trước.

“Diddy! Lúc nào cũng đúng giờ cả, con cưng –cưng Diddy của mẹ, chuyện ǵ thế này?”

Harry nh́n qua Dudley, và vừa kịp rút khỏi tay nó. Dudley ngay lập tức lúc lắc người, khuôn mặt của nó tái xanh… đoạn nó mở miệng và nôn thốc nôn tháo ra thảm chùi chân.

“DIDDY! Diddy, chuyện ǵ với con thế này? Vernon? VERNON!”

Dượng của Harry nhảy xổ ra pḥng khách, bộ ria quặp của ông vung vểnh như vẫn thường thấy lúc ông đang khích động. Ông vội lao tới giúp d́ Petunia đưa tấm thân mềm nhũn của Dudley qua ngưỡng cửa trong khi vẫn cố tránh cái băi dơ dáy kia.

“Nó bị ốm rồi, Vernon!”

“Chuyện ǵ thế, con trai? Chuyện ǵ xảy ra thế này? Bộ bà Polkiss cho con uống một thứ trà lạ à?”

“Sao mà người con dơ bẩn thế, con yêu? Bộ con nằm lê la ra đường à?”

“Đợi nào, con không bị bóp cổ chứ, con trai?”

D́ Petunia kêu thét lên.

“Gọi cảnh sát, Vernon! Gọi cảnh sát! Diddy, con yêu, nói với mẹ đi nào! Bọn chúng đă làm ǵ con nào?”

Trong sự ồn ào đó tuồng như chẳng có ai để ư đến Harry, và điều đó chính hợp ư nó. Nó cố gắng luồn vào trong ngay trước khi dượng Vernon đóng sầm cánh cửa và, trong khi nhà Dursley mang sự náo nhiệt của họ từ tiền sảnh xuống nhàbếp, Harry rón rén và cẩn thận đi về cầu thang.

“Ai đă làm chuyện này, con trai? Cho ba mẹ biết tên. Ba mẹ sẽ xử nó, đừng lo.”

“Suỵt! Nó đang cố nói ǵ đó ḱa. Vernon! Chuyện ǵ thế, Diddy? Nói với mẹ này!”

Chân của Harry đă đặt lên bậc thấp nhất của cầu thang khi Dudley bắt đầu t́m lại được giọng nói của nó.

“Thằng đó.”

Harry đờ người, đứng trên cầu thang, mặt nh́n trời, chờ đợi cơn thịnh nộ.

“THẰNG KIA! ĐẾN ĐÂY!”

Với một cảm giác giận dữ và khiếp hăi pha trộn vào nhau, Harry từ từ rút chân khỏi cầu thang và quay xuống đi theo nhà Dursley.

Cái bếp sạch boong sáng lên một cách kỳ lạ so với bóng tối đen kịt bên ngoài. D́ Pentunia đưa Dudley ngồi vào ghế; nó vẫn c̣n rất xanh và run. Dượng Vernon đứng trước cái bảng khô ráo, nh́n chằm chằm Harry với đôi mắt ti hí, nhỏ xíu.

“Mày đă làm ǵ con tao?” Ông gầm gừ đe doạ.

“Chẳng làm ǵ cả?” Harry nói, biết rơ rằng dượng Vernon không hề tin nó.

“Nó đă làm ǵ con, Diddy?” d́ Petunia nói bằng một giọng run rung, bà đă lau sạch vết nôn khỏi cái áo khoác da của Dudley. “Chuyện ǵ, chuyện ǵ nếu con-biết-chuyện-ǵ, con yêu? Nó đă dùng cái vật đó à?”

Chậm chạp, rụt rè, Dudley gật đầu.

“Tôi không có làm!” Harry rắn rỏi trả lời, khi d́ Petunia la lên và Vernon đă kịp làm việc đó. “Tôi chẳng có làm ǵ anh ấy cả, không phải tôi, mà là –“

Nhưng đúng vào lúc đó một con cú cuống cuồng đâm bổ vào cửa sổ nhà bếp. Lướt sát ngang đầu dượng Vernon, nó băng ngang bếp, thả một cái phong b́ da dê mà nó đang mang trong mỏ xuống chân Harry, quay đi một cách điệu đàng, đầu cánh của nó lướt ngang đỉnh cái tủ lạnh, rồi nó bay ra ngoài trở lại và biến mất trong vườn.

“NHỮNG CON CÚ!” dượng Vernon gào lên, mạch máu căng phồng lên trong cơn giận dữ điên khùng khi ông đóng sầm cửa sổ lại “LẠI BỌN CÚ! TAO SẼ KHÔNG CHO MỘT CON CÚ NÀO VÀO NHÀ TAO NỮA!”

Nhưng Harry đă mở cái phong b́ và lôi lá thư bên trong ra, tim nó đập mạnh tại đâu đó trong vùng trái táo Adam của nó.

“Ngài Potter thân mến,

Chúng tôi vừa nhận được tin t́nh báo rằng ngài đă thực hiện Charm Patronus vào lúc chín giờ kém hai mươi ba tối nay tại vùng đất không cho phép –Muggle trước sự chứng kiến của một người Muggle.

Với sự vi phạm nghiêm trọng của Bộ Luật Giới Hạn Hợp Lư dành cho Phù Thuỷ Thiếu Niên, ngài đă bị trục xuất khỏi trường Ma Thuật và Phù Thuỷ Hogwarts. Đại diện Bộ sẽ gọi ngài tại nơi ở của ngài trong thời gian ngắn để tiêu huỷ cây đũa thần của ngài.

V́ ngài đă nhận được một cảnh cáo chính thức trong trường hợp vi phạm trước đây tại Phần 13 của Liên Bang Quốc Tế về Đạo Luật Ngăn Cấm Chiến Tranh Bí Mật, chúng tôi rất tiếc phải báo với ngài rằng ngài được yêu cầu phải tŕnh diện tại buổi điều trần kỷ luật tại Bộ Phép Thuật vào lúc 9 giờ sáng ngày 20 tháng Tám.

Hy vọng rằng ngài hiểu rơ,

Trân trọng,

Mafalda Hopkirk

Văn Pḥng Dùng Sai Phép Thuật

Bộ Phép Thuật

 

Harry đọc lá thư hai lần. Nó chỉ bừng tỉnh khi dượng Vernon và bà Petunia bắt đầu nói. Trong đầu nó, chỉ c̣n băng giá và tái tê. Sự kiện này đă khiến nó tê dại mọi cảm xúc như bị chích thuốc mê. Nó đă bị tống cổ khỏi Hogwart. Mọi thứ đă hết. Nó sẽ chẳng bao giờ trở lại đó nữa.

Nó nh́n về phía nhà Dursley. Mặt dượng Vernon tím ngắt, ông gào thét, vung nắm đấm lên; d́ Petunia ṿng tay quanh Dudley, đang nôn mửa trở lại.

Bộ năo đang đờ đẫn của Harry có vẻ như đă tỉnh táo trở lại. Đại diện Bộ sẽ gọi ngài tại nơi ở của ngài trong thời gian ngắn để tiêu huỷ cây đũa thần của ngài. Chỉ có một cách. Nó phải chạy trốn – ngay. Nó sẽ đi đâu? Harry không biết, nhưng chỉ có một việc chắc chắn rằng ở Hogwart hoặc tại ngoại vi của nó, nó sẽ cần chiếc đũa thần. Gần như đang mộng du, nó rút cây đũa thần ra và quay người đi ra khỏi bếp.

“Mày nghĩ là mày đang đi đâu?” dượng Vernon thét lên. Khi Harry không trả lời, ông ào ra giữa bếp để chắn ngang cửa lên tiền sảnh. “Tao chưa hết chuyện với mày, thằng nhăi!”

“Tránh đường” Harry lặng lẽ nói.

“Mày phải ở đây và giải thích tại sao con trai tao –“

“Nếu ông không tránh đường, tôi sẽ cho ông biết tay,” Harry nói, giơ cao cây đũa.

“Mày không được đưa cái đó về phía tao!” dượng Vernon gầm gừ. “Tao biết mày không được phép dùng nó ngoài cái ngôi nhà điên mà mày gọi là trường!”

“Cái ngôi nhà điên đó vừa đuổi tôi,” Harry nói. “V́ vậy tôi có thể làm mọi thứ mà tôi thích. Ông có ba giây. Một-hai-“

Một tiếng CRACK lại vang lên trong bếp. D́ Petunia kêu thét lên, dượng Vernon gào lên và hụp xuống, lần thứ ba trong đêm nay Harry t́m kiếm nguyên nhân của sự xáo trộn mà nó không hề làm. Ngay lập tức nó t́m ra ngay: một con cú bếp xù lông đang đậu ngay ngoài ngưỡng bếp, vừa công phá cánh cửa sổ đóng kín.

Bỏ mặc ông dượng Vernon đang hét toáng lên mỗi chữ “CÚ!” Harry chạy băng ngang pḥng và vặn mạnh tay đấm cửa số. Một cuộn giấy da tṛn buộc chặt dưới chân con cú, nó xù lông, và bay đi khi Harry lấy bức thư ra. Tay run rẩy, Harry mở lá thư thứ hai này ra, nó được viết rất vội và nguệch ngoạc bằng mực đen.

Harry –

Cụ Dumbledore vừa đến Bộ và cụ ấy đang cố gắng giải quyết mọi chuyện. ĐỪNG RỜI KHỎI NHÀ D̀ VÀ DƯỢNG CỦA CẬU. ĐỪNG DÙNG PHÉP THUẬT THÊM LẦN NÀO NỮA. ĐỪNG CÓ NỘP CÂY ĐŨA THẦN CỦA CẬU. Arthur Weasley.

Cụ Dumbledore đang cố giải quyết mọi chuyện… thế có nghĩa là ǵ? Cụ Dumbledore có bao nhiêu quyền lực để vượt lên Bộ Phép Thuật? Chẳng lẽ vẫn c̣n cơ hội để nó quay lại Hogwarts? Một tia hy vọng nhỏ bùng lên trong lồng ngực Harry, và gần như bị bóp nghẹt đi bởi sự sợ hăi – làm sao mà nó có thể chống lại việc giao nộp đũa thần mà không dùng phép thuật? Nó sẽ phải đọ sức với đại diện của Bộ, và nếu làm như vậy, th́ nó sẽ phải t́m kiếm may mắn để trốn khỏi Azkaban, chứ không c̣n là chuyện trục xuất nữa.

Đầu óc nó hoạt động mạnh… nó có thể bỏ chạy và cầu may để khỏi bị Bộ bắt giữ, hoặc ở lại đây và đợi họ đến đây t́m nó. Nó thiên về về cách đầu hơn, nhưng nó biết rằng ông Weasley rất yêu thương nó… và sau hết, cụ Dumbledore sẽ làm cho mọi việc đỡ tồi tệ hơn trước nhiều.

“Được” Harry nói “Cháu đă đổi ư, cháu ở lại.”

Nó thả ḿnh xuống bàn ăn và nh́n Dudley với d́ Petunia. Nhà Dursley có vẻ bất ngờ khi nó thay đổi ư định. D́ Petunia liếc nh́n dượng Vernon với vẻ tuyệt vọng. Mạch máu trên thái dương ông giật mạnh hơn bao giờ.

“Cái đám cú chết tiệt đó từ chỗ ai đến?” ông gầm lên.

“Con đầu tiên từ chỗ Bộ Pháp Thuật, mang lệnh trục xuất cháu,” Harry b́nh thản trả lời. Nó dỏng tai lên để nghe ngóng mọi tiếng động bên ngoài, đề pḥng đại diện của Bộ xuất hiện, và trả lời câu hỏi của dượng Vernon th́ dễ dàng và yên ắng hơn là nghe ông ta giận dữ gào thét. “Con thứ hai từ cha bạn Ron của cháu, người cũng làm việc ở Bộ.”

“Bộ Phép Thuật?” dượng Vernon gào lên. “Bọn người chúng mày cũng có chân trong chính phủ? Ôi trời, chuyện này đă giải thích mọi thứ, mọi chuyện, chẳng có ǵ lạ là cái đất nước này lại chó chết đến thế?”

Thấy Harry không trả lời, dượng Vernon liếc nh́n nó, rồi khạc nhổ, “Thế tại sao mày bị trục xuất?”

“Bởi v́ cháu dùng đến phép thuật!”

“AHA!” dượng Vernon thét lên, nện nắm đấm của ông lên đỉnh cái tủ lạnh, khiến cửa tủ bật tung ra, nhiều hộp bánh giảm béo của Dudley văng ra và vung văi trên mặt đất. “Thế là mày đă thừa nhận! Mày đă làm ǵ với Dudley?”

“Không làm ǵ cả” Harry nói, đă hơi mất b́nh tĩnh. “Không phải cháu-“

“Chính là mày,” Dudley bất ngờ khẽ nói, rồi dượng Vernon và d́ Petunia ngay tức khắc phẩy tay ra hiệu Harry im lặng rồi cả hai cúi xuống bên Dudley.

“Nói tiếp đi nào, con trai,” dượng Vernon nói “nó đă làm ǵ?”

“Nói đi nào, con yêu.” d́ Petunia th́ thầm.

“Nó chỉ cây đũa thần về phía con,” Dudley trệu trạo.

“Vâng, cháu đă làm như vậy, nhưng cháu chưa dùng đến – “ Harry bắt đầu tức giận – nhưng”

“CÂM MIỆNG!” dượng Vernon và d́ Petunia cùng lúc gào lên.

“Tiếp đi, con trai,” dượng Vernon lặp lại, ria mép vểnh lên giận dữ.

“Tất cả tối thui” Dudlet khàn giọng, rùng ḿnh. “Mọi thứ đều tối thui. Và con ngh-nghe thấy… mọi chuyện. Trong đầu c-con.”

Dượng Vernon và d́ Petunia trao đổi những cái nh́n đầy kinh dị. Nếu như cái thứ tệ hại nhất của họ trên thế giới là ma thuật – sau đó là những người láng giềng đă gian lận nhiều hơn họ trong việc dùng ṿi phun nước bị cấm – th́ hẳn nhiên những tiếng này đă khiến họ thất kinh hồn vía. Họ rơ ràng nghĩ rằng Dudley đă mất trí.

“Con đă nghe cái ǵ thế, Popkin?” d́ Petunia thở ra, mặt trắng bệch và mắt ngấn lệ.

Nhưng Dudley h́nh như không c̣n khả năng để nói. Nó lại rùng ḿnh và lúc lắc mái tóc vàng, và mặt dù cái cảm giác tê lạnh đă chiếm hữu Harry kể từ khi con cú đầu tiên đến, nó cảm thấy thật sự ṭ ṃ. Kẻ Điên khiến cho mọi người sống lại khoảnh khắc khủng khiếp nhất trong cuộc đời họ. Đứa trẻ hư hỏng, được nuông chiều, hay bắt nạt người khác Dudley đă phải buộc phải nghe chuyện ǵ?

“Con cảm thấy thế nào, con trai?” dượng Vernon nói bằng một giọng lặng lẽ bất thường, giọng nói mà ông có thể có được để nói bên giường bệnh của một người bệnh nặng.

“Bước đi,” Dudley run run nói. “Và rồi –“

Nó chỉ về phía lồng ngực to tướng của nó. Harry đă hiểu. Dudley đă nhớù về cái lạnh tê tái nhớp nhúa đă phủ đầy phổi nó khi mà hy vọng và niềm vui bị hút ra.

“Kinh khủng,” Dudley rên lên, “Lạnh. Lạnh lắm.”

“OK” dượng Vernon nói, bằng một giọng cố b́nh tĩnh, trong khi d́ Petunia đặt cánh tay run rẩy lên trán Dudley để đo nhiệt độ của nó. “Chuyện ǵ xảy ra tiếp theo, Dudders?”

“Ca…cảm… cảm thấy… như thể… như thể…”

“Như thể anh sẽ không c̣n bao giờ cảm thấy vui vẻ trở lại được nữa.” Harry u ám trả lời.

“Phải” Dudley th́ thầm, vẫn c̣n run.

“Vậy th́!” dượng Vernon nói, giọng nói của ông đă phục hồi âm lượng và sắc điệu khi ông đứng thẳng lên “Mày đă niệm một câu thần chú kỳ dị lên con trai tao nên nó đă nghe những âm thanh đó và tin rằng nó đang – đang bị đoạ đày trong đau khổ hoặc cái ǵ giống vậy, phải không?”

“Cháu đă nói với dượng bao nhiêu lần rồi” Harry nói, cơn nóng và giọng nói cùng tăng lên. “Không phải cháy! Đó là một cặp Kẻ Điên!”

“Một cặp của cái thứ ba lăng nhăng ǵ?”

“Kẻ-Điên” Harry nói chậm và rơ ràng. “Hai tên.”

“Thế Kẻ Điên là cái thứ chết tiệt ǵ?”

“Chúng canh giữ nhà tù phù thuỷ, Azkaban,” d́ Petunia nói.

Hai giây im lặng trôi qua sau trước khi d́ Petunia đưa tay lên bịt miệng như thể bà vừa lỡ miệng nói ra những lời kinh tởm. Dượng Vernon nh́n bà chằm chằm. Óc Harry quay cuồng. Bà Figg th́ c̣n được – nhưng d́ Petunia th́…!

“Sao ḿnh biết điều đó?” ông hỏi bà, ngạc nhiên.

D́ Petunia có vẻ như kinh sợ chính cả ḿnh. Bà liếc dượng Vernon với vẻ biết lỗi đầy kinh hăi , rồi hạ tay xuống để lộ bộ răng cải mả của ḿnh.

“Tôi đă nghe – thằng bé kinh tởm này – nói với con nhỏ đó về chúng – nhiều năm trước,” bà trả lời nhát gừng.

“Nếu d́ nói đến ba mẹ cháu, v́ sau không dùng tên họ?” Harry nói lớn, nhưng d́ Petunia không để ư đến nó. Bà có vẻ như rất bối rối và kinh hoàng.

Harry vẫn c̣n sửng sốt. Ngoại trừ vào một lần cách đây nhiều năm, trong một cơn giận dữ d́ Petunia đă nói rằng mẹ Harry là một con quái vật, nó chưa bao giờ nghe d́ nhắc đến mẹ nữa. Nó sững sờ khi thấy bà ta vẫn c̣n nhớ mẫu chuyện trong thế giới ma thuật này lâu đến thế, cho dù bà luôn mang hết sức ḿnh để giả vờ rằng cái thế giới ấy chẳng hề tồn tại.

Dượng Vernon há hốc mồm, rồi ngậm nó lại, rồi lại hả ra, rồi đóng lại, cuối cùng, có vẻ như đă vật lộn dữ dội để nhớ được cách nói chuyện, ông há miệng ra lần thứ bà và la lên “Thế-thế-chúng-ờ-chúng-ờ-thật sự tồn tại, cái bọn-ờ-Giám-Ngụt-ấy-à?”

D́ Petunia gật đầu.

Dượng Vernon nh́n từ d́ Petunia sang Dudley rồi đến Harry như thể hy vọng rằng sẽ có ai đó la lên rằng “Cá tháng Tư!” Khi chẳng có ai làm điều này, ông lại há mồm ra, nhưng khi ông cho dù rất cố gắng vẫn chẳng thể t́m ra từ nào để nói th́ con cú thứ ba trong buổi tối ập đến. Nó bay qua cánh cửa sổ vẫn c̣n như một quả đạn đại bác đầy lông và sà xuống cái bàn trong bếp gây nên một tiếng loảng xoảng, bởi v́ cả ba thành viên nhà Dursley đều kinh hoàng nhảy tránh ra. Harry xé phăng cái phong b́ nghi thức nhà nước từ mỏ con cú và lôi lá thư ra trong khi con cú lao trở lại vào bóng đêm.

“Quá-đủ-với-lũ-cú-chết-tiệt,” dượng Vernon gào lên như mất trí, nhảy dựng đến cửa sổ và đóng sầm nó lại lần nữa.

“Ngài Potter thân mến,

Tiếp theo lá thư của chúng tôi cách đây khoảng gần hai mươi phút, bộ Pháp Thuật đă thay điều chỉnh lại quyết định huỷ cây đũa thần của ngài ngay. Ngài có thể giữ lại cây đũa thần của ngài cho đến phiên toà kỷ luật vào ngày 20 tháng Tám, khi đó một quyết định không chính thức sẽ được đưa ra.

Sau khi thảo luận với Hiệu trưởng của Trường Phép thuật và Phù Thuỷ Hogwarts, bộ đă đồng ư rằng vấn đề trục xuất ngài sẽ được quyết định vào thời điểm trên. Do vậy ngài nên chú ư tạm ngừng tuân theo các yêu cầu từ phía trường ngài.

Chúc ngài mọi sự tốt lành,

Trân trọng,

Mafalda Hopkirk

Văn pḥng Dùng Sai Phép Thuật,

Bộ Phép Thuật

 

Harry đọc loang loáng lá thứ ba lần. Cái siết tuyệt vọng trong lồng ngực nó đă được giăn ra phần vào với niềm an ủi rằng nó vẫn chưa hoàn toàn bị trục xuất, mặc dù sự sợ hăi của nó chưa thật sự biến mất. Mọi thứ đang tạm treo lại cho đến khi nghe quyết định vào ngày 20 tháng Tám.

“Sao?” dượng Vernon nói, lôi Harry trở lại với thực tại chung quanh,”Bây giờ th́ sao? Chúng kết án mày thế nào? Mày phải chịu án tử h́nh hả?” ông nói thêm với một niềm vui độc địa.

“Tôi phải đi nghe phiên toàn,” Harry nói.

“Bọn chúng sẽ kết án mày chứ?”

“Chắc vậy.”

“Vậy th́ tao vẫn c̣n hy vọng,” dượng Vernon nói một cách độc ác.

“Sao cũng được,” Harry nói, nhấc chân lên. Nó đă quá tuyệt vọng, cần phải ở một ḿnh, phải suy nghĩ, và có thể sẽ gửi thư cho Ron, Hermione hoặc chú Sirius.

“KHÔNG, MỌI THỨ CHẾT TIỆT NÀY VẪN CHƯA XONG ĐÂU!” dượng Vernon gào lên. “NGỒI ĐÓ!”

“C̣n ǵ nữa?” Harry nóng nảy hỏi.

“DUDLEY!” dượng Vernon la lên. “Tao muốn biết chuyện ǵ đă thật sự xảy ra cho con trai tao!”

“ĐƯỢC THÔI!” Harry la lên, trong cơn tức giận của nó, những đốm sáng đỏ và vàng bắn ra từ đầu cây đũa thần nó vẫn đang cầm chặt trên tay. Cả ba thành viên nhà Dursley giận bắn ḿnh, sợ hăi.

“Dudley và tôi đi trên con hẻm giữa Magnolia Crescent và đường Wisteria” Harry nói nhanh, cố gắng ḱm cơn giận. “Dudley nghĩ rằng anh ta trên cơ tôi, tôi rút cây đũa thần ra nhưng chưa dùng đến. Rồi hai gă Giám Ngục hiện ra – “

“Nhưng cái lũ Dám Ngụt là CÁI G̀?” dượng Vernon giận dữ hỏi “Chúng LÀM G̀?”

“Cháu đă nói với dượng rồi – chúng hút tất cả niềm vui ra khỏi người khác. “ Harry nói, “và nếu có cơ hội, th́ chúng sẽ hôn –“

“Hôn?” dượng Vernon nói, mắt ông hơi lồi ra. “Hôn à?”

“Chúng gọi như thế khi chúng hút linh hồn ra khỏi miệng người khác.”

D́ Petunia kêu khẽ lên.

“Linh hồn của nó? Chúng chưa làm thế đâu – nó vẫn c̣n mà –“

Bà nắm lấy vai Dudley và lắc nó, như thể để kiểm tra xem bà có thể nghe được linh hồn của nó kêu lạch cạch bên trong nó hay không.

“Tất nhiên là họ chưa lấy được linh hồn của anh ấy đâu, d́ sẽ biết ngay nếu chúng làm điều đó,” Harry nói, bực bội.

“Con đă nện chúng chứ, con trai?” dượng Vernon la lên với dáng vẻ của một người đă cố sức để đưa cuộc đối thoại về một lĩnh vực mà ông có thể hiểu được. “Cho chúng biết thế nào là cú liên hoàn kinh điển chứ, con trai?”

“Dượng không thể chơi cú liên hoàn ấy với một Giám Ngục đâu,” Harry nói qua hàm răng nghiến chặt.

“Thế th́ sao nó vẫn không sao?” dượng Vernon quát lên “V́ sao mà nó chưa bị mất hồn chứ hả?”

“Bởi v́ tôi đă dùng Patronus-“

WHOOSH. Với một tiếng poảng xoảng, một đôi cánh đập loạn xạ với một đám bụi rơi ra, con cú thứ tư la hét ầm ĩ bên ngoài khu ḷ sưởi nhà bếp.

“NHÂN DANH CHÚA!” dượng Vernon la lên, rứt ra một râu từ bộ ria mép của ông, chuyện mà ông đă chưa hề làm từ lâu. “TAO SẼ KHÔNG C̉N THẤY MỘT CON CÚ NÀO Ở ĐÂY NỮA, TAO SẼ KHÔNG THA THỨ CHO CHUYỆN NÀY, TAO ĐĂ NÓI VỚI MÀY RỒI!”

Nhưng Harry đă kéo cuộn giấy da dê ra khỏi chân con cú. Nó rất tin rằng lá thư này do cụ Dumbledore viết, giải thích về mọi chuyện – bọn Giám Ngục, bà Figg, những ǵ mà Bộ muốn làm, và cụ Dumbledore làm cách nào để dàn xếp mọi chuyện – và lần đầu tiên trong cuộc đời, nó cảm thấy thất vọng khi thấy nét chữ của chú Sirius. Mặc kệ cho dượng Vernon gào thét kêu là về những con cú, rồi lại trợn mắt nh́n đám bụi thứ hai mà con cú vừa tới vung ra trên ḷ sưởi, Harry đọc thư của chú Sirius.

Arthur vừa nói với bọn ba về những ǵ vừa xảy ra. Đừng rời khỏi nhà nữa, dù cho con có định làm ǵ.

Harry thấy sự phản hồi này cho những ǵ vừa xảy ra tối nay tồi tệ đến mức nó xé tan nát mảnh da dê, rồi nh́n những mảnh vụn của lá thư, nhưng chẳng có ǵ xảy ra cả.

Thế là cơn giận của nó lại bùng dậy. Chẳng lẽ chẳng có ai khen ngợi “Làm tốt đấy” về việc nó đă đơn thương độc mă hạ gọn hai tên Giám Ngục? Cả ông Weasley và chú Sirius đều cư xử như thể nó đă làm cái ǵ sai quấy, và tiếp tục cần kiệm lời cho đến khi họ biết được mọi việc tồi tệ đến mức nào.

“…cái mổ (peck), tao muốn nói, cái đám (pack) cú vọ này đang làm loạn ngôi nhà của tao. Tao sẽ không cho phép như vậy, thằng kia, tao không…”

“Tôi không thể ngăn bọn cú ấy được,” Harry ngắt lời, chà xát những mẩu thư của chú Sirius dưới chân nó.

“Tao muốn biết sự thật về những ǵ đă xảy ra tối nay!” dượng Vernon sủa nhặng lên, Nếu như cái bọn Giám Ngụt ấy đă đả thương Dudley, th́ tại sao mày lại thoát? Mày là cái-mà-mày-biết-là-cái-ǵ-ấy, và mày có vẻ khoái tỉ hả?!”

Harry thở một hơi dài mạnh mẽ. Đầu nó bắt đầu hoa lên trở lại. Nó không muốn ǵ hơn là chuồn ra khỏi cái bếp này và tránh xa cái nhà Dursley này ra.

“Tôi đă dùng Patronus Charm để quét sạch bọn Giám Ngục ấy,” nó nói, cố b́nh tĩnh. “Đó là phép thuật duy nhất có thể chống lại chúng.”

“Thế cái lũ Dám Ngụt đó đă làm ǵ ở Little Whinging?” dượng Vernon nói với một âm điệu điên cuồng.

“Không thể nói với dượng được” Harry mệt mỏi nói. “Không biết.”

Lúc này đầu nó đă hoa lên đủ thứ đom đóm chấp chới. Cơn giận của nó đă tan đi. Nó đă cùng kiệt sức lực. Nhà Dursley nh́n nó chằm chằm.

“Chính là mày” dượng Vernon nói mạnh mẽ. “Chúng nó có chuyện với mày, thằng nhăi, tao biết vậy mà. Nếu không th́ tại sao chúng lại ṃ đến tận đây? V́ sao chúng là xuống con hẻm đó? Mày là kẻ duy nhất – kẻ duy nhất là –“ rơ ràng là, ông không thể tự nói được cái từ “phù thuỷ” này. “Mày là kẻ duy nhất là cái-mà-mày-biết-là-cái-ǵ-ấy trong hàng dặm quanh đó.”

“Cháu không biết v́ sao họ đến đấy.”

Nhưng những lời của dượng Vernon đă khiến bộ óc bị vắt kiệt của Harry trở lại hoạt động. V́ sao mà bọn Giám Ngục lại đến Little Whinging? V́ sao mà chúng lại ngẫu nhiên đến đúng con hẻm mà Harry đang ở đó? Chúng được cử đến à? Chẳng lẽ Bộ Phép Thuật không c̣n điều khiển các Giám Ngục được nữa? Chẳng lẽ chúng đă bỏ Azkaban và gia nhập phe Voldermort, như lời cụ Dumbledore đă tiên đoán?

“Cái đám Dắm Ngụt ấy canh chừng một cái nhà tù thổ thả nào đó à?” dượng Vernon hỏi, xen vào luồng tư tưởng đang vận động trong năo Harry.

“Phải” Harry nói.

Giá mà đầu nó đừng có đau nữa, giá như mà nó có thể rời khỏi cái bếp này, chui về căn pḥng ngủ tăm tối của ḿnh và suy nghĩ…

“Oho! Chúng đến để bắt mày!” dượng Vernon nói, với một vẻ khoái trá của một người cuối cùng đă lần được đến kết luận không thể đảo lộn được. “Phải không, thằng nhăi? Mày đă vi phạm pháp!”

“Tất nhiên là cháu không làm thế,” Harry nói, lắc đầu như thể đang đuổi ruồi, đầu óc nó đang làm việc cật lực.

“Thế th́ sao?”

“Hẳn là hắn sai chúng đến” Harry lặng lẽ trả lời, với chính nó hơn là với dượng Vernon.

“Cái ǵ? Ai sai chúng đến?”

“Lănh chúa Voldermort,” Harry nói <hehe, nhị đệ được nhắc rồi nhé>

Nó biết là cái tên này khá mù mờ với nhà Dursley, nên những kẻ bực bội, cau mày và kêu quang quác khi nghe thấy những từ như “phù thuỷ”, “phép thuật” hay “đũa thần”, này lại có thể không sợ đến cùng cực khi nghe đến tên của phù thuỷ độc ác nhất mọi thời đại.

“Lănh chúa – khoan đă,” dượng Vernon nói, nhướng mặt lên, có thể nhận ra một cái ǵ đó loé ra từ đôi mắt heo ti hí của ông. “Tao đă nghe đến cái tên này… chính phải là kẻ đă…

”Giết chết cha mẹ cháu, đúng vậy,” Harry nói lạnh lùng.

“Nhưng hắn tiêu rồi mà” dượng Vernon nóng nảy kêu lên, không quan tâm đến việc cha mẹ Harry bị giết có thể là một vấn đề kinh khủng. Cái lăo khổng lồ ấy nói thế. Hắn tiêu rồi.”

“Hắn đă trở lại,” Harry nặng nề nói.

Thật là một cảm xúc kỳ lạ khi đứng đây, giữa cái bếp được lau sạch boong của d́ Petunia, bên cái tủ lạnh đứng-đầu-về-kích-thước và một cái tivi màn h́nh lớn, b́nh thản nói chuyện với dượng Vernon về Lănh chúa Voldermort. Sự xuất hiện của đám Giám Ngục tại Little Whinging có vẻ như đă phá bỏ bức tường lớn bất vô h́nh ngăn cách giữa thế giới trần tục tàn nhẫn tại đường Privet với thế giới c̣n lại. Hai cuộc sống của Harry có vẻ như đă hợp nhất lại và mọi chuyện đă đảo lộn; nhà Dursley hỏi han mọi chuyện về thế giới phù thuỷ, c̣n bà Figg th́ biết cụ Albus Dumbledore; bọn Giám Ngục th́ lảng vảng quanh Little Whinging, c̣n nó th́ có thể chẳng bao giờ trở về Hogwarts được nữa. Đầu Harry giật lên đau nhói.

“Trở lại?” d́ Petunia th́ thầm.

Bà nh́n Harry như thể bà chưa bao giờ gặp nó trước đây. Rồi th́nh ĺnh, lần đầu tiên trong đời, Harry thật sự kính trọng d́ Petunia như một người chị của mẹ nó. Nó không thể nói v́ sao điều đó lại làm nó xúc động đến thế vào lúc này. Tất cả những ǵ nó biết là nó không phải là người duy nhất trong căn pḥng này hiểu được việc Lănh chúa Voldermort trở lại có ư nghĩa như thế nào. Chưa bao giờ trong đời d́ Petunia nh́n nó như thế. Đôi mắt lớn trắng bệch (chẳng hề giống mắt em bà) không phải đang căm ghét hay giận dữ, chúng mở to trong kinh hăi. Cái quan điểm mạnh mẽ mà d́ Petunia đă luôn giữ trong suốt cuộc đời của Harry – chẳng hề có phép thuật và chẳng hề có thế giới nào ngoài cái thế giới mà bà đang chung sống với dượng Vernon – có vẻ đă đổ nhào.

“Vâng,” Harry nói, lúc này nó nói chuyện thẳng với d́ Petunia. “Hắn đă trở lại một tháng trước. Cháu đă gặp hắn.”

Tay của bà ṿng quanh bờ vai lớn nần nẫn thịt của Dudley và ủ chặt.

“Khoan đă,” dượng Vernon nói, ông nh́n vợ rồi nh́n Harry và nh́n trở lại, có vẻ ngạc nhiên và bối rối khi mà việc hiểu ngoài mong đợi này có vẻ như đă ào vào họ. “Đợi đă. Mày nói là Lănh chúa Voldything đă trở lại à?”

“Phải.”

“Cái gă đă giết bố mẹ mày đấy à”

“Phải.”

“Và bây giờ hắn sai bọn Dấm Ngựt đuổi theo mày?”

“Có vẻ vậy,” Harry nói.

“Tao hiểu rồi,” dượng Vernon nói, nh́n khuôn mặt trắng bệch của vợ, rồi nh́n Harry, và kéo mạnh cái quần dài của ḿnh. Ông có vẻ như đang ra uy, khuôn mặt to tướng tím ngắt của ông hiện thẳng trước mắt Harry. “Vậy th́, mọi việc đă được quyết định,” ông nói, cái áo sơ mi của ông căng lên khi ông cố tỏ ra tinh tướng, “mày có thể đi ra khỏi cái nhà này, thằng nhăi!”

“Cái ǵ?” Harry nói.

“Mày nghe rồi đấy – CÚT!” dượng Vernon gào lên, khiến ngay cả d́ Petunia và Dudley cũng phải nhảy dựng lên. “CÚT! CÚT! Đáng ra tao phải làm điều này từ nhiều năm trước rồi! Bọn cú vọ xem nơi này như ổ của chúng, bánh trái th́ vung văi, cái ghế dài th́ sắp tan tành, cái đuôi tóc của Dudley, Marge th́ nhấp nhổm trên trần và Ford Anglia th́ bay lượn – CÚT! CÚT! Mày xong rồi! Mày là lịch sử rồi! Mày không được ở đây nếu như có một thằng vô lại đang đuổi theo mày, mày không được mang nguy hiểm đến cho vợ con tao, mà không được mang rắc rối xuống cho chúng tao. Nếu mày đi đúng con đường mà đôi cha mẹ ăn hại của mày đă đi, vậy th́ tao đă nói rồi! CÚT!”

Harry đứng sững cả người. Những lá thư của Bộ, ông Weasley và chú Sirius bị ṿ nát trong tay trái nó. Không được rời khỏi nhà nữa, dù con đang làm ǵ. KHÔNG ĐƯỢC RỜI NHÀ CỦA D̀ VÀ DƯỢNG CON.

“Mày có nghe tao nói ǵ không!” dượng Vernon nói, hướng tới trước, khuôn mặt tím tái to đùng của ông sát bên mặt Harry, ông thật sự đang chảy nước dăi cả ra mặt. “Cút đi! Mày c̣n được phép rời khỏi đây trong nữa giờ đồng hồ! Tao sẽ đứng ngay sau lưng mày! Cút đi và đừng bao giờ đặt chân lên ngưỡng cửa nhà tao nữa! V́ sao mà chỗ chúng tao lại nơi đầu tiên nhận giữ mày, tao không biết, Marge đă đúng, đáng ra chỗ đó phải là viện mồ côi. Chúng tao đă mềm yếu một cách khốn nạn bởi ḷng tốt của chúng tao, mặc dù chúng tao đă có thể vắt chúng khỏi mày, mặc dù chúng tao đă có thể thay đổi h́nh dạng của mày, nhưng mày đă thối rửa ngay từ đầu và tao đă có quá đủ – cú!”

Con cú thứ năm lao xuống theo đường ống khói ḷ sưởi nhanh đến nổi nó lao đầu luôn xuống đất trước khi nó kịp cất cánh bay lên trở lại với một tiếng rít lớn. Harry đưa tay nắm lấy lá thư, nằm trong một cái phong b́ đỏ, nhưng nó bay vút qua đầu nó, hướng thẳng về phía d́ Petunia, người đang kêu thét lên và cúi thụp xuống, tay phủ lên mặt. Con cú buông cái phong b́ đỏ xuống đầu bà, quay lại, và bay ngược lên theo đường ống khói ḷ sưởi.

Harry lao đến nhặt thư, nhưng d́ Petunia không cho nó làm vậy.

“D́ có thể mở thư nếu d́ thích,” Harry nói, “nhưng dù sao th́ cháu cũng nghe được. Đó là một Howler.”

“Kệ nó đi, Petunia!” dượng Vernon gào lên. “Đừng chạm vào nó, có thể nguy hiểm đó.”

“Nó được gửi cho tôi,” d́ Petunia nói với một giọng run rẩy. “Nó gửi cho tôi, Vernon, xem này! Bà Petunia Dursley, Nhà Bếp, Số Bốn đường Privet –“

Bà cố lấy lại hơi thở, kinh hoảng. Cái phong b́ đỏ bắt đầu bốc khói.

“Mở nó đi!” Harry kêu bà. “Mở nó đi! Dù sao th́ nó cũng sẽ xảy ra.”

“Không.”

Tay của d́ Petunia run lẩy bẩy. Bà kinh dại nh́n quanh nhà bếp như muốn t́m đường trốn chạy, nhưng quá trễ rồi – cái phong b́ bùng lên thành ngọn lửa. D́ Petunia kêu thét lên và buông nó ra.

Một tiếng động kinh hoàng vang lên khắp nhà bếp, vọng lại trong khoảng không tù túng, gây ra bởi lá thư đang cháy phừng phừng trên bàn.

“Nhớ đến cái cuối cùng của tôi, Petunia.”

D́ Petunia nh́n như thể sắp lả đi tới nơi. Bà vật ra cái ghế đằng sau Dudley, úp mặt vào tay. Phần c̣n lại của cái phong b́ âm ỉ cháy ra tro trong im lặng.

“Cái ǵ thế?” dượng Vernon khàn giọng. “Cái ǵ – tôi không – Petunia?”

D́ Petunia không nói ǵ. Dudley vẫn nh́n chằm chằm một cách ngu xuẩn vào mẹ nó, miệng há hốc. Sự im lặng lan toả trong kinh dị. Harry nh́n d́ nó, như muốn phát điên lên, đầu nó chỉ chực nổ tung.

“Petunia, ḿnh?” dượng Vernon rụt rè nói. “P-Petunia?”

Bà ngẩng đầu lên. Bà vẫn c̣n run. Bà nuốt nước bọt.

“Thằng bé – thằng bé phải ở đây, Vernon” bà nói yếu ớt

“C-cái ǵ?”

“Nó sẽ ở đây,” bà nói. Bà không nh́n Harry. Bà lại nh́n xuống chân nó.

“Nó… nhưng mà Petunia…”

“Nếu chúng ta tống nó đi, hàng xóm sẽ x́ xào,” bà nói. Bà đă nhanh chóng phục hồi lại sự nhanh nhẹn, vẻ cáu gắt thường lệ, dù bà vẫn c̣n trắng bệch. Họ sẽ hỏi những câu hỏi nhảm nhí, họ sẽ muốn biết nó đi đâu. Chúng ta phải giữ nó lại.”

Dượng Vernon x́ hơi nhưng cái bánh xe xẹp lốp.

“Nhưng Petunia, ḿnh –“

D́ Petunia không chú ư đến ông ta. Bà quay sang Harry. “Cháu phải ở trong pḥng,” bà nói. “Cháu không được rời khỏi nhà. Bây giờ th́ đi ngủ.” Harry không chuyển động. “Cái Howler ấy là của ai vậy?” “Đừng có hỏi,” d́ Petunia ngắt lời “D́ vẫn c̣n liên lạc với các phù thuỷ?” “D́ nói cháu đi ngủ ngay!” “Điều đó có nghĩa là ǵ? Nhớ cái ǵ cuối cùng?” “Đi ngủ!” “Nhưng mà-?” “CHÁU PHẢI NGHE LỜI D̀ CỦA CHÁU, BÂY GIỜ TH̀ ĐI NGỦ ĐI!”

[Đầu trang]


Copyright © 2002 - 2004 by Hồ Xị
All rights reserved