Harry Potter 5

Chương 4: Số mười hai, quảng trường Grimmauld

 

In trang này

Muc luc Chương [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12]
                    [13] [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20] [21] [22] [23] [24]
                    [25] [26] [27] [28] [29] [30] [31] [32] [33] [34] [35] [36] [37] [38]

 

“Cái ǵ là mệnh lệnh của –“ Harry bắt đầu.

“Không phải ở đây, nhăi!” Moody càu nhàu. “Đợi vào trong đă.”

Ông kéo mảnh da dê ra khỏi tay Harry và đốt nó bằng đầu cây đũa. Khi cuộn da cháy quăn trong lửa và tàn rơi xuống đất, Harry lại nh́n quanh những ngôi nhà một lần nữa. Họ đang đứng bên ngoài căn nhà số mười một; nó nh́n sang bên trái thấy số mười, tuy nhiên, bên phải họ lại là số mười ba.

“Nhưng đâu -?”

“Nghĩ về cái điều mà con vừa ghi nhớ đi,” Lupin lặng lẽ nói.

Harry suy nghĩ, và rồi nó c̣n chưa kịp nghĩ ra gợi ư ǵ về chuyện số mười hai, Quảng Trường Grimmauld, th́ một cái cửa đổ nát hiện ra bất th́nh ĺnh giữa số mười một và số mười ba, ngay liền sau đó là một bức tường dơ bẩn và những cái cửa sổ đầy bụi xuất hiện. Đó là một căn nhà mới được bơm phồng lên, đẩy mọi thứ kề với nó dạt ra. Harry nh́n chằm chằm. Tiếng nhạc từ căn số mười một vẫn uỳnh ịch. H́nh như những người Moogle chả cảm thấy ǵ cả.

“Nhanh lên nào,” Moody càu nhàu, thúc vào lưng Harry.

Harry bước lên những bậc đá hỏng hóc, nh́n chằm chằm vào cánh cửa vừa tạo ra. Nước sơn đen của nó đă sờn và trầy xước. Cái nắm tay cửa bằng bạc có h́nh dạng một h́nh dạng giống như một con rắn đang vặn vẹo. Không có lỗ khoá hay hộp thư ǵ cả.

Lupin đưa cái đũa thần của ông ra và gơ lên cánh cửa một lần. Harry nghe thấy nhiều tiếng động kim khí lách cách và một tiếng động giống như tiếng ghế di chuyển. Cánh cửa cọt kẹt mở ra.

“Nhanh, Harry.” Lupin th́ thầm. “Nhưng đừng đi quá xa vào trong và cũng đừng chạm vào cái ǵ cả.”

Harry bước qua ngưỡng cửa và đi vào cái tiền sảnh gần như là hoàn toàn tối đen. Nó có thể ngửi thấy một mùi ẩm thấp, bụi bặm và một vị thối rửa thum thủm; nơi này hẳn là một toà nhà bỏ hoang. Nó nh́n qua vai nó và thấy mọi người đă tụ tập sau lưng nó; Lupin và Tonks mang cái va ly và cái lồng con Hedwig của nó. Moody đứng trên bậc cửa, buông những quả bóng ánh sáng mà cái Put-Outer đă trộm từ những ngọn đèn đường ra; chúng bay trở lại những bóng đèn của chúng và thế là quảng trường bừng sáng trở lại với một thứ ánh sáng da cam trước khi Moody luồn vào trong và đóng cửa trở lại, làm cho tiền sảnh trở nên hoàn toàn tối đen.

“Đến đây –“

Ông gơ mạnh lên đầu Harry bằng cây đũa thần của ông; lần này Harry cảm thấy như có cái ǵ nóng ấm chảy xuống nó và nó biết rằng Disillusionment Charm đă được giải trừ.

“Bây giờ th́ mọi người ở yên đó, trong khi tôi làm ra một chút ánh sáng,” Moody th́ thào.

Những người khác nín lặng, khiến cho Harry có một linh tính về một cái ǵ đó lạ lùng sắp diễn ra; có vẻ như họ vừa vào căn nhà của một người chết. Nó nghe thấy một tiếng huưt sáo nhè nhẹ, và những cây đèn ga kiểu cổ bắt đầu hoạt động trở loạt sột soạt dọc theo các bức tường, tạo ra những vầng sáng mờ chiếu lên lớp giấy dán tường bị tróc lở và những tấm thảm sờn nát trên một hành lang dài, tăm tối, với những chùm đèn đầy mạng nhện đong đưa phía trên và những bức chân dung đen xỉn cong queo dọc theo tường. Harry nghe thấy cái ǵ đó đang vụt đi đằng sau tấm ván chắn. Cả cây đèn chùm và cây đèn nến trên cái bàn ọp ẹp gần đó đều có h́nh dạng giống như những con rắn.

Có những tiếng chân vội vă, và mẹ Ron, bà Weasley hiện ra từ cánh cửa phía xa của căn pḥng. Bà vui mừng chào mọi người và vội vă đi về phía họ, dù Harry để ư rằng và có vẻ gầy hơn và xanh hơn so với lần cuối nó gặp bà.

“Ôi, Harry, thật tuyệt khi gặp cháu !” bà th́ thầm, kéo nó lại trong một cái ôm vặn rắc cả xương sườn trước khi giữ chặt nó trong đôi tay mạnh mẽ và kiểm tra nó kỹ lưỡng. “Cháu trông xanh quá; cháu cần phải được tẩm bổ, nhưng bác e rằng cháu phải đợi một chút mới có bữa tối được.”

Bà quay sang hội phù thuỷ đứng sau lưng nó và th́ thầm vội vă, “Ông ta vừa tới, cuộc họp bắt đầu rồi.”

Những phù thuỷ đứng sau lưng Harry ồ lên đầy thích thú và khích động và bắt đầu đổ xô qua Harry hướng về cánh cửa mà bà Weasley vừa đi vào. Harry đi theo Lupin, nhưng bà Weasley kéo nó lại.

“Không được, Harry, cuộc họp chỉ dành cho những thành viên của Mệnh lệnh. Ron và Hermione đang ở trên cầu thang cháu có thể lên đó đợi với chúng đến khi cuộc họp chấm dứt và chúng ta sẽ ăn tối. Và nhớ giữ yên lặng trong tiền sảnh nhé,” bà thêm vào với một tiếng th́ thầm vội vă.

“Sao thế ạ?”

“Bác không muốn mọi thứ thức dậy.”

“Bác nói cái-“

“Bác sẽ giải thích sau, bác đang vội, bác đang cần phải dự họp – bác sẽ chỉ chỗ cho cháu ngủ sau.”

Đưa một ngón tay lên miệng, bà dắt Harry đi rón rén qua hai tấm màn dài bị mối ăn. Harry nghĩ là đằng sau nó hẳn phải là một cánh cửa khác, và sau khi men theo một cái b́nh phong lớn sững sừng nh́n như giống như được làm từ cái chân của một người khổng lồ độc ác, họ đứng trước một cầu thang tối tăm, dẫn qua một dăy đầu quắt queo treo trên những tấm bản trên đường. Harry liếc nh́n cái gần nhất và nhận ra rằng những cái đầu đó là những cái đầu gia tinh. Tất cả bọn họ đều có cái mũi giống như mơm thú.

Sự kinh dị của Harry càng lúc càng tăng theo mỗi bước chân của nó. Họ đă làm ngôi nhà bằng thứ quái quỷ ǵ mà trông như nhà của những phù thuỷ hắc ám nhất thế này? 

“Bác Weasley, v́ sao –“

“Ron và Hermione sẽ giải thích mọi chuyện, cháu cưng, bác thật sự phải đi ngay,” bà Weasley gấp gáp nói. “ Đây là- “ họ đă đến tầng hai “cánh cửa pḥng cháu ở bên phải. Bác sẽ gọi cháu khi mọi chuyện kết thúc.”

Và bà vội vă đi xuống thang.

Harry băng ngang lối đi xám xịt, vặn quả đấm cửa có h́nh dạng cái đầu rắn, và mở cửa.

Nó nh́n thoáng quanh một căn pḥng tăm tối với hai giường đơn, rồi một tiếng ríu rít vang lên, theo sau th́ thậm chí là một tiếng la, rồi tầm nh́n của nó hoàn toàn bị che khuất bởi một mái tóc rất dày. Hermione vừa băng ḿnh vào nó với một cái ôm chặt khiến nó suưt nữa th́ ngă ngửa, trong khi con cú bé tí của Ron, Pigwidgeon, đang điên cuồng bay ṿng ṿng trên đầu họ.

“HARRY! Ron, bạn ấy đây nè, Harry đây nè! Chúng ḿnh không hề biết là bạn đến! Ôi, bạn khoẻ không? Bạn vẫn ổn nhỉ? Hẳn là bạn giận bọn ḿnh lắm? Ḿnh cá là bạn giận, ḿnh biết là những lá thư của bọn ḿnh chả có tích sự ǵ – nhưng bọn ḿnh không thể nói ǵ với bạn được, cụ Dumbledore bắt bọn ḿnh phải thề là không được nói, ôi, bọn ḿnh có nhiều chuyện để kể cho bạn lắm, và bạn cũng phải kể cho bọn ḿnh – bọn Giám Ngục! Khi mà bọn ḿnh nghe thấy – và cả về phiên toà của Bộ nữa – nó thật là vô nhân đạo, ḿnh đă xem kỹ rồi, họ không thể trục xuất bạn được, họ không thể, có một điều khoản trong Sắc Lệnh về Giới Hạn Hợp Lư dành cho Phù Thuỷ Thiếu Niên cho phép dùng phép thuật trong những t́nh huống tính mạng bị đe doạ –“

“Để cậu ta thở đă, Hermione,” Ron nói, cười toe toét khi nó đóng cánh cửa sau lưng Harry. Nó có vẻ đă cao lên nhiều inch trong khi họ chia tay, khiến nó trông cao lớn và khệnh khạng hơn mọi khi, mặc dù cái mũi dài, mái tóc đỏ nhạt và những nốt tàn nhang th́ vẫn thế.

Vẫn tươi hơn hớn, Hermione rời khỏi Harry, nhưng trước khi cô bé có thể nói được một từ nào khác th́ một tiếng huưt nhẹ vang lên và một cái ǵ đó trăng trắng bay lên từ đỉnh của cái chạn tối thui và hạ nhẹ nhàng xuống vai Harry.

“Hedwig!”

Con cú trắng mổ khẽ cái mỏ của nó, và gặm tai Harry trong khi Harry vuốt ve lông nó.

“Nó khoẻ lắm,” Ron nói. “nó mổ bọn tớ dở sống dở chết khi nó mang mấy lá thư cuối cùng của cậu đến, nh́n này –“

Nó chỉ cho Harry những dấu vết trên tay phải của nó, đă bắt đầu lành nhưng rơ ràng là những vết mổ sâu.

“Ôi trời” Harry nói “Xin lỗi về chuyện này, nhưng tớ muốn được trả lời, cậu biết đấy –“

“Bọn tớ muốn trả lời cậu lắm, ông bạn,” Ron nói. “Hermione không yên được, cô ta nói cậu sẽ làm cái ǵ đó ngu ngốc nếu như cậu vẫn c̣n kẹt lại đó một ḿnh mà chẳng có tin tức ǵ, nhưng cụ Dumbledore đă bắt bọn tớ…”

“- thề là không được nói ǵ,” Harry nói. “Phải rồi, Hermione vừa nói vậy mà.”

Cái cảm giác ấm áp đang lan toả trong nó khi gặp lại hai người bạn tốt nhất của nó đă th́nh ĺnh tan biến đi như thế có cái ǵ tê dại phủ đầy tinh thần nó. Th́nh ĺnh – sau khi đă mong mỏi cả tháng ṛng ră – nó chợt cảm thấy giá mà Ron và Hermione để nó yên.

Có một sự im lặng căng thẳng khi Harry vuốt ve Hedwig một cách tự động, không nh́n ai cả.

“Cụ ấy nghĩ rằng đó là điều tốt nhất,” Hermione nói, có vẻ lúng túng, “ḿnh muốn nói cụ Dumbledore.”

“Phải rồi,” Harry nói. Nó cũng nh́n xuống tay cô bé, nh́n những vết mổ của Hedwig và nhận ra rằng nó chẳng cảm thấy hối tiếc ǵ.

“Tớ nghĩ là cụ ấy cho rằng cậu ở giữa những người Muggle là an toàn nhất – “ Ron bắt đầu nói.

“Ờ?” Harry nói, nhướng mày “Có ai trong số các bạn bị những tên Giám Ngục tấn công trong mùa hè này không?”

“Ồ, không – nhưng đó là lư do cụ ấy đă phái mọi người trong Mệnh lệnh Phượng Hoàng bám theo cậu mọi nơi mọi lúc.”

Harry cảm thấy ruột gan chợt đảo lộn như khi nó hụt chân ở cầu thang. Thế ra ai cũng biết là nó bị theo dơi, ngoại trừ nó.

“Mọi chuyện đó tốt chứ hả?” Harry nói, cố gắng để ḱm giọng “Cuối cùng th́ ḿnh vẫn phải tự lo?”

“Cụ ấy rất giận,” Hermione nói, giọng sợ sệt. “Cụ Dumbledore. Bọn ḿnh đă gặp cụ ấy. Khi mà cụ ấy biết rằng Mundungus đă rời bạn trước khi ca trực của ông ấy chấm dứt. Cụ ấy đă kinh hoàng.”

“Ờ, ḿnh mừng là ông ta đă rời đi,” Harry lạnh lùng nói”Nếu không th́ ḿnh đă không phải dùng đến phép thuật và cụ Dumbledore có thể đă để ḿnh ở lại đường Privet suốt mùa hè.”

“Bạn không… không lo lắng về phiên toà của Bộ Phép Thuật à?” Hermione khẽ nói.

“Không,” Harry bướng bỉnh nói dối. Nó bước tránh khỏi các bạn, nh́n quanh, với con Hedwig vẫn thoải mái ngự trên vai nó, nhưng h́nh như căn pḥng không thể vực dậy tinh thần của nó được. Nó ướt át và tối tăm. Một tấm vải bạt căng ra trên một khung tranh là những ǵ nổi bật trên những tấm giấy dán tường trống trải và khi Harry đi ngang, th́ h́nh như có ai đó lẫn bên ngoài đang cười nhạo nó.

“Thế ra đó là lư do cụ Dumbledore đă rất tử tế để giữ ḿnh trong bóng tối?”

Harry hỏi, vẫn cố để giữ giọng nói của ḿnh có vẻ thản nhiên. “Thế các bạn – ờ – có định yêu cầu cụ ấy thế không?”

Nó liếc nh́n lại đúng lúc để thấy các bạn nó đang liếc nh́n nhau, khiến nó hiểu rằng các bạn nó đang cư xử như thể sợ rằng nó sẽ làm cái ǵ đó dại dột. Điều này chẳng hề làm nó cảm thấy tốt hơn.

“Bọn tớ nói với cụ Dumbledore rằng bọn tớ muốn nói với cậu những chuyện đă diễn ra,” Ron nói. “Chúng tớ đă làm thế, ông bạn. Nhưng cụ ấy lúc này đang rất bận, bọn tớ chỉ có thể gặp cụ ấy hai lần từ khi bọn tớ đến đây và cụ không có nhiều thời gian, cụ chỉ bắt bọn tớ phải thề là không được kể với cậu những chuyện quan trọng khi bọn tớ viết thư, cụ ấy nói rằng bọn cú có thể đi lạc.”

“Cụ ấy vẫn có thể cho tớ biết nếu thật sự cụ ấy muốn thế,” Harry trả lời nhát gừng. “Cậu đừng có nói với tớ rằng cụ ấy không biết cách nào nhắn tin mà không có cú nhé.”

Hermione liếc nh́n Ron và nói, “Ḿnh cũng nghĩ thế. Nhưng cụ ấy không muốn cho bạn biết bất kỳ chuyện ǵ cả.”

“Có thể cụ ấy nghĩ rằng ḿnh không đáng tin,” Harry nói, quan sát phản ứng của các bạn.

“Đừng có đần thế,” Ron nói, có vẻ đă rất mất b́nh tĩnh.

“Hoặc là tớ không thể tự lo cho ḿnh được.”

“Tất nhiên là cụ ấy không nghĩ thế!” Hermione bực dọc nói.

“Thế th́ v́ sao mà ḿnh phải ở lại nhà Dursley trong khi hai người các bạn được đến tham gia vào mọi chuyện ở đây?” Harry nói, từ ngữ lộn xộn tuôn ra, giọng của nó càng lúc càng lớn. “Sao mà hai người các bạn được cho phép biết mọi chuyện?”

“Chúng tớ cũng không!” Ron ngắt lời. “Mẹ không cho bọn tớ đến gần cuộc họp, bà ấy nói bọn tớ c̣n quá nhỏ –“

Nhưng trước khi ḿnh kịp nhận ra, Harry đă hét lên

“THẾ RA CẬU KHÔNG ĐƯỢC DỰ HỌP, ÔNG BẠN LỚN! CẬU VẪN Ở ĐÂY, PHẢI KHÔNG NÀO? CÁC BẠN VẪN ĐƯỢC Ở CÙNG NHAU! C̉N TỚ, TỚ KẸT TRONG NHÀ DURSLEY CẢ THÁNG TRỜI! VÀ TỚ PHẢI GIẢI QUYẾT NHỮNG CHUYỆN MÀ CẢ HAI NGƯỜI CÁC BẠN ĐỀU CHƯA HỀ PHẢI THỬ QUA VÀ CỤ DUMBLEDORE TH̀ BIẾT HẾT – THẾ AI ĐĂ BẢO VỆ H̉N ĐÁ PHÙ THUỶ? AI ĐĂ DIỆT ĐƯỢC RIDDLE? AI ĐĂ BẢO VỆ CẢ HAI BẠN KHỎI BỌN GIÁM NGỤC?”

Những ư nghĩ cay đắng và phẫn nộ của Harry trong tháng qua đang tuôn ra khỏi nó: sự thất vọng khi bặt tin, nỗi đau khi nghe tin các bạn ở cùng nhau mà không có nó, sự sự tức giận khi biết bị theo dơi mà chẳng hề được báo – tất cả những cảm giác mà nó cảm thấy nửa ngượng ngùng cuối cùng đă phá tung mọi giới hạn. Hedwig sợ hăi trước tiếng ồn và bay lại lên đỉnh cái chạn; Pigwidgeon ríu rít báo động và thậm chí c̣n vung văi thức ăn xuống đầu họ.

“AI ĐĂ VƯỢT QUA BỌN RỒNG VÀ SPHINX VÀ NHỮNG THỨ KHỦNG KHIẾP KHÁC VÀO NĂM QUA? AI ĐĂ THẤY HẮN TRỞ LẠI? AI ĐĂ TRỐN THOÁT KHỎI HẮN? TÔI ĐÂY NÀY!”

Ron đứng sững, mồm hơi há ra, rơ ràng là kinh ngạc và mất hết những ǵ có thể nói được, trong khi Hermione nh́n như sắp khóc.

“NHƯNG V̀ SAO MÀ TÔI PHẢI BIẾT CHUYỆN G̀ ĐANG XẢY RA CHỨ? V̀ SAO CHẲNG CÓ AI QUAN TÂM ĐẾN VIỆC PHẢI NÓI CHO TÔI BIẾT CHUYỆN G̀ ĐANG XẢY RA?”

“Harry, bọn ḿnh muốn nói với bạn, bọn ḿnh rất muốn mà – “ Hermione nói.

“BẠN ĐĂ KHÔNG MUỐN NÓ NHIỀU LẮM, HOẶC LÀ BẠN ĐĂ ĐỊNH GỬI CHO M̀NH MỘT TIN CÚ, NHƯNG CỤ DUMBLEDORE ĐĂ BẮT BẠN THỀ – “

“Vâng, cụ ấy đă –“

“M̀NH TIN CHẮC LÀ TẤT CẢ ĐĂ CÓ ĐƯỢC MỘT TRẬN CƯỜI THOẢ THUÊ, PHẢI KHÔNG, TẤT CẢ NHỮNG AI ĐĂ HỘI NHAU Ở ĐÂY - ”

“Không, thật mà–“

“Harry, bọn ḿnh thật t́nh xin lỗi!” Hermione nói tuyệt vọng, mắt nó ngân ngấn nước. “Bạn có lư lắm, Harry – ḿnh hẳn cũng sẽ rất giận dữ nếu đó là ḿnh!”

Harry liếc nh́n cô bé, vẫn c̣n thở mạnh, rồi lại bước tránh ra khỏi các bạn, đi đi lại lại. Hedwig kêu những tiếng ủ rũ trên đỉnh chạn. Một sự im lặng kéo dài, bị ngắt quăng bởi những tiếng cót két ảm đạm của ván sàn dưới chân Harry.

“Thôi được, nơi này là nơi ǵ vậy?” nó quay sang Ron và Hermione.

“Tổng hành dinh của Mệnh lệnh Phượng Hoàng,” Ron nói ngay.

“Trời, có ai chịu khó nói cho tôi biết cái ǵ là Mệnh Lệnh Phượng Hoàng-?”

“Đó là một tổ chức bí mật,” Hermione trả lời nhanh. “Cụ Dumbledore phụ trách, cụ ấy đă sáng lập ra nó. Đó là những người chiến đấu chống lại Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy lần cuối cùng.”

“Có những ai vậy?” Harry nói, dừng lại, tay đút túi quần.

“Khá nhiều người-“

“Bọn tớ đă gặp khoảng hai mươi người bọn họ,” Ron nói, “nhưng chúng tớ nghĩ là nhiều hơn.”

Harry liếc nh́n họ.

“Thế à?” nó hỏi lại, nh́n từ người nọ sang người kia.

“Ơ” Ron nói. “Thế à là sao?”

“Voldemort!” Harry nói một cách giận dữ, và cả Ron lẫn Hermione đều cau mày. “Chuyện ǵ đă xảy ra? Hắn muốn ǵ? Hắn ở đâu? Bọn ta làm ǵ để ngăn hắn?”

“Bọn ḿnh đă nói với bạn rồi, Mệnh lệnh không cho phép bọn ḿnh dự họp,” Hermione bực bội nói. “Nên bọn ḿnh không biết chi tiết - nhưng bọn ḿnh biết được cương lĩnh chung,” cô bé vội nói thêm khi nh́n vẻ mặt của Harry.

“Fred and George đă phát minh ra Những Cái Tai Nối Dài, h́” Ron nói “Chúng thật sự hữu dụng.”

“Cái Ǵ Nối Dài?”

“Những Cái Tai, vâng. Chỉ có điều bọn tớ phải chấm dứt sử dụng nó gần đây v́ mẹ phát hiện ra và đùng đùng nổi giận. Fred và George phải trốn chui trốn nhủi để ngừng cơn thịnh nộ của mẹ. Nhưng dù sao chúng tớ cũng đă tận dụng được nó trước khi mẹ phát hiện ra mọi chuyện. Chúng tớ biết rằng có một số thành viên của Mệnh lệnh đang theo dơi những Death Eater, kiểm tra chúng, cậu biết đấy –“

“Một số khác th́ triệu tập thêm thành viên mới cho Mệnh lệnh – “ Hermione nói.

“Một số khác th́ đi bảo vệ những cái ǵ đó,” Ron nói. “Họ luôn nói về những phiên bảo vệ.”

“Có cả tớ nữa chứ ǵ?” Harry chế nhạo.

“Ừ, có,” Ron nói, với một vẻ tiu nghĩu.

Harry thở ph́ ph́. Nó lại bước ṿng quanh pḥng, nh́n khắp nơi trừ Ron và Hermione. “Thế, hai bạn đang làm cái ǵ, nếu hai bạn không được tham dự cuộc họp?” nó hỏi. “Mấy người nói là đang bận?”

“Chúng ḿnh bận thật,” Hermione nói nhanh. “Chúng ḿnh phải dọn dẹp ngôi nhà này, nó đă bị bỏ hoang lâu lắm rồi và đủ thứ sinh sôi nảy nở ở đây. Chúng ḿnh phải lau nhà bếp, phần lớn pḥng ngủ và ḿnh nghĩ rằng bọn ḿnh phải lo đến pḥng khách vào ngày ma-“

Với hai tiếng lách cách lớn, Fred và George, hai ông anh song sinh của Ron, được tạo h́nh ra từ đám không khí dày đặc giữa pḥng. Pigwidgeon càng ríu rít hoang dại hơn bao giờ hết và bay đến nhập bọn với Hedwig trên đỉnh chạn.

“Đừng có làm vậy nữa!” Hermione nói nhẹ nhàng với hai anh em song sinh, cả hai đều có mái tóc đỏ chói như Ron, nhưng dày và ngắn hơn.

“Hello, Harry,” George nói, cười tươi với nó. “Bọn anh nghĩ là bọn anh đều đă nghe hết những âm điệu êm ái của em.”

“Em không cần phải ḱm lại cơn giận của ḿnh thế, Harry, cứ để nó tuôn ra,” Fred nói, cũng đang cười toe. “Có thể là có vài người ở cách đây năm mươi dặm không nghe thấy em.”

“Cả hai anh đều đă vượt qua kỳ thi Apparation chưa?” Harry hỏi gắt gỏng.

“Cái này mới độc đáo nè,” Fred nói, nó đang giữ một cái ǵ đó giống như một cuộn chỉ dài màu da.

“Anh vừa phí thêm ba mươi giây để đi xuống cầu thang đấy,” Ron nói.

“Thời gian là vàng bạc, cậu em,” Fred nói. “Dù sao đi nữa, Harry, em đang cắt quăng màn tiếp đón đấy. Những Cái Tai Nối Dài,” nó thêm vào khi thấy Harry nhíu mày, và giơ cuộn chỉ mà Harry thấy lúc này đă vươn dài ra đến đầu cầu thang. “Chúng ta đă cố nghe cái ǵ đang diễn ra ở dưới cầu thang.”

“Các anh phải cẩn thận,” Ron nói, nh́n chằm chằm Cái Tai, “nếu mẹ lại nh́n thấy chúng lần nữa…”

”Đáng để mạo hiểm lắm, họ đang có cuộc họp quan trọng,” Fred nói.

Cánh cửa mở ra và một cái bờm tóc đỏ dài xuất hiện.

“Ôi, xin chào, Harry!” cô em của Ron, Ginny, tươi tắn. “Em nghĩ là em đă nghe thấy giọng của anh.”

Rồi quay sang Fred và George, cô bé nói “Những Cái Tai Nối Dài ấy không xài được nữa đâu, mẹ đă đi và đặt một Imperturbable Charm tại cửa bếp rồi.”

“Sao em biết?” George nói, ỉu x́u.

“Chị Tonks đă chỉ mẹ cách làm” Ginny nói, “Chỉ cần đặt nó tại cửa và và không thể nào liên lạc được qua cánh cửa được Imperturbe. Em đă thử ném Dungbombs từ trên đỉnh cầu thang xuống chỗ ấy, nhưng chúng cứ bay vụt ra xa, nên không thể nào Những Cái Tai Nối Dài có thể luồn xuống dưới được.”

Fred thốt ra tiếng thở dài.

“Chán quá. Anh rất muốn biết cái ông Snape già ấy đă t́m ra được cái ǵ.”

“Thầy Snape!” Harry nói nhanh. “Ông ấy đang ở đây à?”

“Vâng” George nói, cẩn thận đóng cửa lại và ngồi xuống một trong những cái gường; Fred và Ginny làm theo. “Để báo cáo. Tối mật.”

“Git,” Fred chán nản nói.

“Ông ấy đang ở sát bên chúng ta,” Hermione nói với vẻ quở trách.

Harry không biết chắc là cơn giận của nó đă thật sự giảm đi chưa; nhưng cơn khát thông tin bây giờ đă vượt qua sự thôi thúc phải gào thét của nó. Nó ngồi xuống giường đối diện với mọi người.

“Anh Bill có ở đây không?” nó hỏi. “Em nghĩ là anh ấy đang làm việc ở Ai Cập?”

“Anh ấy đă nhận một việc bàn giấy để có thể về nhà và làm việc cho Mệnh lệnh,” Fred nói “Anh ấy nói rằng anh ấy nhớ những ngôi mộ lắm; nhưng mà;” nó cười đắc thắng “ở đây có thứ rất xứng đáng để bù lại.”

“Anh muốn nói ǵ?”

“C̣n nhớ người quen Fleur Delacour không?” George nói. “Cô ta đă nhận một công việc ở Gringott để kải thiệng tiếng Eng kủa kô ta –“

“Và anh Bill đă dạy cho cô ta nhiều bài học riêng,” Fred cười khẩy.

“Anh Charlie cũng nằm trong Mệnh Lệnh,” George nói, “nhưng anh ấy vẫn c̣n ở Romania. Cụ Dumbledore muốn càng có nhiều phù thuỷ ngoại quốc tham gia càng tốt, nên anh Charlie t́m cách liên lạc trong những ngày nghỉ của anh ấy.”

“Anh Percy có tham gia không?” Harry hỏi. Tin nó nghe được gần đây nhất là người con trai thứ ba của nhà Weasley đă làm việc trong Khoa Hợp Tác Phép Thuật Quốc Tế ở Bộ Phép Thuật.

Nghe những lời của Harry, cả nhà Weasley và Hermione trao đổi với nhau những cái nh́n u tối.

“Dù trong bất kỳ lúc nào, cậu đừng nhắc đến tên anh Percy trước mặt ba mẹ tớ nhé,” Ron nói với Harry bằng một giọng căng thẳng.

“Sao thế?”

“Bởi v́ mỗi lần tên Percy được nhắc đến, ba lại bẻ găy phăng bất cứ cái ǵ ổng cầm c̣n mẹ th́ bắt đầu khóc,” Fred nói.

“Tệ lắm,” Ginny buồn bă nói.

“Anh nghĩ là cả bọn ta nên thây kệ ảnh đi,” George nói, với một cái vẻ nhăn nhó kỳ lạ

“Chuyện ǵ xảy ra thế?” Harry nói.

“Percy và ba đă căi nhau,” Fred nói. “ Anh chưa bao giờ nghe ba căi nhau với bất kỳ ai. Thông thường mẹ là người cao giọng.”

“Đó là tuần đầu tiên sau khi học kỳ kết thúc.” Ron nói. “Bọn tớ đang chuẩn bị đến gia nhập Mệnh Lệnh. Percy về nhà và nói rằng anh ấy được thăng chức.”

“Cậu đang đùa à?” Harry nói.

Mặc dù biết rất rơ rằng Percy rất có tham vọng, Harry vẫn có ấn tượng là Percy chẳng thể nào thành công rực rỡ được trong nghề nghiệp đầu tiên của anh ở Bộ Phép Thuật. Percy đă tỏ ra kém quan sát một cách tệ hại khi không thể nhận ra sếp của anh bị điều khiển bởi Chúa tể Voldermort (chú ư rằng chẳng có ai trong Bộ tin vào điều này, tất cả đều nghĩ là ông Crouch bị điên).

“Vâng, ai nấy đều ngạc nhiên,” George nói, “bởi v́ anh Percy gặp đủ thứ rắc rối về chuyên ông Crouch, cần phải điều trần và đủ thứ khác. Họ nói anh Percy đáng lư phải nhận ra sự bất b́nh thường của ông Crouch và báo cáo lên cấp cao hơn. Nhưng em biết anh Percy mà, Crouch đă giao cho anh ta phụ trách mọi chuyện, anh ta không thể phàn nàn ǵ được.”

“Thế sao họ thăng chức cho anh ấy?”

“Đó chính là điều mà bọn tớ đều muốn biết,” Ron nói, người rất sẵn ḷng tiếp tục một cuộc nói chuyện b́nh thường khi mà Harry không c̣n gào thét nữa. “Anh ta có vẻ rất hài ḷng với chính ḿnh – thậm chí c̣n hài ḷng hơn b́nh thường nữa, nếu như cậu có thể tưởng tượng ra – và nói với ba rằng anh đă được đề nghị một vị trí tại chính văn pḥng của Fudge. Một vị trí thật là lư tưởng cho một người chỉ mới tốt nghiệp Hogwarts được một năm:Trợ lư Cấp Dưới cho Bộ trưởng. Tớ nghĩ là anh ta tin rằng ba sẽ rất ấn tượng.”

“Chỉ có điều ba không thế,” Fred dứt khoát nói.

“Sao thế?” Harry hỏi.

“Ừ, h́nh như Fudge đă lồng lộn khắp Bộ để không cho ai liên lạc với cụ Dumbledore,” George nói.

“Trong những ngày đó, tên của cụ Dumbledore là một cái gai trong mắt bộ, hiểu không,” Fred nói. “Cả đám họ đều nghĩ rằng cụ đă gây phiền toái khi nói rằng Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đă trở lại.”

“Ba nói rằng ông Fudge đă nói rất rơ rằng bất cứ ai về phe với cụ Dumbledore có thể dọn dẹp bàn làm việc ngay.” George nói.

“Vấn đề là, ông Fugge nghi ngờ ba, ông ta biết rơ ba rất thân với cụ Dumbledore, và ông ta luôn nghĩ rằng ba hơi lập dị v́ những món đồ Muggle của ông.”

Harry huưt sáo một tiếng lớn.

“Cá là anh Percy thích lắm đây.”

Ron cười một cách đầy trống rỗng.

“Anh ta đă hoàn toàn mất trí. Anh ta nói – ừ, anh ấy nói đủ thứ chuyện tầm bậy tầm bạ. Anh ta nói là anh đă phải vượt lên cái tiếng tăm tệ hại mà ba đă gây ra khi anh ta vào làm việc trong Bộ và ba chẳng có tham vọng ǵ cả và đó là lư do để chúng tớ luôn luôn phải – cậu biết đấy – không có nhiều tiền, tớ muốn nói –“

“Cái ǵ?” Harry kêu lên, không thể tin nổi, trong khi Ginny phát ra tiếng động như một con mèo đang giận dữ.

“Tớ biết,” Ron nói với một giọng trầm, “Và mọi thứ trở nên tệ hại. Anh ta nói ba thật là ngớ ngẩn khi về phe với cụ Dumbledore, rằng cụ Dumbledore đang gặp phiền toái lớn và ba sẽ dính chùm với cụ ấy, và anh ta – Percy – biết cần phải đặt ḷng trung thành vào đâu, và đó chính là Bộ. Nếu như ba với mẹ phản bội lại Bộ th́ anh ta sẽ phải làm cho mọi người biết rơ rằng anh ta không thuộc về gia đ́nh nữa. Rồi ngay đêm đó anh ấy đóng gói hành lư và rời khỏi nhà. Bây giờ th́ anh ấy đang sống ở London.”

Harry nguyền rủa trong hơi thở. Nó vẫn luôn kính trọng anh Percy, ít nhất la fmột người anh của Ron, nhưng nó không bao giờ tưởng tượng rằng anh ta lại có thể nói những điều như vậy với ông Weasley.

“Mẹ đă làm những việc phải làm” Ron nói đều đều. “Cậu biết không- khóc lóc và những điều tương tự. Mẹ đă đến London để cố nói chuyện với anh Percy nhưng anh ta đóng sầm cửa trước mặt bà. Tớ không biết là khi anh ấy gặp ba khi làm việc th́ thế nào – chắc là giả lơ.”

“Nhưng Percy phải biết rơ là Voldermort đă trở về rồi chứ,” Harry chậm chạp nói. “Anh ta đâu có ngu, anh ta phải biết rơ là ba mẹ cậu không thể đánh liều mọi thứ mà không có bằng chứng.”

“Vâng, đúng vậy, và tên cậu được nhắc đến trong cuộc căi nhau,” Ron, trộm nh́n Harry, “Percy nói rằng bằng cớ duy nhất là những lời của cậu… tớ không biết… anh ta nghĩ rằng như vậy là chưa đủ.”

“Percy tin chắc vào những ǵ tờ Tiên Tri Hằng Ngày nói,” Hermione nói một cách chua chát, và những người khác gật đầu.

“Bạn nói ǵ thế?” Harry hỏi, nh́n quanh mọi người. Tất cả đều nh́n cậu với vẻ cảnh giác.

“Chẳng lẽ, - chẳng lẽ bạn không đọc Tiên Tri Hằng Ngày!” Hermione hỏi một cách căng thẳng.

“Có, có chứ!” Harry nói.

“Bạn có – ờ – bạn có đọc toàn bộ nó không?” Hermione hỏi, càng căng thẳng hơn.

“Không đọc toàn bộ nội dung,” Harry nói một cách đề pḥng, “Nếu như họ có tin ǵ về Voldermort th́ hẳn phải đăng lên đầu tựa rồi chứ, phải không?”

Những người khác rùng ḿnh khi nghe cái tên này, Hermione vội vă tiếp tục, “Ừ, bạn cần phải đọc toàn bộ nội dung để mà biết, nhưng mà họ –um – họ nhắc đến bạn vài lần trong một tuần.”

“Nhưng ḿnh đâu có –“

“Nếu bạn chỉ đọc trang nhất, bạn sẽ không biết đầu” Hermione nói, lắc đầu. “Ḿnh không nói về những tin quan trọng. Họ chỉ nhắc đến cậu như thể cậu đă gây ra một tṛ đùa.”

“Bạn vừa nói cái –“

“Nó thật sự là rất đáng bực,” Hermione nói với một giọng cố làm ra vẻ b́nh thản, “Họ dựa vào tin tức của mụ Rita ấy.”

“Nhưng mụ ta đâu có viết cho họ nữa đâu?”

“Ồ, không, mụ ta giữ lời - mụ ta chẳng có lựa chọn nào khác.” Hermione nói một cách khoái chí. – “ Nhưng mụ ta đă đặt nền tảng để họ cứ thế mà tán.”

“Là cái ǵ mới được chứ?” Harry sốt ruột nói.

“OK, bạn biết là mụ ấy đă viết rằng bạn đă đổ gục và nói rằng vết sẹo của bạn trở nên nhức nhối và những thứ khác chứ?”

“Ừ,” Harry nói, không có vẻ ǵ là muốn vội quên những câu chuyện của Rite Skeeters đă viết về nó.

“Thế đấy, họ viết tất cả mọi thứ về bạn như thể bạn đă đánh lừa, bạn đă thu hút sự chú ư của những người nghĩ bạn là một anh hùng xuất chúng hay đại loại thế,” Hermione nói, rất nhanh, tuồng như cô bé nghĩ rằng nếu Harry nghe những sự kiện này nhanh th́ nó sẽ bớt khó chịu hơn. “ Họ chế ra những lời b́nh luận giả mạo về bạn. Nếu có một câu chuyện giật gần nào đó xuất hiện, họ lại nói những chuyện như là “Câu chuyện thần thoại hấp dẫn về Harry Potter,” và nếu có ai đó có một tai nạn tức cười, th́ lại là “Hăy hy vọng rằng cậu ấy không có vết sẹo trên trán và hoặc chúng ta sẽ phải tiếp tục tôn sùng cậu ta tiếp.”

“Ḿnh chẳng muốn ai tôn sùng cả – “ Harry bắt đầu nóng mặt.

“Ḿnh biết thế” Hermione nói nhanh, sợ sệt. “Ḿnh biết mà Harry. Nhưng bạn thấy những việc họ đă làm chứ? Họ muốn biến bạn thành một người không c̣n được ai tin tưởng. Lăo Fudge đứng đằng sau mọi chuyện, ḿnh sẵn sàng cá bất kỳ cái ǵ. Họ muốn các phù thuỷ trên đường nghĩ rằng bạn là một cậu bé xuẩn ngốc đă đùa cợt lung tung, đă dựng lên những câu chuyện kỳ quặc bởi v́ bạn thích việc ḿnh đang nổi tiếng và muốn tiếp tục như thế.”

“Ḿnh không yêu cầu thế – ḿnh không muốn thế – Voldermort đă giết ba mẹ ḿnh!” Harry líu cả lưỡi. “Ḿnh nổi tiếng v́ hắn đă giết gia đ́nh ḿnh nhưng không thể giết được ḿnh. Ai muốn được nổi tiếng như vậy chứ? Bộ họ không nghĩ rằng ḿnh ước sao nó đừng bao giờ –“

“Bọn em biết mà, anh Harry,” Ginny xúc động nói.

“Và tất nhiên là họ chẳng hề nói một lời về chuyện bọn Giám Ngục tấn công bạn,” Hermione nói “Có ai đó đă ra lệnh cho họ giữ im lặng. Chuyện đó không đáng làm lớn, một bọn Giám Ngục mất-điều-khiển. Họ thậm chí c̣n viết về chuyện bạn đă vi phạm Luật BÍ Mật. Bọn ḿnh nghĩ là họ đă bị buộc chặt vào sự tưởng tượng về bạn như một kẻ ngu xuẩn khoái biểu diễn. Bọn ḿnh nghĩ là họ đang chờ đợi khi bạn bị trục xuất, th́ họ sẽ đăng tin ngập phố ngay. Ḿnh muốn nói, nếu mà bị trục xuất, rơ ràng là,” cô bé vội vă nói “Bạn sẽ không sao đâu, nếu như họ theo đúng luật của chính họ, th́ sẽ chẳng có ǵ chống lại bạn.”

Mọi chuyện đă quay về phiên toàn và Harry không muốn nghe ǵ về nó. Nó nh́n quanh để t́m một chủ đề khác, nhưng điều đó không cần thiết khi có tiếng bước chân vang lên ngoài cầu thang.

“Uh oh.”

Fred giật mạnh Cái Tai Nối Dài; rồi một tiếng động lớn khác vang lên, rồi nó và George biến mất. Vài giây sau, bà Weasley xuất hiện trên lối vào pḥng ngủ.

“Cuộc họp xong rồi, cháu có thể xuống ăn tối rồi. Mọi người đang nóng ḷng gặp cháu đó, Harry. Và ai đă vung văi Dungbombs đầy cửa bếp thế?”

“Crookshanks,” Ginny tỉnh bơ nói, “Nó thích chơi với chúng lắm.”

“Ồ” bà Weasley nói, “má cứ nghĩ có thể là Krearcher, nó thích những món ngồ ngộ như vậy lắm. Bây giờ th́ không cần phải giữ yên lặng ở tiền sảnh nữa. Ginny, tay con dơ quá, con vừa làm cái ǵ đấy? Làm ơn đi rửa tay trước khi ăn tối.”

Ginny nhăn mặt với tất cả mọi người và theo mẹ cô ra khỏi pḥng, để Harry một ḿnh với Ron và Hermione. Cả hai đều nh́n nó chăm chú, như thể họ sợ rằng nó thể lại bắt đầu la hét khi mà mọi người khác đă đi. Cái vẻ lo lắng của họ làm nó cảm thấy hơi xấu hổ.

“Thôi… “ nó ấp úng, nhưng Ron lắc đầu và Hermione khẽ nói. “Bọn ḿnh biết là bạn đă giận lắm, Harry, bọn ḿnh thật sự không trách bạn đâu, nhưng bạn cần phải biết là, bọn ḿnh đă thật sự thuyết phục cụ Dumbledore.-“

“Vâng, ḿnh biết,” Harry nói ngắn.

Nó muốn t́m một chủ đề không lôi cơn đau đầu của nó lên nữa, bởi v́ những ư nghĩ về cụ Dumbledore lại làm bùng lên cơn giận của nó.

“Ai là Kreacher vậy?” nó hỏi.

“Một con gia tinh đang sống ở đây,” Ron nói. “ Lập dị. Chả ai thích nó cả.”

Hermione cau mày với Ron.

“Nó không lập dị đâu, Ron.”

“Tham vọng trong cuộc sống là nó được cắt rời đầu ra và đặt lên bảng như mẹ nó,” Ron cáu kỉnh nói. “Điều đó là b́nh thường sao Hermione?”

“Ờ – ờ, nó hơi lạ, nhưng đâu phải lỗi của nó.”

Ron nháy mắt nh́n Harry.

“Hermione vẫn chưa dứt khỏi cơn NÔN (SPEW)-“

“Đó không phải là NÔN!” Hermione nóng nẩy nói. “ đó là Đoàn thể v́ Gia Tăng Trợ Cấp cho Gia Tinh (Society for the Promotion of Elfish Welfare.) Và không chỉ có ḿnh đâu, cụ Dumbledore cũng đă nói rằng chúng ta phải tử tế với Kreacher.”

“Vâng, vâng,” Ron nói. “Đi nào, ḿnh đói rồi.”

Nó dẫn đường ra khỏi cửa và hướng về phía cầu thang, nhưng trước khi họ có thể xuống thang th́ –

“Đợi nào!” Ron th́ thào, đưa tay ra cản không cho Harry và Hermione đi xa hơn. “Họ vẫn đang đứng ở tiền sảnh, có thể chúng ta sẽ nghe được cái ǵ đó.”

Ba đứa trẻ cẩn thận quan sát khắp hành lang. Cái hành lang tối tăm phía dưới đầy nghẹt phù thủy nam nữ, kể cả đội bảo vệ của Harry. Họ đang nói th́ thầm đầy khích động với nhau. Ở ngay chính giữa toán người đó Harry thấy một cái đầu đen nhánh, bóng loáng và một cái mũi nhô lên từ ông thầy khó ưa nhất Hogwarts, giáo sư Snape. Harry quan sát xa hơn khỏi hành lang. Nó rất thích thú muốn biết Snape làm ǵ cho Mệnh Lệnh Phượng Hoàng.

Một sợi chỉ màu da thịt mỏng manh hạ xuống trước mắt Harry. Nh́n lên, nó thấy Fred và George ở phía trên cầu thang, cẩn thận hạ Cái Tai Nối Dài hướng về tốp người trong bóng tối phía dưới. Nhưng chỉ giây lát sau, họ đă bắt đầu đi ra cửa trước và khuất dạng.

“Bố khỉ,” Harry nghe Fred th́ thậm, khi nó thu Cái Tai Nối Dài trở lại.

Họ nghe tiếng cửa trước mở ra, rồi đóng lại.

“Snape chẳng bao giờ ăn ở đây đâu.” Ron khẽ nói với Harry, “Cám ơn Chúa. Đi nào.”

“Và đừng quên phải giữ mồm giữ miệng ở tiền sảnh đấy nhé, Harry,” Hermione th́ thầm.

Kho họ đi ngang cái dăy đầu gia tinh trên tường, họ nh́n thấy Lupin, và Weasley và Tonks ở cửa trước, dùng khoé thuật khoá nó bằng nhiều ổ khoá và then cài trước khi đi ra.

“Chúng ta ăn ở dưới bếp,” bà Weasley th́ thầm khi gặp họ ở dưới cầu thang. “Harry, cháu cưng, cháu chỉ cần đi rón rén qua tiền sảnh và đi qua cái cửa kia –“

CRASH.

“Tonks!” bà Weasley điên tiết kêu lên, quay lại phía sau.

“Em xin lỗi!” Tonks rên rỉ, cô vừa đánh rơi một cái dĩa xuống nền. “Tại cái b́nh phong ngu ngốc này tự dưng đứng đây, đây là lần thứ hai em để…”

Nhưng những lời c̣n lại của cô ta đă bị nhấn ch́m bởi một tiếng kêu kinh dị làm tai ù máu đông lại.

Những tấm màn nhung bị mối ăn mà Harry đă đi qua trước đây đă được vén lên, nhưng không có cái cửa nào sau nó. Ngay tức khắc, Harry nghĩ rằng nó đang nh́n qua một cái cửa sổ, một cái cửa sổ với một người phụ nữ già vận mũ đen đứng đằng sau, đang gào thét liên tục như thể bà ta đang bị tra tấn – rồi nó nhận ra rằng đó là một bức tranh chân dung sống, bức tranh sống động nhất và khó ưa nhất và mà nó từng gặp trong đời.

Người phụ nữ già thè lè nước dăi, mắt trợn tṛn, làn da vàng vọt trên mặt bà ta căng ra khi bà ta chửi bới và dọc theo hành lang đằng sau họ, những bức chân dung khác thức giấc và cũng bắt đầu kêu gào, đến nỗi Harry phải cụp mắt xuống mũi và đưa tay lên bịt tai.

Lupin và bà Weasley phóng lên trước và cố kéo tấm màn phủ lên người phụ nữ già, nhưng họ vẫn không ngừng được, và bà ta lại càng gào to hơn lúc nào hết, khua mạnh những cái tay đầy móng vuốt như muốn cào nát mặt họ.

“Đồ rác rưởi! Đồ cặn bă! Cái thứ được tạo ra bởi những thứ dơ bẩn và ghê tởm! Cái ṇi giống hèn hạ, biến thái, quái vật, biến ngay khỏi nơi đây! Sao bọn mày dám là ô uế căn nhà của cha tao-“

Tonks liên tục xin lỗi, làm đổ tiếp cái chân nặng nề to đùng của quỷ khổng lồ ra nền nhà, bà Weasley không cố để kéo màn nữa và mà vội quay tới quay lui trong tiền sảnh, làm choáng váng tất cả những bức chân dung khác với cây đũa phép của bàm và một người đàn ông với mái tóc đen dài đi ra cửa chạm mặt Harry.

“Im miệng, bà phù thuỷ già này, im MIỆNG!” ông ta la lân, tóm lấy cái màn mà bà Weasley vừa bỏ lại.

Khuôn mặt người phụ nữ già tái nhợt đi.

“Miiiiiiiiii!” bà ta tru lên, mắt bà mở trợn trừng về phía người đàn ông. “Tên phản bội giống ṇi kinh tởm, nỗi hổ thẹn của ḍng họ chúng ta!”

“Tôi nói- im-MIỆNG!” người đàn ông gào lên, rồi với một nỗ lực kỳ diệu, ông ta và Lupin đóng lại được những tấm màn.

Tiếng tru tréo của người phụ nữ già tắt hẳn và chỉ c̣n tiếng im lặng vọng lại. Khẽ thở hổn hển và gạt mái tóc dài khỏi mắt, cha đỡ đầu Sirius của Harry quay về phía nó.

“Chào con, Harry,” ông buồn rầu nói, “ta thấy là con vừa gặp mẹ ta.”

[Đầu trang]


Copyright © 2002 - 2004 by Hồ Xị
All rights reserved