Harry Potter 5

Chương 5: Đội quân Phượng Hoàng

 

In trang này

Muc luc Chương [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12]
                    [13] [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20] [21] [22] [23] [24]
                    [25] [26] [27] [28] [29] [30] [31] [32] [33] [34] [35] [36] [37] [38]

 

“Của ba à- ?”

“Người mẹ già của ba, đúng vậy”, Sirius nói. “Bọn ba đă cố lôi bà ấy xuống cả tháng nay, nhưng chắc là bà ấy đă đặt một cái Permanent Sticking Charm đằng sau mấy tấm vải bạt. Thôi, xuống thang nhanh đi, trước khi tất cả bọn họ lại thức giấc.”

“Nhưng mà bức chân dung mẹ của ba làm ǵ ở đây thế?” Harry hoang mang hỏi, khi họ đi qua cánh cửa tiền sảnh và đi vào con đường dẫn xuống vùng sáng của bậc đá hẹp, những người khác đi ngay phía sau họ.

“Chưa ai nói với con à? Đây là ngôi nhà của ba mẹ ba,” Sirius nói, “nhưng ba là người cuối cùng của ḍng họ Black, nên bây giờ nó thuộc về ba. Ba đă đề nghị cụ Dumbledore dùng nó làm Tổng hành dinh, - điều có ích duy nhất mà ba có thể làm được lúc này.”

Harry, người đang chờ đợi một cuộc đón tiếp nồng ấm hơn, để ư thấy giọng nói của Sirius có vẻ gay gắt và cay đắng. Nó đi theo người cha đỡ đầu đi xuống các bậc thang và đi xuyên qua cánh cửa dẫn vào căn bếp ngầm.

Nơi đây cũng chẳng kém ảm đạm hơn căn tiền sảnh bên trên, một căn pḥng dạng hang động với những bức tường đá xù x́. Phần lớn ánh sáng trong pḥng là từ một ngọn lửa lớn ở góc xa của căn pḥng. Một luồng khói lớn bốc lên trong không khí như những làn hơi đang quyện vào nhau, thoáng hiện qua chúng là những h́nh ảnh mờ ảo của những cái b́nh và xoong chảo treo lủng lẳng trên cái trần u tối. Có nhiều ghế đă được đưa vào pḥng để ngồi họp và một cái bàn gỗ dài đặt giữa chúng, vung văi nhiều cuộn giấy da dê, những cái ly có đế, những vỏ rượu rỗng, và phần đầu của những thứ ǵ đó đang sắp sửa được chuyển thành giẻ rách. Ông Weasley và con trai cả Bill đang chụm đầu nói thầm ở cuối bàn.

Bà Weasley hắng giọng. Chồng bà, một người đàn ông gầy, hơi hói, tóc đỏ đang đeo một đôi kính gọng sừng, nh́n quanh và nhảy dựng lên.

“Harry!” ông Weasley nói, vội vă lao đến đón nó, và lắc tay nó cuồng nhiệt “Thấy cháu bác mừng quá!”

Qua vai của ông, Harry thấy Bill, người có mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa, đang vội vă thu dọn những cuộn giấy da c̣n lại trên bàn.

“Cuộc hành tŕnh tốt chứ, Harry?” Bill nói, cố để gom về cùng lúc mười hai cuộn giấy. “Mắt Điên không dẫn em đến Greenland chứ hả?”

“Ông ta định làm thế đấy,” Tonks nói, sải chân đến để giúp Bill và ngay tức khắc va đầu ngọn nến vào mảnh giấy da cuối cùng. “Ôi không – xin lỗi –“

“Lại đây, cưng,” bà Weasley bực tức nói, và bà chữa lại mẫu giấy bằng một cái vẫy đũa thần. Trong luồng sáng thoáng qua bởi phép thuật của bà Weasley, Harry thấy nó giống như bản đồ của một khu nhà.

Bà Weasley thấy Harry đă nh́n thấy. Bà lôi tuột cái bản đồ khỏi bàn và nhét luôn vào cái đống đầy cứng trên tay Bill.

“Cái đám này đáng lư phải được dọn sau cuối mỗi cuộc họp,” bà nói ngắn, trước khi lướt đến bên một cái tủ chén kiểu cũ để bắt đầu dọn bàn ăn.

Bill rút đũa thần ra, lẩm bẩm, “Evanesco!” và những cuộn giấy biến mất.

“Ngồi đi, Harry,” Sirius nói. “Con đă gặp Mundungus rồi phải không?”

Cái mà Harry ngỡ là một đống giẻ rách cất ra một tiếng ngáy dài, gắt gỏng, và th́nh ĺnh choàng dậy.

“Có ai kêu tên tui hả?” Mundungus lầm bẩm đầy ngái ngủ. “Tôi đồng ư với Sirius…” Ông đưa cái tay đầy bụi bẩn lên không khí như thể đang biểu quyết, đôi mắt ủ rũ đỏ ngầu của ông lờ đờ,

Ginny cười rúc rích.

“Cuộc họp xong rồi, Dung,” Sirius nói, khi họ ngồi quanh ông bên bàn. “Harry đến rồi.”

“Ê?” Mundungus nói, liếc xéo qua Harry dưới mái tóc rối tung rối mù của ông ta. “Ồ, thế nà ló tới dzồi. Ừ… ổn hả, ‘Any?”

“Vâng,” Harry nói.

Mundungus ṃ mẫm một cách bối rối trong túi ḿnh, vẫn nh́n Harry chằm chằm, và lôi ra một cái ống điếu đen xỉn. Ông ta nhét nó vào miệng, mồi lửa bằng cây đũa thần và kéo một hơi dài. Vài giây sau, một luồng khói xanh cuồn cuộn phủ quanh ông.

“C̣n nợ chú mày một nhời xin nỗi,” một giọng ậm ừ vang ra giữa đám mây khói.

“Lần cuối cùng, Mundugus,” bà Weasley gọi, “xin ông đừng có mà hút thuốc trong bếp những, đặc bịêt là khi chúng ta chuẩn bị ăn.”

“Ah” Mundungus nói. “Phải. Xin lỗi, Molly.”

Đám mây khói biến mất tăm khi Mundungus nhét lại cái ống điếu vào túi, nhưng cái mùi khét lẹt của vớ cháy vẫn c̣n.

“Và nếu các vị muốn có bữa tối trước nữa đêm th́ giúp tôi một tay,” bà Weasley nói lớn với cả pḥng. “Không, cháu cứ ngồi đó đi, Harry cưng, cháu mới đi xa mà.”

“Em có thể làm ǵ đây, chị Molly?” Tonks nói háo hức, lao đến trước.

Bà Weasley ngần ngại, nh́n có vẻ e sợ.

“Ờ – không, ổn mà, Tonks, em cũng được nghỉ luôn, em làm đủ thứ việc hôm nay rồi.”

“Không, không, em muốn giúp chị mà!” Tonks hăm hở nói, đá đổ cái ghế khi cô ta lao về phía bếp, và lao lại chỗ Ginny đang thu dọn muỗng nĩa.

Trong lúc đó, một lọat các con dao to tướng đang hăm hở sắt thịt và rau dưới sự theo dơi của bà Weasley, c̣n ông Weasley th́ khuấy một cái chảo treo trên lửa, c̣n những người khác th́ lấy dĩa, ly và thức ăn từ trong tủ ra. Harry ngồi lại bàn với Sirius và Mundungus, vẫn c̣n đang say xỉn đứ đừ.

“Đă gặp lại bà già Figgy ấy chưa?” ông ta hỏi.

“Không,” Harry nói, “tôi chưa gặp lại ai cả.”

“Hiểu không, tui đă dzời đi,” Mundungus nói, chồm người tới, nói với vẻ bào chữa, “nhưng mà tui có một mối làm ăn –“

Harry cảm thấy một đám lông đang chồm lên đầu gối nó, nhưng đó chỉ là Crookshand, con mèo hoe chân ṿng kiềng của Hermione, kẻ tự làm đau nó khi lẩn quẩn dưới chân Harry, rên ư ử, đoạn nhảy vào ḷng chú Sirius và cuộn tṛn lại. Sirius khẽ găi găi phía sau tai nó khi ông quay sang Harry, vẫn đầy u ám.

“Mùa hè của con tốt chứ hả?”

“Không đâu, nó tồi lắm.” Harry nói.

Lần đầu tiên, một cái ǵ đó giống như một cái cười toe lướt ngang mặt Sirius.

“Ba không biết là con đang phàn nàn về cái ǵ đây”

“Sao ạ?” Harry nói, hoài nghi.

“Cá nhân mà nói, ba lại thích một cuộc tấn công của bọn Giám Ngục. Một cuộc vật lộn sinh tử sẽ giúp phá bỏ sự đơn điệu nhàm chán trong tâm hồn ba. Con nghĩ là điều đó rất tệ, nhưng ít nhất là con có thể thoát ra, duỗi chân duỗi cẳng, lao đầu vào vài trận đánh… C̣n ba th́ bị kẹt cả tháng rồi.”

“Sao ạ?” Harry hỏi, cau mày.

“Bởi v́ Bộ Phép Thuật vẫn tiếp tục săn lùng ba, và Voldermort bây giờ đă biết rằng ba là một Animagus, Wormtail đă nói với hắn, và v́ vậy khả năng biến h́nh của ba trở nên vô dụng. Ba chẳng thể làm ǵ nhiều cho Đội quân Phượng Hoàng… hoặc là cụ Dumbledore cảm thấy thế.”

Có một cái ǵ đó phẳng lặng trong giọng nói của Sirius khi nhắc về tên của cụ Dumbledore khiến cho Harry cảm thấy chính Sirius cũng không được vui vẻ ǵ ở Tổng hành dinh. Harry cảm thấy một nỗi xúc động đang đột ngột dâng trào trong ḷng người cha đỡ đầu của nó.

“Dù sao th́ ba cũng vẫn biết chuyện ǵ đang xảy ra,” nó nói b́nh thản.

“Ừ, phải rồi,” Sirius nói một cách mỉm mai. “Nghe những bản báo cáo của Snape, hứng lấy những lời cạnh khoé của lăo rằng lăo đă mạo hiểm mạng sống của lăo bên ngoài trong khi ba ngồi đây êm ấm… và hỏi ba rằng công việc lau dọn tốt không –“

“Lau dọn nào?” Harry hỏi.

“Làm cho nơi này phù hợp với cuộc sống con người.” Sirius nói, vẫy cây đũa thần ṿng quanh căn bếp ảm đạm.” Chẳng có ai sống ở đây mười năm rồi, từ khi mẹ của ba qua đời, trừ phi con muốn tính con gia tinh già của bà ấy, và nó th́ lại thường bỏ mặc đấy chứ chẳng lau dọn ǵ cả.”

“Sirius” Mundungus nói, ông ta chẳng quan tâm ǵ đến cuộc đối thoại của hai cha con cả, mà chỉ săm soi cái ly rượu trống không của ḿnh. “Nó bằng bạc ṛng này, ông bạn.”

“Vâng” Sirius nói, nh́n nó từ xa “Bạc nguyên tác chế tác bởi yêu tinh từ thế kỷ mười lăm, chạm nổi gia huy của ḍng họ Black.”

“Dù sao th́ nó dzẫn khá lạ,” Mundungus lầm bầm, lau bóng cái cốc bằng cổ tay áo.

“Fred – George – KHÔNG, CHỈ MANG CHÚNG BẰNG TAY THÔI!” bà Weasley gào lên.

Harry, Sirius và Mundungus nh́n qua, và họ phải thụp xuống bàn ngay. Fred và George vừa dùng thần chú để đưa một vạc lớn đầy thịt rau hầm, một thùng Bia Bơ thiếc và một thớt gỗ lớn sắt bánh với một con dao lao vù vù qua không khí hướng về phía họ. Cái vạc thịt hầm trượt theo bàn, đi được một nữa chiều dài bàn, để lại một vệt cháy đen trên mặt gỗ, cái b́nh Bia Bơ th́ rơi xoảng xuống, vung vẫy cái ǵ chứa bên trong nó khắp nơi, dao ăn bánh ḿ th́ trượt khỏi thớt và văng đi cắm phập một cách đáng ngại vào đúng chỗ cánh tay Sirius vừa để vài giây trước đó.

“NHÂN DANH CHÚA!” bà Weasley gào lên. “KHÔNG CẦN NHƯ VẬY – MÁ ĐĂ QUÁ ĐỦ VỚI NHỮNG CHUYỆN NÀY RỒI – CHỈ V̀ BỌN BÂY ĐƯỢC PHÉP DÙNG MA THUẬT, BỌN BÂY KHÔNG LẼ PHẢI VẪY CÂY ĐŨA THẦN CỦA BỌN VỚI MỖI CHUYỆN NHỎ NHẶT BẤT KỲ NÀO SAO!”

“Chúng con chỉ cố tiết kiệm chút thời gian thôi mà!” Fred nói, vội vă lao tới giật mạnh con dao khỏi bàn. “Xin lỗi chú Sirius, - bọn cháu không định –“

Cả Harry và Sirius phá lên cười; Mundungus, đă leo lên ghế trở lại, làu bàu chửi rủa v́ lại phải dùng chân; Crookshanks kêu ph́ ph́ giận dữ và lao xuống dưới cái tủ chén, trong khi đôi mắt vàng lớn của nó loé lên trong đêm.

“Bọn trẻ,” ông Weasley nói, kéo cái vạc thịt lại giữa bàn, “mẹ bây đúng đó, bọn bây phải tỏ ra có trách nhiệm khi mà bọn bây đă đến tuổi –“

“Mấy đứa anh em của bọn bây đâu có gây rắc rối như vậy!” bà Weasley giận dữ quát hai anh em sinh đôi khi bà đặt phịch một b́nh Bia Bơ mới ra giữa bàn, khiến nó lại gần như văng hết ra bàn. “Bill không cần phải dùng Apparate cho mỗi bước chân! Charlie không cần phải yểm bùa bất cứ cái ǵ nó gặp! Percy –“

Bà ngừng bặt lời, nín thở và lo lắng nh́n sang chồng bà, đang th́nh ĺnh rắn đanh lại.

“Ăn thôi nào,” Bill vội nói.

“Trông ngon lắm, Molly” Lupin nói, múc thịt vào dĩa cho bà và đặt nó qua bàn.

Vài phút sau chỉ c̣n tiếng loảng xoảng của dao nĩa và tiếng ghế sột soạt trong im lặng khi mọi người vào chỗ để ăn. Và bà Weasley quay sang Sirius.

“Tôi phải nói với anh, Sirius, có cái ǵ đó bị kẹt trong bàn viết, nó cứ lúc lắc lục lặc. Tất nhiên nó có thể là một Boggart, nhưng tôi nghĩ chúng ta nên hỏi Alastor kiểm tra nó trước khi chúng ta thả nó ra.”

“Chị muốn sao cũng được,” Sirius nói không sắc thái.

“Mấy tấm màn cũng phủ đầy Doxy,” bà Weasley tiếp tục. “Tôi nghĩ sáng mai chúng ta nên thử giải quyết nó.”

“Tôi sẽ làm,” Sirius nói. Harry nghe thấy vẻ mỉa mai trong giọng của chú, nhưng nó không chắc là có ai khác nghe thấy không.

Đối diện với Harry, Tonks đang biểu diễn cho Hermione và Ginny xem cách biến đổi cái mũi của cô giữa những miếng ăn. Cứ mỗi lần cô nhướng mắt lên với cùng một vẻ chăm chú như lần cô đă làm ở pḥng ngủ Harry, mũi cô phồng lên như một cái mỏ giống như mũi của ông Snape, thu lại bằng cỡ của thân nấm, và mọc dài ra hai sợi lông ḷng tḥng từ mỗi lỗi mũi. H́nh như đấy là tṛ biểu diễn thường xuyên trong giờ ăn, bởi v́ Hermione và Ginny nhanh chóng đ̣i xem kiểu mũi ưa thích của họ.

“Làm cho nó giống như mơm heo đi, chị Tonks.”

Tonks làm theo, và Harry, vẫn đang theo dơi, có một cảm giác như thấy một Dudley gái đang cười toét với nó qua bàn.

Ông Weasley, Bill và Lupin đang bàn luận sôi nổi về bọn yêu tinh.

“Bọn chúng chẳng rời cái ǵ ra đauy,” Bill nói, “Tôi vẫn không thể biết được là chúng có tin là hắn trở về hay không. Tất nhiên chúng có thể không muốn tham gia phe nào. Tránh xa chúng đi.”

“Ba tin chắc là bọn chúng không bao giờ chúng về phe với Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy,” ông Weasley nói, lắc đầu. “Bọn chúng cũng tổn thất mà, hăy nhớ đến gia đ́nh yêu tinh mà hắn đă giết lần cuối ở gần Nottingham?”

“Tôi nghĩ là việc này phụ thuộc vào muốn những ǵ hắn đem ra nhử, “ Lupin nói, “Và không phải tôi nói về vàng đâu. Nếu hắn đem tự do ra như, cái tự do mà chúng ta đă từ chối bọn yêu tinh hàng thế kỷ th́ bọn yêu tinh sẽ bị quyến rủ. Công việc với Ragnok có tiến triển ǵ không, Bill?”

“Hắn đang ở trạng thái chống phù thuỷ vào lúc này,” Bill nói, “ hắn không ngừng nổi điên về vụ làm ăn Bagman, hắn nghĩ rằng Bộ đă dàn xếp và yêu tinh sẽ không lấy vàng từ hắn nữa, anh biết đấy –“

Một tràng cười từ giữa bàn đă nhận ch́m giọng của Bill. Fred, George, Ron và Mundungus đang nghiêng ngả chung quanh chỗ họ.

“… vậy là, “ Mundungus bị nghẹn, nước mắt dàn ra trên mặt ông, “ vậy là, nếu các cậu tin, hắn nói dzới tui, “Trước đó, Dung, ông đă lấy bọn cóc từ đâu? Bởi con trai của Bludget đă đi và bắt quả tang!” và tôi nói, “ Bắt quả tang với cả đám cóc của ông, Will, rồi sao? Vậy là ông muốn nữa hả?” Và các cậu sẽ không tin tôi đâu, các cậu bé, cái con gargoyle ngu xuẩn ấy mua sạch lại đám cóc của chính hắn từ tôi với c̣n nh́u xiền hơn cả lần đầu-“

“Tôi không nghĩ là chúng ta cần phải nghe thêm bất kỳ vụ mua bán nào của ông cả, cám ơn ông nhiều, ông Mundungus.” bà Weasley nói sắc lẹm, khi Ron chồm cả lên bàn, tru lên v́ cười.

“Xin lỗi, Molly,” Mundungus vội nói, chùi mắt và nháy mắt với Harry. “Nhưng bà biết đấy, Will bắt quả tang chúng từ Warty Harris trong lần đầu, và tôi chẳng làm ǵ sai cả.”

“Tôi không cần biết ông làm đúng hay sai, Mundungus, nhưng có vẻ ông đă quên đi vài bài học chủ yếu rồi,” bà Weasley lạnh lùng nói.

Fred và George giấu mặt trong những cốc Bia Bơ. George đang nấc cụt. Với cùng lư do, bà Weasley ném một cái nh́n khó chịu sang Sirius trước khi đứng đậy đi lấy những miếng bánh đại hoàng lớn để tráng miệng. Harry nh́n sang cha đỡ đầu của nó.

“Molly không tán thành Mundungus.” Sirius nói khẽ.

“Làm sao mà ông ấy được vào Đội quân?

“Ông ta được việc,” Sirius th́ thào. “Ông ta biết đủ mọi mánh khoé, - thế đấy, cứ nh́n ông ta mà xem. Nhưng ông ta rất trung thành với cụ Dumbledore, có lần cụ đă giúp ông ta ra khỏi một vụ rắc rối. Có được một người như Dung rất đáng giá, ông ta có thể nghe được những chuyện mà chúng ta không nghe được. Những Molly nghĩ rằng mời ông ta ở lại ăn tối là đă đi quá xa. Bà ta không tha thứ cho ông ta về việc đă quên đi phận sự khi ông phải bám theo con.”

Có ba cái bánh hấp đại hoàng lớn, rồi sau đó là sữa trứng và lưng quần jean của Harry bắt đầu căng chật (giống như là khi cái quần được Dudley mặc). Khi nó buông muỗng xuống th́ chung quanh bắt đầu lắng xuống trong một cuộc nói chuyện chung: ông Weasley đang ngă người trên ghế, nh́n rất no nê và thoải mái; Tonks ngáp lớn, mũi của cô lúc này đă trở lại b́nh thường; và Ginny th́ đă dụ được Crookshands ra khỏi cái tủ, nó ngồi tréo chân trên sàn nhà, khều đuổi một cái nút Bia Bơ tṛn.

“Gần đến lúc đi ngủ rồi, tôi nghĩ vậy,” bà Weasley nói với một cái ngáp.

“Chưa đâu, Molly,” chú Sirius nói, đẩy cái đĩa rỗng ra và quay sang Harry. “Con biết không, ba ngạc nhiên về con đấy. Ba cứ nghĩ rằng điều đầu tiên con sẽ làm khi đến đây là bắt đầu hỏi về Voldemort.”

Không khí trong pḥng thay đổi ngay với tốc độ làm Harry liên tưởng đến sự xuất hiện của bọn Giám Ngục. Vài giây trước c̣n là một sự thư giản gà gật, bây giờ đă là sự trấn tỉnh cảnh giác. Một cái rùng ḿnh ớn lạnh lan khắp bàn khi tên của Voldemort được nhắc đến. Lupin, người đang nhấm một ngụm rượu vang, thong thả hạ cốc xuống, thật chậm răi.

“Con đă!” Harry nói, tức giận. “Con đă hỏi Ron và Hermione, nhưng họ nói là họ không được cho phép vào Đội quân, v́ vậy – “

“Chúng đúng đấy,” bà Weasley nói. “Chúng c̣n nhỏ quá.”

Bà đang ngồi thẳng trên ghế, tay siết lại thành nắm đắm, mọi dấu hiệu của vẻ mơ ngủ đă biến mất.

“Từ khi nào phải có ai đó trong Đội quân để được đặt câu hỏi?” Sirius hỏi. “Harry đă bị kẹt trong nhà Muggle cả tháng. Nó có quyền được biết chuyện ǵ đang xảy ra-”

“Khoan đă!” George chợt la lớn lên.

“Sao mà Harry sẽ nhận câu trả lời cho câu hỏi của nó?” Fred nói đầy giận dữ.

“Bọn con đă làm mọi chuyện lăng xăng cho mọi người cả tháng rồi, và chẳng ai nói với chúng con một chuyện nhỏ tí nào cả!” George nói.

“Các con c̣n nhỏ quá, các con không ở trong Đội quân.” Fred nói, cao giọng một cách không b́nh thường như mẹ nó. “Harry thậm chí c̣n bé hơn!”

“Không phải là lỗi của chú về việc các cháu không được nói về những ǵ Đội quân làm,” Sirius b́nh thản nói, “đó là quyết định của cha mẹ các cháu, mặt khác –“

“Không phải anh là người quyết định cái ǵ là tốt cho Harry!” bà Weasley trả lời sắc gọn. Sắc diện của bà tỏ ra rất dữ tợn. “Tôi nghĩ là anh chưa quên những ǵ cụ Dumbledore nói chứ hả?”

“Là cái ǵ mới được chứ?” Sirius lịch sự trả lời, nhưng với tư thế của một người đàn ông sẵn sàng lao vào một trận chiến.

“Là chuyện không được nói với Harry nhiều hơn những chuyện nó cần phải biết.” bà Weasley nói, đặc biệt nhấn mạnh và ba từ cuối.

Ron, Hermione,Fred và George xoay đầu liên tục từ Sirius sang bà Weasley như thể đang theo dơi một trận tennis. Ginny quỳ giữa cái đám nút Bia Bơ, theo dơi cuộc đối thoại với cái mồm há hốc. Mắt Lupin gắn chặt với Sirius.

“Tôi không định nói với nó nhiều hơn những chuyện nó cần phải biết, chị Molly,” Sirius nói, “Nhưng nó là người đă thấy Voldemort trở lại (một lần nữa, một cái rùng ḿnh lan khắp bàn với cái tên này), nó có nhiều quyền hơn đa số để –“

“Nó không phải là thành viên của Đội quân Phượng Hoàng!” bà Weasley nói. “Nó chỉ mới mười lăm tuổi và –“

“Và nó đă làm được nhiều chuyện hơn gần hết hội Đội quân,” Sirius nói, “nhiều hơn một số.”

“Không ai phủ định những chuyện nó đă làm!” bà Weasley nói, giọng bà cao lên, nắm đấm của bà rung lên khi tay bà đặt trên ghế. “Nhưng nó vẫn c̣n –“

“Nó không phải là một đứa trẻ!” Sirius nóng nảy nói.

“Và nó cũng chẳng phải là một người trưởng thành!” bà Weasley nói “má nó vẫn c̣n hồng đào thế kia ḱa. Nó không phải là James, Sirius!”

“Tôi biết rơ nó là ai, cám ơn, chị Molly,” Sirius lạnh lùng nói.

“Tôi không chắc là anh làm được điều đó!” bà Weasley nói, “Có những lúc, cách mà anh nói về nó giống như là anh đang nghĩ rằng người bạn thân thiết ngày xưa của anh đang quay về”

“Thế th́ có ǵ sai ạ?” Harry nói.

“Điều đó sai, Harry ạ, v́ cháu không phải là ba cháu, cho dù cháu rất giống ông ấy!” bà Weasley nói, mắt bà vẫn lườm Sirius. “Cháu vẫn c̣n ở tuổi đến trường và những người lớn phải chịu trách nhiệm về cháu đừng nên quên điều đó!” 

“Có nghĩa là tôi là một người cha vô trách nhiệm?” Sirius hỏi, cao giọng.

“Có nghĩa là anh luôn cư xử vội vàng, hấp tấp, Sirius, và đó là lư do v́ sao cụ Dumbledore luôn phải giữ anh lại nhà và –“

“Làm ơn đừng nhắc đến những lời dạy của cụ Dumbledore trong chuyện này nếu được!” Sirius la lớn.

“Arthur!” bà Weasley nói, quay sang chồng. “Arthur, nói đi nào!”

Ông Weasley không nói ngay. Ông tháo kiếng ra và chậm chạp lau nó vào áo choàng, không nh́n vợ. Chỉ sau khi đă cẩn thận đeo lại kiếng vào mũi, ông mới bắt đầu trả lời.

“Cụ Dumbledore biết là t́nh thế đă thay đổi, Molly. Cụ ấy đă đồng ư rằng Harry sẽ được biết mọi chuyện, điều đó đă được xác nhận bằng việc lúc này nó đă ở Tổng hành dinh.”

“Nhưng có một sự khác nhau giữa việc đó và việc mời nó lên hỏi nó muốn ǵ!”

“Cá nhân mà nói,” Lupin lặng lẽ nói, cuối cùng cũng quay khỏi Sirius, khi bà Weasley nhanh chóng quay sang ông, hy vọng rằng cuối cùng bà cũng có được một đồng ḿnh, “ tôi nghĩ rằng tốt hơn Harry nên biết các sự kiện – không phải tất cả các sự kiện, chị Molly, mà là bức tranh tổng thể - từ phía chúng ta, hơn là một phiên bản méo nó từ… những người khác.”

Biểu lộ của ông nhẹ nhàng, những Harry tin chắc rằng Lupin ít nhất biết là có một số Cánh Tai Nối Dài đă sống sót khỏi cuộc thanh lọc của bà Weasley.

“Vâng,” bà Weasley nói, thở mạnh và nh́n quanh bàn để t́m nguồn hỗ trợ không hề có, “vâng… tôi có thể thấy là tôi đă bị đàn áp. Tôi chỉ có thể nói thế này: cụ Dumbledore phải có lư do của cụ để không muốn Harry biết quá nhiều, và tôi nói với tư cách một người yêu mến Harry tự trái tim –“

“Nó không phải con chị” Sirius lặng lẽ nói.

“Nó gần như thế,” bà Weasley giận dữ nói, “Nó có ai nữa nào?”

“Nó có tôi!”

“Vâng,” bà Weasley nói, bĩu môi, “vấn đề là, anh sẽ khó mà trông chừng nó nếu như anh lại bị tống vào Azkaban, phải không?”

Sirius bắt đầu đứng dậy khỏi ghế.

“Chị Molly, chị không phải là người duy nhất ngồi tại bàn này yêu thương Harry” Lupin nói sắc lạnh. “Sirius, ngồi xuống đi.”

Môi dưới của bà Weasley run lên. Sirius chậm chạp ngồi lại ghế, mặt trắng bệch.

“Tôi nghĩ Harry nên được phép nói về chuyện này,” Lupin tiếp tục, “nó đă đủ lớn để quyết định cho nó.”

“Con muốn biết những chuyện đă xảy ra.” Harry nói ngay.

Nó không nh́n bà Weasley. Nó rung động khi bà nói rằng nó gần như con bà, những nó cũng mất kiên nhẫn với sự yếu đuối của bà. Sirius nói đúng, nó không phải là một đứa trẻ.

“Được lắm,” bà Weasley nói, giọng bà đen đét. “Ginny-Ron-Hermione – Fred – George – Tôi muốn các con ra khỏi bếp ngay.”

Những tiếng kêu lập tức vang lên.

“Chúng con đă đủ tuổi!” Fred và George cùng kêu lên.

“Nếu Harry được phép, v́ sao con không được?” Ron la lên.

“Mẹ ơi, con muốn nghe!” Ginny rền rĩ.

“KHÔNG!” bà Weasley gào lên, đứng phắt dậy, mắt toé lửa. “Mẹ tuyệt đối cấm-“

“Molly, ḿnh không thể cản Fred và George,” ông Weasley mệt mỏi nói. “Chúng đă đủ tuổi.”

“Chúng vẫn c̣n đi học.”

“Nhưng chúng đủ trưởng thành rồi, theo pháp luật,” ông Weasley nói, cũng với giọng nói mệt mỏi như cũ.

Bà Weasley bây giờ đỏ phừng mặt.

“Tôi – ồ, thôi được, Fred và George có thể ở lại, nhưng Ron –“

“Dù sao th́ Harry sẽ nói với con và Hermione mọi chuyện!” Ron nóng nảy nói. “Phải không – phải không?” nó ngập ngừng nói khi gặp mắt Harry.

Trong thoáng chốc, Harry đă nghĩ rằng sẽ nói với Ron rằng nó sẽ chẳng nói với bạn nó một lời nào, để cho bạn nó thử nếm cái vị bị giữ trong bóng tối xem có thích không. Nhưng sự bốc đồng tệ hại này biến mất khi mắt họ gặp nhau.

“Tất nhiên là tớ sẽ nói,” Harry nói.

Ron và Hermione rạng rỡ.

“Được lắm!” bà Weasley la lên. “Được lắm! Ginny – LÊN GIƯỜNG!”

Ginny không im lặng mà đi. Họ có thể nghe cô bé giận dữ tức tối với mẹ suốt cầu thang, và khi nó tới tiền sảnh th́ th́ những tiếng chửi rủa xé tai của bà Black thêm vào sự om x̣m đó. Lupin nhanh chóng lao đến bức chân dung để phục hồi sự yên tĩnh trở lại. Chỉ sau khi ông quay lại, đóng cái cửa bếp sau lưng ông và ngồi xuống ghế trở lại, th́ Sirius mới nói.

“Ok, Harry,… bây giờ th́ con muốn biết ǵ?”

Harry hít một hơi dài và hỏi câu hỏi đă dằn vặt nó suốt tháng qua.

“Voldemort ở đâu?” nó nói, lờ đi những cơn rùng ḿnh và cau mặt mới với cái tên này. “Hắn đang làm ǵ? Con đă cố để đọc tin tức của người Muggle, nhưng chẳng có việc ǵ giống với việc hắn làm hết, chẳng có những cái chết kỳ lạ hoặc cái ǵ cả.”

“Bởi v́ chẳng có cái chết lạ lùng nào hết,” Sirius nói, “theo những ǵ bọn ba biết,… dù sao th́ bọn ba cũng chẳng biết ǵ nhiều?”

“Chẳng nhiều hơn hắn nghĩ là chúng ta biết,” Lupin nói.

“Chẳng lẽ hắn đă ngừng giết người?” Harry hỏi. Nó biết Voldemort đă giết người nhiều hơn một lần chỉ trong năm qua.

“Bởi v́ hắn không muốn bị chú ư,” Sirius nói. “Điều đó sẽ nguy hiểm cho hắn. Sự trở lại của hắn không hoàn toàn như hắn muốn, con biết biết. Mọi chuyện ngoài dự tính của hắn.”

“Hoặc đúng hơn là, con đă làm mọi chuyện ngoài dự tính của hắn,” Lupin nói, với một nụ cười thoả măn.

“Là sao?” Harry hỏi, bối rối.

“Đáng lư là con không được phép sống sót!” Sirius nói. “Không ai ngoài các Death Eater của hắn được biết là hắn đă trở lại. Nhưng con đă c̣n sống để làm chứng.”

“Và người cuối cùng mà hắn muốn đánh động về sự trở về của hắn chính là cụ Dumbledore.” Lupin nói. “C̣n con th́ báo cho cụ Dumbledore biết ngay tức khắc.”

“Điều đó có ích như thế nào?” Harry hỏi.

“Em đùa sao?” Bill ngờ vực nói. “Cụ Dumbledore là người duy nhất mà Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy c̣n sợ!”

“Nhờ con mà cụ Dumbledore đă có thể triệu tập lại Đội quân Phượng Hoàng chỉ khoảng một giờ sau khi Voldermot trở lại,” Sirius nói.

“Nếu thế th́ Đội quân đang làm ǵ?” Harry nói, nh́n quanh tất cả mọi người.

“Làm tất cả mọi việc chúng ta có thể làm để đảm bảo là Voldemort không thể xúc tiến kế hoạch của hắn.” Sirius nói.

“Mọi người đă biết kế hoạch của hắn là ǵ?” Harry hỏi nhanh.

“Cụ Dumbledore đoán về một kế hoạch gian xảo,” Lupin nói, “và cái kế hoạch khôn ngoan cụ Dumbledore nói đến đă trở thành một sự chính xác.”

“Thế cụ Dumbledore nghĩ rằng hắn có kế hoạch làm ǵ?”

“Ờ, trước tiên, hắn muốn xây dựng lại lực lượng của hắn,” Sirius nói. “Trong những ngày xưa hắn đă có một đội quân đông đảo đợi lệnh hắn: các nam nữ phù thuỷ mà hắn đă doạ nạt hoặc bỏ bùa để phải tuân lệnh hắn, các Death Eater trung thành của hắn, một số lượng rất lớn các sinh vật Hắc Ám. Con đă nghe kế hoạch của hắn về việc kết nạp những người khổng lồ rồi đó; ờ, họ chỉ là một nhóm trong số những nhóm mà hắn theo đuổi. Hắn tất nhiên là không định thử tấn công Bộ Phép Thuật chỉ với một tá Death Eaters.”

“Vậy ra mọi người đang cố ngăn không cho hắn có thêm nhiều cộng sự?”

“Chúng ta đang cố hết sức,” Lupin nói.

“Bằng cách nào?”

“À, vấn đề chính là thử thuyết phục càng nhiều người càng tốt rằng Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đă thật sự quay về, để họ đề pḥng,” Bill nói, “mặc dù điều này tỏ ra khá phức tạp.”

“Sao thế?”

“Bởi v́ quan điểm của Bộ,” Tonks nói. “Em đă thấy Cornelius Fudge theo đuổi việc Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy trở lại như thế nào rồi, Harry. Thế đấy, ông ta chẳng thèm rời khỏi chỗ của ḿnh. Ông ta thật sự từ chối tin rằng điều đó đă xảy ra.”

“Nhưng v́ sao chứ?” Harry hỏi nóng nảy. “Sao mà ông ấy lại ngu ngốc thế? Nếu như cụ Dumbledore-“

“À, thế đấy, cháu đă chạm tay vào vấn đề rồi,” ông Weasley nói với một nụ cười gượng, “cụ Dumbledore.”

“Fudge sợ khiếp cụ Dumbledore, em biết không,” Tonks buồn bă nói.

“Sợ khiếp cụ Dumbledore?” Harry ngờ vực hỏi.

“Sợ cái mà ông ấy muốn đến,” ông Weasley nói,”Fudge nghĩ rằng cụ Dumbledore đang muốn qua mặt ông ta. Ông ta nghĩ cụ Dumbledore đang muốn làm Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật.”

“Nhưng cụ Dumbledore có muốn đâu –“

“Tất nhiên là cụ ấy không muốn,” ông Weasley nói. “Cụ ấy chẳng bao giờ muốn nhận việc ở Bộ cả, thậm chí cả khi có nhiều người muốn cụ ấy làm sau khi Millicent Bagnold về hưu. Fudge lại muốn quyền lực, nhưng ông ta chẳng bao giờ quên được là cụ Dumbledore có sự ủng hộ như thế nào, cho dù cụ Dumbledore chẳng bao giờ xin việc đó.“

“Sâu trong tâm tưởng, Fudge biết cụ Dumbledore là một phù thuỷ nhiều quyền lực và thông minh hơn ông ta nhiều, trong những ngày đầu ở Bộ ông ta đă phải luôn hỏi cụ Dumbledore để được sự giúp đỡ và các lời khuyên,” Lupin nói. “Nhưng có vẻ như khi có ông ta càng có nhiều quyền lực th́ ông ta càng tự tin. Ông thích trở thành Bộ trưởng Phép Thuật và ông ta cố thuyết phục ḿnh rằng ông ta thông minh hơn và cụ Dumbledore khuấy động lên mọi chuyện đơn giản chỉ v́ lợi lộc từ vấn đề này.” 

“Làm sao mà ông ta có thể nghĩ thế được?” Harry giận dữ hỏi. “Làm sao mà ông ấy lại nghĩ là cụ Dumbledore lại có thể dựng nên mọi chuyện – chính là em đă dựng lên mọi chuyện.”

“Bởi v́ nếu chấp nhận là Voldermort đă trở lại tức là trở lại với những rắc rối mà Bộ đă không phải giải quyết trong suốt mười bốn năm qua,” Sirius nói giận dữ. “Fudge không thể nào tự ḿnh đối mặt với nó. V́ vậy dễ chịu hơn nhiều nếu tự thuyết phục ḿnh rằng cụ Dumbledore đă nói dối để quấy rối ông ta.”

“Con đă thấy vấn đề rồi đó,” Lupin nói. “Trong khi Bộ vẫn khăng khăng là chẳng có ǵ đáng sợ từ phía Voldemort th́ khó mà thuyết phục được mọi người tin là hắn đă trở lại, đặc biệt khi họ thật sự không muốn tin điều đó từ ban đầu. Thêm nữa, Bộ c̣n gây áp lực lên tờ Tiên Tri Hằng Ngày để không đăng lên bất cứ điều ǵ mà họ gọi là tin đồn nhảm có định hướng của cụ Dumbledore, do đó phần lớn cộng đồng phù thuỷ đều gần như không biết về những chuyện đă xảy ra, và điều đó khiến họ dễ trở thành Death Eaters nếu họ bị dùng Imperius Curse.”

“Nhưng các vị đă thuyết phục mọi người mà, phải không ạ?” Harry nói, nh́n quanh ông Weasley, Sirius, Bill, Mundungus, Lupin và Tonks. “Các vị đă cho mọi người biết rằng hắn đă trở lại?”

Tất cả đều mỉm cười với vẻ hài hước.

“Ờ, khi mà ai nấy đều nghĩ rằng ba là một tên điên giết người hàng loạt, và Bộ đă đặt giá mười ngàn Galleon cho cái đầu của ba, ba khó mà trồi ra đường và phát các tờ bướm được, phải không?” Sirius nóng nảy nói.

“Và ta th́ không phải là một người khách được ưa chuộng tại bữa ăn chiều của phần lớn cộng đồng,” Lupin nói “Luôn có một mối nguy tiềm ẩn trong một người sói.”

“Tonks và Arthur sẽ mất việc tại Bộ nếu Bộ biết rằng họ đang t́m cách khoá miệng họ lại,” Sirius nói, “ và một điều rất quan trọng cho chúng ta khi có những gián điệp trong Bộ, bởi v́ con có thể tin chắc rằng Voldemort cũng có những gián điệp của hắn.”

“Dù sao th́ chúng ta đă cố gắng để thuyết phục một số người, “ ông Weasley nói. “Tonks là một – cô ta c̣n quá nhỏ để có mặt trong Đội quân Phượng Hoàng lần trước, và có được các Auror về phía ḿnh là một lợi thế rất lớn – Kingsley cũng là một vốn quư; anh ta chịu trách nhiệm săn t́m Sirius, và anh ta đang cho Bộ biết rằng Sirius đang ở Tây Tạng.”

“Nhưng nếu như không có ai có thể truyền được tin tức ra ngoài rằng Voldemort đang trở lại – “ Harry bắt đầu.

“Ai nói rằng không có ai trong chúng ta truyền tin tức ra?” – Sirius nói. “Con nghĩ xem v́ sao cụ Dumbledore lại gặp rắc rối thế này?”

“Ba muốn nói ǵ?” Harry hỏi.

“Họ cố để hạ uy tín cụ,” Lupin nói “Con không đọc tờ Tin Tức Hằng Ngày tuần qua à? Họ nói rằng cụ đă bị loại trong cuộc bầu cử cho Chức Chủ Tịch của Liên Đoàn Phù Thuỷ Quốc Tế bởi v́ cụ đă già và mất đi sự lôi cuốn, nhưng điều đó không đúng; cụ ấy bị loại khỏi cuộc bầu cử bởi các phù thuỷ của Bộ sau khi cụ ấy đọc một bài diễn văn ngắn thông báo về sự trở về của Voldermort. Họ đă giáng cấp cụ khỏi chức Phù Thuỷ Trưởng của Wizengamot, đó là Phiên Toà Phù Thuỷ Cao Cấp – và họ cũng đang định thu lại Huân chương Merlin hạng Nhất của cụ ấy.

“Nhưng cụ Dumbledore nói rằng cụ ấy không quan tâm, chừng nào mà họ c̣n chưa lấy h́nh cụ ra khỏi mấy tấm thẻ Chocolate Ếch,” Bill nói, cười toe toét.

“Chẳng có ǵ đáng cười ở đây cả,” ông Weasley lạnh lùng nói, “Nếu cụ ấy cứ tiếp tục chống lại Bộ như thế th́ cuối cùng cụ sẽ bị tống vào Azkaban, và điều tệ nhất mà chúng ta muốn là cụ Dumbledore bị giam. Nếu như Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy biết cụ Dumbledore vẫn c̣n ở ngoài và vẫn theo dơi những ǵ hắn định làm th́ hắn sẽ phải cẩn thận hơn. C̣n nếu cụ Dumbledore bị gạt ra ngoài th́ – ờ, Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy sẽ rộng đường.”

“Nhưng nếu Voldemort cố kết nạp thêm nhiều Death Eaters th́ điều đó sẽ làm sáng tỏ rằng hắn đang trở về chứ ạ?” Harry nóng ruột hỏi.

“Voldemort không đi đều bước tới nhà mọi người và gơ cửa trước của họ, Harry, “Sirius nói. “Hắn đánh lừa, uy hiếp và gửi thư đen đến cho mọi người. Hắn đă tiến hành mọi chuyện trong bí mật rất tốt. Đó là chưa nói rằng việc tập hợp thuộc hạ chỉ mới là một trong những việc mà hắn đang quan tâm. Hắn c̣n những kế hoạch khác nữa, những kế hoạch mà hắn có thể tiến hành rất êm ái, và lúc này hắn đang tập trung vào đó.”

“Thế hắn đang làm ǵ ngoài việc gom thuộc hạ?” Harry vội vàng hỏi. Nó nghĩ rằng Sirius và Lupin trao đổi những cái nh́n thoáng qua trước khi Sirius trả lời.

“Những thứ mà hắn chỉ có thể có bằng lén lút.”

Trong khi Harry vẫn c̣n ngơ ngác, Sirius nói, “Chẳng hạn như vũ khí. Có những thứ hắn chưa có trong lần rồi?”

“Khi mà hắn vẫn c̣n hùng mạnh?”

“Đúng vậy.”

“Thế những loại vũ khí nào vậy ba?” Harry nói. “Có những thứ tệ hơn cả Avada Kedavra-?”

“Đủ rồi!”

Bà Weasley nói từ bóng tối bên ngoài cửa. Harry không để ư là bà đă quay lại sau khi đưng Ginny lên lầu. Tay bà khoanh lại và bà trông rất giận.

“Tôi muốn các con đi ngủ ngay bây giờ. Tất cả các con,” bà nói thêm, nh́n Fred, George, Ron và Hermione.

“Mẹ không thể bắt các con –“ Fred bắt đầu.

“Nh́n tôi này,” bà Weasley cao giọng. Bà run lên khi bà nh́n sang Sirius. “Anh đă cung cấp cho Harry nhiều tin tức lắm rồi. Nếu nói thêm th́ anh có thể kết nạp luôn Harry vào Đội quân.”

“Sao lại không?” Harry nói nhanh. “Cứ gia nhập. Cháu muốn gia nhập. Cháu muốn chiến đấu.”

“Không.”

Lần này không phải bà Weasley nói, mà là Lupin.

“Đội quân chỉ bao gồm các phù thuỷ đủ tuổi,” ông nói. “Các phù thuỷ đă rời trường học,” ông nói thêm khi Fred và George lại mở miệng. “Có những nguy hiểm mà các con không lường trước, bất kỳ ai trong số các con… Tôi nghĩ là chị Molly đúng, Sirius. Chúng ta nói đủ rồi.”

Sirius hơi nhún vai nhưng không tranh căi. Bà vẫy tay ra hiệu cho các con trai của bà Hermione. Từng người một đứng dậy, và Harry, thấy rằng nó đă thất bại, làm theo các bạn.

[Đầu trang]


Copyright © 2002 - 2004 by Hồ Xị
All rights reserved