Chương 9: Những nỗi phiền muộn của bà Weasley
Chương [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12]
[13] [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20] [21] [22] [23] [24]
[25] [26] [27] [28] [29] [30] [31] [32] [33] [34] [35] [36] [37] [38]
Rồi tiếng th́ thầm chấm dứt. Harry muốn nh́n lên phiên toà, nhưng nó bỗng thấy rằng người ta rất… rất dễ đọc được mọi thứ trên khuôn mặt nó.
“Những ai kết luận rằng hoàn toàn vô tội?” tiếng bà Bones vang lên.
Đầu Harry th́nh ĺnh ngẩng lên. Có những cánh tay giơ lên trong không khí, có rất nhiều người trong số họ… hơn phân nửa. Thở gấp, nó cố đếm, nhưng trước khi nó đếm xong, bà Bones đă nói. “Và những ai kết luận rằng có tội?”
Ông Fudge giơ tay lên, và khoảng nửa tá người khác, bao gồm cả bà phù thuỷ ngồi bên tay phải ông, ông phù thuỷ râu rậm và bà phù thuỷ tóc quăn ngồi ở hàng thứ hai.
Fudge liếc quanh tất cả, với cái vẻ như thể có cái ǵ đó to tướng mắc ngay họng ông, rồi hạ tay của ḿnh xuống. Ông hít hai hơi thở sâu và nói, với một giọng lạc đi v́ giận dữ, “Được lắm, được lắm, mọi cáo buộc được xoá bỏ.”
“Tuyệt vời” cụ Dumbledore mạnh mẽ nói, nhảy dựng lên, rút đũa thần ra và biến hai cái ghế nệm vào không khí. “Vâng, tôi phải đi đây. Xin chào mọi người.”
Và không nh́n Harry lấy một lần, ông bước ra khỏi pḥng.
Sự ra đi bất ngờ của cụ Dumbledore làm Harry vô cùng ngạc nhiên. Nó vẫn ngồi nguyên trên cái ghế xích, cảm xúc giằng co giữa kinh hoàng và nhẹ nhơm. Hôi Wizengamot đă đứng cả lên, nói chuyện với nhau, thu dọn giấy tờ và xếp chúng lại. Harry đứng dậy. Chẳng có ai có vẻ như đang đặc biệt chú ư đến nó, ngoại trừ cái bà phù thuỷ giống con cóc bên phải Fudge, đang chằm chằm nh́n nó thay v́ nh́n cụ Dumbledore. Không quan tâm đến bà, nó cố t́m ánh mắt của ông Fudge, hoặc bà Bones, nó muốn hỏi xem nó đă đi được chưa, nhưng ông Fudge có vẻ như đă không buồn chú ư đến Harry nữa, và bà Bones th́ lại đang bận rộn với cái cặp tài liệu của bà, cho nên nó bước vài bước ngập ngừng về phía lối ra, và, khi không có ai gọi nó ngược trở lại, th́ nó vội vă bước vội đi.
Nó chạy vài bước cuối đến giật mạnh then mở cửa, và gần như đâm sầm vào ông Weasley, đang đứng ngay bên ngoài, có vẻ xanh bệch và e sợ.
“Cụ Dumbledore chả nói ǵ cả-“
“Trắng án,” Harry nói, đóng cánh cửa lại sau lưng nó, “với mọi tội trạng!”
Hớn hở, ông Weasley chụp lấy vai Harry.
“Harry, tuyệt quá! Ừ, tất nhiên, họ không thể t́m thấy kết luận là cháu phạm tội được, không có bằng chứng, và thậm chí thế, bác cũng không thể giả vờ là bác không-“
Nhưng ông Weasley ngừng lại, bởi v́ cánh cửa pḥng xử án lại vừa mở ra. Hội đồng Wizengamot đang lục tục kéo ra.
“Merlin’s beard!” ông Weasley kêu lên cung kính, kéo Harry qua một bên để nhường đường cho họ. “Cháu đă bị xử bởi một phiên toà hoàn chỉnh?”
“Cháu nghĩ vậy,” Harry khẽ nói.
Một hoặc hai phù thuỷ gật đầu với Harry khi họ đi qua, và vài người khác, bao gồm cả bà Bones, nói, “Xin chào, Arthur,” với ông Weasley, nhưng phần lớn người khác th́ nh́n tránh đi. Ông Cornelius Fudge và bà phù thuỷ trông giống con cóc là những người cuối cùng rời khỏi pḥng. Fudge cư xử như thể ông Weasley và Harry là một phần của bức tường, nhưng một lần nữa, bà phù thuỷ giông giống con cóc kia lại nh́n Harry với vẻ ḍ xét khi bà đi ngang qua. Người cuối cùng đi qua là Percy. Giống như ông Fudge, anh hoàn toàn lờ cha anh và Harry, anh bước qua, giữ chặt một cuộn giấy da to đùng và một nắm bút lông ngỗng dư, lưng anh thẳng băng và mũi anh hếch lên trời. Môi ông Weasley mím chặt lại, nhưng ông không tỏ ra có một dấu hiệu nào khác cho thấy là ông đă thấy người con trai thứ ba của ḿnh.
“Bác sẽ dẫn cháu về ngay để cháu nói với những người khác tin vui này,” ông nói, đẩy Harry đi khi gót chân của Percy đă biến mất trên những bậc thang dẫn lên tầng Chín. Sẽ thả cháu xuống trên đường chỗ cái toilet ở Bethnal Green. Đi nào…”
“Ồ, thế bác sẽ phải làm ǵ với cái toilet ấy ạ?” Harry hỏi, cười toe. Mọi thứ bỗng nhiên trở nên ngộ nghĩnh hơn gấp năm lần b́nh thường. Nó đă bắt đầu thẩm thấu rằng nó đă trắng án, nó sẽ về trường Hogwarts.
“Ồ, chỉ đơn giản là để xả xui thôi,” ông Weasley nói khi họ đi lên cầu thang, “nhưng không phải sữa chữa thiệt hại ǵ nhiều đâu, nó có vẻ như một sự thể hiện quan điểm đằng sau sự bạo lực này, Harry ạ. Việc gài bẫy những người Moogle có thể khiến cho một số phù thuỷ buồn cười, nhưng nó cho thấy một chuyện sâu xa và đê tiện hơn, và bác sẽ dành cho một-“
Ông Weasley ngừng câu nói giữa chừng. Họ vừa leo đến hành lang tầng chín, và ông Cornelius Fudge đang đứng cách họ vài bước, đang nói thầm với một người đàn ông cao lớn, tóc vàng bóng, và khuôn mặt trắng xanh đầy góc cạnh.
Người đàn ông thứ hai quay lại khi nghe tiếng chân của họ. Ông ta cũng bỏ ngang cuộc đối thoại, đôi mắt xám lạnh lẽo của ông nh́n cứng vào khuôn mặt của Harry.
“À, à, à… Thần Hộ Mệnh Potter,” ông Lucious Malfoy nói lạnh lẽo.
Harry cảm thấy bềnh bồng, mặc dù nó đang đi trên nền đất cứng. Lần cuối nó thấy đôi mắt xám lạnh lẻo này là qua cái khe hở trên cái mũ trùm đầu của một Tử Thần Thưc Tử, và lần cuối nó nghe cái giọng nói này vang lên chế nhạo là tại một nghĩa địa đen tối khi Chúa Tể Voldemort tra tấn nó. Harry không thể tin là Lucious Malfoy lại dám nh́n mặt nó lại, nó không thể tin rằng hắn ta lại ở đây, tại Bộ Phép Thuật, hoặc Cornelius đang nói chuyện với hắn, khi mà Harry chỉ vừa mới nói với Fudge vài tuần trước rằng Malfoy chính là một Tử Thần Thưc Tử.
“Ngài Bộ trưởng vừa kể cho ta nghe về trường hợp thoát nạn đầy may mắn của mi, Potter,” ông Malfoy nói lè nhè, “Khá là đáng ngạc nhiên đấy, cách mà mi lách được qua một khung cửa rất hẹp… như một con rắn, đúng là như vậy.”
Ông Weasley nắm chặt vai Harry để cảnh cáo.
“Vâng,” Harry nói, “đúng vậy, tôi trốn lách giỏi lắm.”
Lucious Malfoy nhướng mắt lên khuôn mặt của ông Weasley.
“Và Arthur Weasley cũng vậy! Ông làm ǵ ở đây, Arthur?”
“Tôi làm việc ở đây,” ông Weasley trả lời cụt ngủn.
“Chắc là không phải ở đây chứ?” ông Malfoy nói, nhướng máy và liếc nh́n về phía cánh cửa sau vai của ông Weasley. “Tôi nghĩ là ông đă phải ở tầng hai… và ông không làm ǵ liên quan đến việc giấu giếm những đồ cổ của dân Moogle ở nhà và yểm bùa chúng chứ?
“Không,” ông Weasley nói, những ngón tay của ông bấm vào vai Potter.
“Và, nhân tiện, ông làm ǵ ở đây?” Harry hỏi Lucius Malfoy.
“Ta không tin là những chuyện riêng giữa ta và ông Bộ trưởng lại liên quan đến ngài Potter,” Malfoy nói, khẽ vẫy phần trước cái áo choàng của hắn. Harry nghe thấy văng vẳng tiếng leng keng giống như tiếng của một cái túi đầy vàng. “Thật sự, chỉ v́ mi là thằng bé cưng của lăo Dumbledore thôi, mi đừng có mà trông đợi sự nuông chiều như thế từ phía chúng tao… chúng ta sẽ vào văn pḥng của ngài chứ, ngài Bộ trưởng?”
“Tất nhiên rồi,” ông Fudge nói, quay lưng về phía Harry và ông Weasley. “Đường này, thưa ông Lucius.”
Họ cùng sải chân bước đi, th́ thầm to nhỏ. Ông Weasley không buông vai Harry cho đến khi họ đă biến mất sau cái thang máy.
“V́ sao hắn không đợi bên ngoài văn pḥng của ông Fudge nếu như họ có công chuyện với nhau?” Harry tức giận la lên. “Hắn xuống tân đây làm ǵ?”
“Nếu như cháu hỏi bác, th́ câu trả lời là để lén vào pḥng xử án,” ông Weasley nói, có vẻ rất khích động và nh́n ngược lại qua vai ông như thể muốn đảm bảo rằng họ không bị nghe lén. “Hắn muốn biết là cháu có bị trục xuất hay không. Bác sẽ thông báo cho cụ Dumbledore biết sau khi bác chia tay cháu, cụ ấy cần biết là Malfoy lại nói chuyện với ông Fudge.”
“À mà họ có chuyện ǵ riêng ǵ vậy nhỉ?”
“Vàng, bác cho là thế,” ông Weasley giận dữ nói. “Malfoy rất rộng răi trong những chuyện này hàng năm nay… để có thể tạo quan hệ với những người mà… hắn có thể hỏi xin những ân huệ… ngăn lại những luật mà hắn không muốn thông qua… ồ, hắn có quan hệ rất rộng, lăo Lucious Malfoy này.”
Cái thang máy đă đến, nó gần như trống rỗng ngoại trừ một mớ sổ thông báo đang lượn trên đầu ông Weasley khi ông nhấn cái nút để đi ra Cổng Ngoài và cánh cửa đóng sầm lại. Ông cáu kỉnh xua những cái sổ báo cáo đi.
“Bác Weasley,” Harry chậm răi nói, “nếu ông Fudge đă gặp những Tử Thần Thưc Tử như Malfoy, nếu như ông ta gặp chúng đơn độc, th́ làm sao mà chúng ta biết được là chúng chưa niệm phép Imperius Curse lên ông ấy?”
“Đừng nghĩ là điều đó không xảy ra cho chúng ta, Harry,” ông Weasley lặng lẽ nói. “Nhưng cụ Dumbledore nghĩ rằng đang làm chuyện của ông ấy vào lúc này – những chuyện mà, như cụ Dumbledore nói, không thoải mái ǵ lắm. Tốt nhất là lúc này chúng ta đừng nói ǵ về những chuyện đó nữa, Harry.”
Cánh cửa lại mở ra và họ đi ra Cửa Ngoài, lúc này gần như hoàn toàn vắng tanh. Ông phù thủ gác cửa Eric lại đang giấu ḿnh sau tờ Tiên Tri Hằng Ngày. HoÏ đă đi qua cái bồn phun nước vàng trước khi Harry chợt nhớ ra.
“Đợi chút bác…” nó nói với ông Weasley, và lôi bọc tiền Irom ra khỏi túi, nó quay lại bể phun nước.
Nó nh́n vào khuôn mặt đẹp đẽ của người phù thuỷ, nhưng khi nh́n gần th́ Harry nghĩ rằng khuôn mặt này có vẻ yếu ớt và khờ khạo. Người nữ phù thuỷ th́ đang mỉm cười đầy nhạt nhẽo như một ứng viên thi hoa hậu, và với những ǵ mà Harry biết về yêu tinh và nhân mă, th́ chúng ít khi nào có vẻ đang nh́n vào con người với vẻ sướt mướt uỷ mị đến như vậy. Chỉ có cái vẻ phục vụ tận t́nh của con gia tinh th́ c̣n có vẻ thuyết phục. Với một nụ cười toe khi nghĩ đến những ǵ Hermione sẽ nói nếu cô nàng nh́n thấy bức tượng gia tinh này, Harry dốc ngược túi tiền xuống, và vét cạn không chỉ mười Galleons, màtoàn bộ những ǵ nó có bên trong vào bể nước.
“Tớ biết mà!” Ron la lên, thoi vào không khí. “Cậu luôn luôn thóat được những chuyện như vậy!”
“Họ buộc phải tha bổng bạn thôi,” Hermione nói, cô bé đă gần như suưt ngất v́ lo lắng khi Harry đi vào bếp và bây giờ bắt tay bạn bằng mắt, “chẳng có ǵ chống lại bạn cả, hoàn toàn không.”
“Mọi người đều có vẻ vui nhỉ dù là do mọi người đều đă biết ḿnh đă thoát rồi th́ phải,” Harry nói, mỉm cười.
Bà Weasley đang lau mặt bằng cái tạp dề, và Fred, George và Ginny th́ đang biểu diễn một thứ vũ điệu chiến tranh và hát tướng lên: “Anh ta đă thoát, anh ta đă thoát, anh ta đă thoát…”
“Đủ rồi! Yên lại đi!” ông Weasley la lên, dù rằng ông cũng đang mỉm cười. “Nghe này, Sirius, Lucius Malfoy đă đến Bộ –“
“Cái ǵ?” Sirius kêu lên.
“Anh ta đă thoát, anh ta đă thoát, anh ta đă thoát…”
“Yên lặng, ba đứa bây! Vâng, chúng tôi đă thấy hắn đang nói chuyện với ông Fudge ở tầng Chín, rồi họ cùng nhau đi vào văn pḥng của ông Fudge. Cụ Dumbledore nên biết chuyện này.”
“Tất nhiên rồi,” Sirius nói, “Chúng tôi sẽ báo với cụ, đừng lo.”
“Vâng, bây giờ th́ tôi phải đi, có một cái toilet nôn ngược đang đợi tôi ở Bethnal Green. Molly à, anh sẽ về trễ đấy, anh phải làm luôn phần việc của Tonks, nhưng Kingsley có thể tạt qua ăn tối đấy-“
“Anh ta đă thoát, anh ta đă thoát, anh ta đă thoát…”
“Đủ rồi – Fred – George – Ginny!” bà Weasley nói, khi ông Weasley rời khỏi bếp. “Harry, cháu cưng, đến đây và ngồi xuống nào, ăn trưa nhé, sáng nay cháu ăn chẳng bao nhiêu.”
Ron và Hermione ngồi đối diện với nó, nh́n c̣n vui hơn cả khi họ thấy lần đầu ở Quảng trường Gimmauld, và Harry cảm thấy hơi choáng váng, cái cảm giác khi mà nó gặp Lucious Malfoy, lại xảy đến. Th́nh ĺnh ngôi nhà tăm tối đă có vẻ ấm ấp hơn và thân thiện hơn; thậm chí cả Kreacher cũng đă bớt xấu xí đi khi hắn thọc cái mũi giống cái mơm của hắn vào bếp để ḍ xét nguồn gốc của mọi tiếng động.
“Tất nhiên rồi, khi mà cụ Dumbledore ở bên phe cậu, th́ không cách nào bon họ kết án cậu được,” Ron vui vẻ nói, nó đang phát những phần khoai tây nghiền lớn vào dĩa của mọi người.
“Vâng, cụ ấy đă căi cho ḿnh,” Harry nói. Nó cảm thấy như có vẻ rất vô ơn nếu như nói đến những chuyện trẻ con như “Dù sao th́ ḿnh cũng muốn cụ ấy nói chuyện với ḿnh. Hoặc ít ra là nh́n về phía ḿnh.”
Và khi nó nghĩ như vậy, vết sẹo trên trán nó bỏng tấy lên đến nỗi nó phải đặt tay lên nó.
“Sao thế?” Hermione nói, nh́n rất lo ngại.
“Cái vết sẹo,” Harry lắp bắp. “Nhưng không có ǵ đâu… lúc này th́ nó hay vậy lắm…”
Không ai khác chú ư đến chuyện này; bọn họ c̣n đang tiếp thức ăn cho nhau trong nỗi hả hê về sự thoát nạn ly kỳ của Harry; Fred, George và Ginny vẫn c̣n đang ca hát. Hermione nh́n có vẻ lo lắng hơn, nhưng trước khi cô bé nói ǵ, Ron đă vui vẻ nói, “Ḿnh cá là cụ Dumbledore sẽ đến vào tối nay, để ăn mừng với chúng ta, cậu biết không.”
“Má không nghĩ là cụ ấy làm được đâu, Ron,” bà Weasley nói, đặt một cái dĩa gà quay trước mặt Harry. “Lúc này ông ấy rất bận.”
“ANH TA ĐĂ THOÁT, ANH TA ĐĂ THOÁT, ANH TA ĐĂ THOÁT…”
“IM ĐI!” bà Weasley la lên.
Trong vài ngày tiếp theo, Harry không thể nào không chú ư rằng có một người trong căn nhà số mười hai, quảng trường Grimmauld, đă không hoàn toàn vui mừng rằng nó đă có thể trở về Hogwarts. Sirius đă tỏ ra rất hạnh phúc khi lần đầu tiên nghe tin, ông đă xiết chặt tay Harry và tươi cười rạng rỡ như mọi người khác. Tuy nhiên, ông sớm tỏ thất thường và gắt gỏng hơn trước, ít chú ư tới mọi người, kể cả Harry, ngày càng dành nhiều thời gian trong căn pḥng đóng kín cửa của mẹ ông với con Buckbeak.
“Bạn không cần phải cảm thấy có lỗi đâu!” Hermione nghiêm nghị nói , sau khi Harry giăy bày tâm sự của nó với cô bé và Ron khi họ lau rửa một cái tủ mốc meo ở tầng ba vài ngày sau. “Bạn thuộc về Hogwarts và chú Sirius biết thế. Riêng tư mà nói, ḿnh cảm thấy chú ấy hơi ích kỷ.”
“Nghe nhẫn tâm quá, Hermione,” Ron nói, cau mày khi nó cố bẩy ra một đám mốc đang bám chặt vào ngón tay của nó, “bạn hẳn là không muốn bị kẹt lại trong ngôi nhà này mà chẳng có một ai bầu bạn rồi.”
“Chú ấy sẽ có bạn mà!” Hermione nói. “Đây là Tổng hành dinh của Đội quân Phượng Hoàng mà, đúng không? Chú ấy chỉ muốn là Harry sẽ đến đây sống với chú ấy mà thôi.”
“Ḿnh không nghĩ thế,” Harry nói, vắt mẩu giẻ của nó. “Ba không hề trả lời thẳng ḿnh khi ḿnh hỏi ba.”
“Chú ấy chỉ muốn nâng cao hy vọng của chú ấy ,” Hermione nói với vẻ thông thái, “ và chú ấy cũng có thể tự cảm thấy có lỗi, bởi v́ ḿnh nghĩ rằng chú ấy cũng phần nào thật sự hy vọng là bạn bị trục xuất. Và khi đó th́ hai người có thể ở cùng nhau.”
“Dẹp chuyện này đi!” Harry và Ron cùng nói , nhưng Hermione chỉ đơn giản nhún vai.
“Các bạn nghĩ sao cũng được. Nhưng ḿnh nghĩ rằng mẹ Ron đă đúng và chú Sirius đă bị lẫn lộn về việc bạn là bạn hay là ba bạn, Harry.”
“Thế bạn nghĩ là ông ấy có vấn đề trong đầu à?” Harry la lên.
“Không, ḿnh chỉ nghĩ là chú ấy đă cô đơn suốt một thời gian dài,” Hermione đơn giản nói.
Đúng lúc này, bà Weasley đi vào căn pḥng ngủ phía sau họ.
“Vẫn chưa xong à?” bà nói, dí mũi về phía cái tủ.
“Con cứ nghĩ là má vào đây là để kêu bọn con nghỉ tay một chút chứ!” Ron tức giận nói. “Má có biết là bọn con đă phải chùi bao nhiêu là mốc kể từ lúc bọn con đến đây không?”
“Con đă rất thích được giúp đỡ Đội quân,” bà Weasley nói, “con có thể làm phần con bằng cách giúp cho Tổng hành dinh sạch đẹp để sống hơn.”
“Con cảm thấy như con là một con gia tinh,” Ron càu nhàu.
“Đúng vậy, bây giờ th́ bạn đă hiểu rằng cuộc sống của bọn họ kinh khủng như thế nào, có lẽ bạn sẽ tích cực hơn trong hoạt động của SPEW!” Hermione khấp khởi nói, khi bà Weasley ngừng cuộc nói chuyện ở đây. “Bạn biết đấy, có thể đó không phải là một ư tưởng tồi để chỉ cho mọi người thấy chính xác việc lau chùi mọi nơi mọi lúc kinh khủng như thế nào – chúng ta có thể dùng lại căn pḥng chung của nhà Gryffindor để làm pḥng tài trợ, và bắt đầu tiến hành SPEW, và nó sẽ khiến gia tăng sự chú ư cùng với sự tài trợ.”
“Ḿnh sẽ tài trợ cho bạn nếu bạn im miệng về chuyện SPEW giùm,” Ron cáu kỉnh lầm bầm, nhưng chỉ có Harry nghe thấy nó.
Harry càng lúc càng cảm thấy niềm mơ ước được về Hogwarts khi mà những ngày nghỉ cuối cùng đang đến; nó không thể nào đợi để được gặp lại ông Hagrid, để được chơi Quidditch, thậm chí chỉ để băng ngang các luống rau vào căn nhà kính Herbology; hoặc là điều có thể chỉ đơn giản xuất phát từ việc được rời khỏi căn nhà bụi bậm mốc meo này, nơi mà phân nữa các cánh của vẫn c̣n đóng kín và Kreacher th́ cứ tuôn ra những lời nhục mạ trong bóng tối khi họ đi qua, mặc dầu Harry đă cẩn thận không nói ǵ về chuyện này trong tầm tai của Sirius.
Việc được sống tại Tổng hành dinh của các hoạt động chống lại Voldemort không thú vị hoặc sôi động như Harry đă nghĩ trước khi nó có được kinh nghiệm về việc này. Mặc dù các thành viên của Đội quân Phượng Hoàng vẫn thường lai văng, đôi khi ở lại ăn, đôi chỉ vài phút đối thoại th́ thầm, bà Weasley tin chắc rằng Harry và những người khác đă được giữ xa khỏi tầm nghe của tai (kể cả Nối Dài và b́nh thường) và không có ai, kể cả Sirius cảm thấy rằng Harry cần phải biết thêm về mọi thứ ngoài những chuyện nó đă được nghe trong cái đêm đầu tiên nó đến.
Vào một trong những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, khi Harry đang lau dọn cái lồng của con Hedwig trên đỉnh cái tủ th́ Ron nhào vào pḥng của chúng, mang theo một mớ thư từ.
“Danh sách sách đến rồi,” nó nói, ném một cái thư cho Harry, vẫn c̣n đang đứng trên ghế. “Đúng lúc đấy, tớ cứ nghĩ là chúng đă bị quên rồi, chúng vẫn thường tới sớm hơn mà…”
Harry ném mẫu phân chim cuối cùng vào bao rác, và ném cái bao qua đầu Ron vào cái thùng rác ở góc pḥng, cái thùng rác nuốt chửng lấy và ợ ầm ĩ. Rồi nó mở cái thư của nó. Nó chứa hai mẫu giấy da: một nhắc nhở như thường lệ rằng học kỳ sẽ bắt đầu vào ngày một tháng Chín; cái kia cho nó biết những cuốn sách mà nó cần cho năm dầu tiên.
“Chỉ có hai cuốn mới,” nó nói, đọc danh sách, “Cuốn Sách Chuẩn về Những Câu Thần Chú, năm thứ 5, của Miranda Goshawk, và Lư Thuyết Phép Thuật Pḥng Thủ, của Wilbert Slinkhard.”
Crack.
Fred và George vừa Apparate vào ngay bên cạnh Harry. Nó đă thường thấy họ làm vậy và giờ th́ nó thậm chí không té khỏi ghế nữa.
“Bọn anh đang tự hỏi là ai sẽ đặt cuốn Slinkhard, “Fred hào hứng nói.
“Bởi v́ nó có nghĩa là cụ Dumbledore vừa t́m thấy thầy giáo Pḥng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám mới,” George nói.
“Và cũng thật là đúng lúc,” Fred nói.
“Các anh muốn nói ǵ?” Harry hỏi, chảy xuống cạnh họ.
“Bọn anh vừa nghe lén mẹ và ba nói chuyện bằng những Cái Tai Nối Dài vài tuần trước,” Fred nói với Harry, “với những ǵ họ nói, cụ Dumbledore đă gặp khó khăn trong việc t́m ai đó dạy môn này vào năm nay.”
“Không ngạc nhiên tí nào, nếu như ḿnh nh́n lại những ǵ đă xảy ra cho bốn người cuối cùng dạy môn nào?” George nói.
“Một bị đuổi, một chết, một bị tẩy trí nhớ và một bị nhốt trong một cái ḥm suốt chín tháng,” Harry nói, đếm trên ngón tay. “Vâng, em biết các anh muốn nói ǵ.”
“Có chuyện ǵ với em thế, Ron?” Fred hỏi.
Ron không trả lời. Harry nh́n lại. Ron đang đứng đờ ra với cái miệng há to, đờ mặt ra nh́n cái thư của nó được gửi đến từ Hogwarts.
“Có chuyện ǵ thế?” Fred nóng nảy nói, bước tới quanh Ron để nh́n mẫu giấy da qua vai nó.
Đến lượt Fred cũng há hốc mồm.
“Huynh trưởng?” nó nói, nh́n sững vào bức thư. “Huynh trưởng?”
George nhảy tới, tóm lấy cái bao thư trên tay kia của Ron và dốc ngược nó ra. Harry nh́n thấy cái ǵ đó vàng vàng đỏ đỏ rơi xuống ḷng bàn tay của George.
“Không thể nào,” George nói với một tiếng huưt sáo.
“Chắc là có sai sót nào đó,” Fred nói, giật bức thư khỏi bàn tay nắm chặt của Ron và giơ nó lên phía ánh sáng như thể đang kiểm tra xem có dấu hoa văn nào không. “Không thể nào mà những người tỉnh táo lại chỉ định Ron là huynh trưởng được.”
Hai cái đầu của hai anh em sinh đôi chụm lại và cả hai quay sang nh́n Harry chằm chằm.
“Bọn anh nghĩ là chú mày là xứng đáng!” Fred nói, với giọng điệu có vẻ như Harry đă lừa họ bằng cách nào đó.
“Bọn anh nghĩ là cụ Dumbledore nhất định phải chỉ định em!” George nói phẫn nộ.
“Chiến thắng cuộc thi Tam Pháp Thuật và mọi chuyện khác nữa!” Fred nói.
“Tôi nghĩ là những chuyện điên khùng kia đă chống lại nó,” George nói với Fred.
“Phải,” Fred chậm chạp nói, “Phải, em hẳn là gây ra nhiều rắc rối rồi, cậu em. Ờ, ít ra th́ một trong số bọn em đă nhận được sự ưu tiên của họ.”
Nó lướt đến bên Harry và vỗ lên lưng nó trong khi nh́n Ron với vẻ chế nhạo.
“Huynh trưởng… Ronnia uỷ mị nhà ta làm huynh trưởng cơ đấy.”
“Ôi, mẹ sẽ loạn lên mất,” George nói, quẳng cái phù hiệu huynh trưởng lại phía Ron như thế vật đó sẽ làm ô uế nó.
Ron, vẫn c̣n đứng mà không nói lời nào, bắt lấy cái huy hiệu, nh́n nó chằm chằm một lúc, rồi đưa cho Harry như thể muốn một sự chứng nhận thầm lặng rằng nó là đồ thật. Harry cầm lấy. Một chữ T lớn chạm nổi trên con sư tử Gryffindor. Nó đă nh́n thấy một tấm huy hiệu tương tự như vậy trên ngực Percy trong ngày đầu tiên nó đến Hogwarts.
Cánh cửa lại bật mở ra. Hermione lao ào vào pḥng, má đỏ bừng, tóc bay tung lên. Có một cái phong b́ trên tay cô bé.
“Các bạn đă – các bạn đă-?”
Cô bé đă nh́n thấy cái huy hiệu trên tay Harry và la tướng lên.
“Ḿnh biết mà!” cô bé hào hứng nói, vung vẫy lá thư của ḿnh. “Ḿnh cũng thế, Harry, ḿnh cũng thế!”
“Không” Harry nói nhanh, đẩy cái huy hiệu về tay Ron. “Đó là của Ron, không phải của ḿnh.”
“Nó- cái ǵ? Ḿnh-“
“Ron là huynh trưởng, không phải ḿnh,” Harry nói.
“Ron?” Hermione nói, hàm há hốc. “Nhưng… bạn chắc chứ? Ḿnh muốn nói-“
Cô bé đỏ bừng mặt khi Ron nh́n quanh cô với vẻ thách thức.
“Tên ḿnh trên lá thư,” nó nói.
“Ḿnh…” Hermione nói, hoàn toàn trở nên ngơ ngác, “Ḿnh… ừ… wow! Tốt lắm, Ron à, nó thật sự –“
“Chẳng ai ngờ,” George nói, gật đầu.
“Không,” Hermione nói, càng đỏ mặt hơn, “không phải thế đâu mà… Ron đă làm được nhiều việc lắm… bạn ấy thật sự…”
Cánh cửa sau lưng cô bé mở rộng ra và bà Weasley đi vào pḥng, mang theo một mớ áo choàng đă được lau ủi sạch sẽ.
“Ginny nói rằng cuối cùng th́ danh sách sách đă được gửi đến,” bà nói, nh́n quanh các phong b́ khi bà đi đến giường và bắt đầu chia mớ áo choàng thành hai đống. “Nếu như các con đưa cho má th́ má sẽ đến hẻm Xéo vào trưa nay để mua mấy cuốn sách này trong khi các con thu dọn. Ron, má sẽ mua cho con thêm đồ ngủ, chứ chúng bị hụt đi ít ra là sáu inch rồi, má không thể tin là con lớn nhanh thế… mà sao con đổi màu kỳ thế?”
“Cứ để nó chuyển sang vàng và đỏ để phù hợp với cái huy hiệu đi má,” George nói, cười ngất.
“Phù hợp vói cái ǵ chứ?” bà Weasley ngơ ngác nói, lôi lên một cặp vớ nâu và đặt nó lên đống quần áo của Ron.
“Cái huy hiệu của nó,” Fred nói, với cái vẻ nhưng để cho điều tồi tệ nhất qua nhanh. “Cái huy hiệu huynh trưởng yêu dấu chói sáng của nó.”
Những lời của Fred phải mất một lúc mới có thể đi vào tâm trí của bà Weasley, đang mải mê với những bộ đồ ngủ.
“Của nó… nhưng… Ron… con không?”
Ron đưa cái huy hiệu lên.
Bà Weasley la lên một tiếng giống như Hermione.
“Mẹ không thể tin được! Mẹ không thể tin được! Ôi, Ron, tuyệt vời thật! Một huynh trưởng nữa! Thế là mọi người trong gia đ́nh đều đă được!”
“Thế c̣n Fred và con, mấy đứa anh em kế nó th́ sao?” George căm phẫn la lên, khi mẹ nó đẩy nó qua một bên và choàng tay bà quanh đứa con trai út.
“Đợi đến lúc ba nghe tin này! Ron ơi, mẹ tự hào về con quá, một tin thật tuyệt, con cũng sẽ trở thành Cậu Bé Lănh Đạo như Bill và Percy, đây là bước đầu tiên! ôi, chuyện ǵ đă xảy ra giữa những sự bối rối này, mẹ chỉ đơn giản là run lên, ôi, Ronnie-“
Cả Fred và George đều đang ặc ặc ầm ĩ sau lưng bà nhưng bà Weasley không buồn chú ư; tay bà ôm chặt quanh cổ Ron, bà hôn hít khắp mặt nó, cái thứ đang trở nên đỏ quét c̣n hơn cái huy hiệu của nó.
“Mẹ… đừng… Mẹ này, ngừng lại đi…” nó lẩm bẩm, cố đẩy bà ra.
Bà rời ra khỏi cậu bé và nói đứt hơi, “Nào, thế bây giờ th́ sao đây? Chúng ta đă cho Percy một con cú, nhưng dĩ nhiên là con đă có một con rồi.”
“M-mẹ nói ǵ thế?” Ron nói, trông có vẻ như nó không dám tin vào tai nó nữa.
“Con phải có một phần thưởng cho chuyện này chứ!” bà Weasley tươi tắn nói, “Thế một bộ áo choàng mới tuyệt đẹp th́ sao nào?”
“Chúng ta đă mua cho nó một mớ rồi,” Fred gắt lên, nó có vẻ như rất cáu với sự rộng răi này.
“Hay là một cái vạc mới vậy nhé, cái cũ của Charlie dù sao cũng rỉ sét cả rồi, hoặc một con chuột mới vậy, con vốn rất thích con Scabbers-“
“Mẹ ơi,” Ron khấp khởi nói – “con có một cái chổi mới được không ạ?”
Khuôn mặt bà Weasley hơi tối lại, một cây chổi th́ đắt quá.
“Không cần là một cây thật xịn đâu mẹ!” Ron vội vă nói, “chỉ là một cây để thay cho…”
Bà Weasley ngần ngừ, rồi mỉm cười.
“Tất nhiên là được chứ…, ờ, mẹ cũng nên làm vậy nếu như mẹ cũng cần mua một cây chổi. Mẹ sẽ gặp lại con sau nhé… Ronnie bé bỏng, một huynh trưởng! Và đừng quên thu xếp hành lư nhé… một huynh trưởng… ôi, tôi run hết cả người rồi!”
Bà lại hôn chóc một cái nữa lên má Ron, thật là kêu, và bắn ra khỏi pḥng.
Fred và George nh́n nhau.
“Ê, em không phiền nếu bọn anh không hôn em chứ, Ron?” Fred nói với một giọng giận dữ giả tạo.
“Bọn anh có thể nhún gối chào em, nếu em thích,” George nói.
“Ôi, im giùm đi,” Ron nói, quắc mắt về phía họ.
“Hoặc sao nhỉ?” Fred nói, một nụ cười tinh quái nở ra trên khuôn mặt nó. “Em sẽ phạt bọn anh cấm túc chứ?”
“Tôi thích xem nó thử làm chuyện này,” George cười khẩy.
“Bạn ấy có thể làm đó nếu các anh không chịu trông chừng!” Hermione giận dữ nói.
Fred và George phá lên cười, và Ron th́ thầm, “Bỏ đi, Hermione.”
“Chúng ta sẽ phải trông chừng những bước chân của ḿnh, George,” Fred nói, giả vờ như đang run cầm cập, “và chỉ có hai chúng ta ở cảnh ngộ này…”
“Vâng, có vẻ như những ngày quậy phá của bọn ta cuối cùng cũng đă chấm dứt rồi,” George nói, lắc đầu.
Với một tiếng crack lớn, bộ đôi Disapparate đi mất.
“Hai cái anh này!” Hermione giận dữ nói, ńhn lên trần nhà, qua đó họ có thể nghe thấy Fred và George đang cười ầm ĩ cả cầu thang phía trên. “Đừng để ư đến họ, Ron, mấy ảnh chỉ ghen tỵ đấy mà!”
“Ḿnh không nghĩ mấy ảnh lại thế đâu,” Ron phân vân nói, nó cũng đang nh́n lên trần. “Họ luôn nói là chỉ có những đứa trẻ quậy phá mới trở nên hoàn hảo được… vẫn thế,” nó nói thêm một cách vui vẻ hơn,”mấy ảnh chưa bao giờ có được một cây chổi mới cả! Ḿnh ước là ḿnh có thể đi chọn chổi với mẹ… mẹ chẳng bao giờ mua nổi một cây Nimbus, nhưng nếu có một cây Cleansweep mới th́ tuyệt… vâng, ḿnh nghĩ là ḿnh sẽ đi nói với mẹ rằng ḿnh thích cây Cleansweep, chỉ để mẹ biết thôi.”
Nó lao ra khỏi pḥng, để Harry và Hermione ở lại.
V́ một lư do nào đó, Harry thấy là nó không hề muốn nh́n Hermione. Nó quay về phía giường ḿnh, nhặt cái đống áo choàng sạch mà bà Weasley vừa đặt lên đấy và băng ngang pḥng về phía cái valy của nó.
“Harry này?” Hermione thăm ḍ.
“Chúc mừng, Hermione,” Harry nói đầy nồng nhiệt khiến nó chẳng hề giống giọng nó chút nào, và nó vẫn không nh́n sang phía cô bé, “hay lắm. Hoàn hảo. Tuyệt vời.”
“Cám ơn,” Hermione nói. “Erm- Harry này – ḿnh có thể mượn Hedwig để báo tin cho mẹ và ba được không? Họ hẳn sẽ hài ḷng lắm – ḿnh muốn nói rằng huynh trưởng là một khái niệm mà họ có thể hiểu được mà.”
“Vâng, được thôi.” Harry nói, vẫn bằng cái giọng nồng nhiệt một cách kinh dị khiến cái giọng đó chẳng c̣n thuộc về nó nữa. “Cứ dùng nó đi!”
Nó lôi cái valy ra, đặt những cái áo choàng vào đáy nó và giả vờ như đang lục loi trong khi Hermione băng ngang cái tủ và gọi Hedwig xuống. Vài khoảnh khắc trôi qua, Harry nghe thấy tiếng cửa đóng lại nhưng vẫn gập đôi xuống, lắng nghe; âm thanh duy nhất mà nó có thể nghe được là tiếng bức tranh trống rỗng trên tường lại đang cười khẩy và cái thùng rác ở góc pḥng đang ho văng đống phân cú lên.
Nó đứng thẳng lên và nh́n ra sau. Hermione đă rời khỏi pḥng và Hedwig cũng đă đi. Harry vội vă băng ngang pḥng, đóng cửa pḥng lại, chậm chạp quay lại giường và ngồi xuống, nh́n vô định xuống chân tủ.
Nó đă hoàn toàn quên khuấy đi chuyện những huynh trưởng được chọn ở năm thứ năm. Nó đă quá lo lắng về khả năng bị trục xuất đến nỗi chẳng c̣n nghĩ được chuyện những cái huy hiệu ấy có thể bay đến tay một người nào đó. Nhưng nếu nó đă nhớ về chuyện này… nếu nó đă nghĩ về chuyện này… th́ nó sẽ chờ đợi chuyện ǵ nhỉ?
Không phải thế này, một giọng nói nhỏ và thật thà vang lên trong đầu nó.
Harry ngẩng mặt lên và úp nó vào hai cánh tay. Nó không thể dối ḿnh; nếu nó biết rằng cái huy hiệu huynh trưởng đang trên đường t́m chủ, nó chờ đợi là nó sẽ có cái huy hiệu ấy, chứ không phải Ron. Chẳng lẽ việc này đă khiến cho nó kiêu căng như Draco Malfoy? Chẳng lẽ nó lại nghĩ rằng ḿnh vượt trên mọi người? Chẳng lẽ nó lại thật sự tin rằng nó cừ hơn Ron?
Không, giọng nói nhỏ ấy bướng bĩnh vang lên.
Đấy là sự thật sao? Harry tự hỏi, giận dữ điều tra cảm giác thực của nó.
Tôi giỏi hơn khi choi Quidditch, giọng nói ấy nói. Nhưng tôi chẳng hề giỏi hơn ở cái ǵ khác cả.
Đúng thật là như vậy, Harry nghĩ; nó không hề hơn Ron trong các bài học. Nhưng c̣n những bài học ngoài đời th́ sao? Và những cuộc mạo hiểm mà nó, Ron và Hermione đă cùng nhau trải qua từ khi bắt đầu học ở Hogwarts, đă mạo hiểm những thứ c̣n tệ hại hơn việc bị trục xuất nhiều?”
Phải, Ron và Hermione đă luôn bên tôi, giọng nói vang lên trong đầu Harry.
Không phải là lúc nào cũng bên cạnh, Harry tranh căi với chính nó. Họ không chơi Quirrell (Quidditch???) với tôi. Họ không xử lư Riddle và con Tử Xà. Họ không quét sạch cái lũ Giám Ngục trong đêm mà Sirius trốn thoát. Họ đă không ở trong nghĩa địa với tôi, trong cái đêm mà Voldemort trở lại…
Và cái cảm giác bị đối xử không công bằng đă xâm chiếm nó trong cái đêm nó đến đây lại trỗi dậy. Rơ ràng là tôi đă làm được nhiều việc hơn, Harry căm phẫn nghĩ . Tôi đă làm nhiều việc hơn bất kỳ ai trong bọn họ!
Nhưng có thể là, giọng nói nhỏ điềm đạm vang lên, có thể là cụ Dumbledore đă chọn
những huynh trưởng ấy v́ họ không tự ném ḿnh vào hàng loạt những t́nh huống nguy hiểm… có thể cụ đă chọn họ v́ những lư do khác… Ron hẳn là có điểm ǵ đó mà tôi không có…
Harry mở bừng mắt và nh́n xuyên qua những ngón tay của nó vào những cái chân có móng vuốt của cái tủ, và nhớ lại những ǵ Fred đă nói “Không thể nào mà những người tỉnh táo lại chỉ định Ron là huynh trưởng được…”
Harry bật ra một tiếng cười khan. Vào giây thứ hai th́ nó lại cảm thấy kinh tởm với chính nó.
Ron chẳng hề yêu cầu cụ Dumbledore cho nó chiếc huy hiệu huynh trưởng. Chẳng phải là lỗi của Ron. Và nó, Harry, người bạn thân thiết nhất của Ron trên thế giới, lại lên cơn hờn dỗi v́ nó không có cái huy hiệu, cùng cười nhạo với anh em sinh đôi sau lưng Ron, dè bĩu Ron khi mà, lần đầu tiên nó hơn được Harry ở chuyện ǵ đó?
Ngay lúc đó Harry nghe thấy lại tiếng chân của Ron trên cầu thang. Nó đứng dậy, đẩy kính lên, và gắn ngay một nụ cười tươi lên mặt khi Ron băng lại vào pḥng qua cánh cửa.
“T́m thấy mẹ rồi!” nó vui mừng nói. “Mẹ nói là mẹ sẽ mua cây Cleansweep nếu mẹ có thể.”
“Tuyệt,” Harry nói, và nó thấy rằng giọng của nó đă không c̣n vẻ cuồng nhiệt khi năy nữa, “Nghe này – Ron – chúc mừng, ông bạn.”
Nụ cười biến ra khỏi mặt Ron.
“Tớ chẳng bao giờ nghĩ rằng sẽ lại là ḿnh!” nó nói, lắc đầu. “Tớ cứ nghĩ rằng sẽ là cậu ḱa!”
“Không, tớ đă gây ra nhiều rắc rối quá,” Harry nói, bắt chước Fred.
“Vâng,” Ron nói, “vâng, tớ nghĩ… ờ, thôi, chúng ḿnh nên thu xếp đồ đạc đi th́ hơn.”
Thật là lạ lùng khi mà có vẻ như món đồ đạc linh tinh của chúng đă tự rải rác đi lung tung khắp nơi từ khi chúng đến đây. Bọn trẻ đă mất gần hết buổi chiều để t́m lại những cuốn sách và những đồ đạc của chúng từ khắp ngôi nhà và ném chúng vào những cái va ly. Harry để ư là Ron luôn mang cái huy hiệu của nó đi khắp nơi, đầu tiên là đặt lên bàn, rồi nhét vào túi quần jean, rồi lấy nó ra và đặt lên đống ào choàng đă được gấp lại, như thể để xem hiệu ứng phối màu của màu đỏ trên màu đen. Chỉ khi mà Fred và George tạt vào và doạ rằng sẽ dùng Permanent Sticking Charm để gắn chặt luôn cái huy hiệu ấy lên trán nó th́ Ron mới âu yếm gói nó lại bằng một cái vớ nâu sẫm và bỏ nó vào valy, khoá lại.
Bà Weasley đă trở về từ Hẻm Xéo vào khoảng sáu giờ, khệ nệ xách một đống sách vở và mang một cái bọc dài bọc giấy nâu mà Ron đă đón ngay từ tay bà với một tiếng rên dài.
“Đừng có tháo nó ra liền nhé, mọi người đang đến ăn tối, mẹ muốn tất cả bọn con xuống thang ngay,” bà nói, nhưng ngay khi bà vừa khuất dạng th́ Ron đă điên cuồng giật phăng lớp giấy bọc ra và kiểm tra từng inch một trên cây chổi của nó, với một vẻ mê ly hiện rơ trên mặt.
Ở phía dưới tầng hầm, bà Weasley đang treo một tấm banner đỏ chói trên cái bàn ăn bằng gỗ nặng chịch, ghi rằng:
CHÚC MỪNG
RON VÀ HERMIONE
NHỮNG HUYNH TRƯỞNG MỚI
Bà trông vui vẻ hơn so với khi Harry gặp bà suốt cả mùa hè.
“Mẹ nghĩ là chúng ta sẽ có một bữa tiệc nho nhỏ, nào, ngồi vào bàn đi nào,” bà nói với Harry, Ron, Hermione, Fred, George và Ginny khi họ vào pḥng. “Ba con và anh Bill đang trên đường về, Ron. Mẹ đă gửi họ hai tin cú và họ đang sướng run lên.” bà thêm vào, hớn hở.
Fred tṛn mắt.
Sirius, Lupin, Tonks và Kingsley Shacklebolt đă có sẵn ở đấy và Moody Mắt Điên đang khua lộp cộp đi vào khi Harry đang tự khao ḿnh một ly Bia Bơ.
“Ôi, Alatos, rất vui khi thấy ông đến,” bà Weasley tươi tỉnh nói, khi Mắt Điên tháo cái áo khoác ra. “Chúng tôi cũng đang muốn yêu cầu một chuyện này – ông có thể xem qua cái bàn viết trong pḥng khách và nói với chúng tôi xem cái ǵ đang ở trong đấy? Chúng tôi không muốn mở nó ra đề pḥng rằng có một thứ khó chịu nào đó trong đó.”
“Được thôi, Molly.”
Con mắt điện của Mắt Điên xoay ṿng lên trên và nh́n xuyên qua trần bếp.
“Pḥng khách…” ông càu nhàu, khi đồng tử của ông rút nhỏ lại. “Cái bàn ở góc nào? Vâng, tôi thấy rồi… vâng, đó là một Boggart… muốn tôi lên đó thu xếp nó không, Molly?”
“Không, không đâu, tôi sẽ tự lo nó sau,” bà Weasley tươi tỉnh nói. “mời ông uống nước. Chúng ta đang thật sự tổ chức một lễ chào mừng nho nhỏ!” Bà vui vẻ nói, xoa đầu Ron.
“Huynh trưởng, ê?” Moody càu nhàu, con mắt thường của ông nh́n vào Ron và con mắt phép th́ đảo quanh để nh́n vào trong đầu nó. Harry cảm thấy rất khó chịu khi con mắt phép đó nh́n qua ông rồi đảo qua Sirius và Lupin.
“Vâng, chúc mừng,” Moody nói, vẫn nh́n trừng trừng Ron bằng con mắt thường, “những người có chức có quyền th́ luôn thu hút rắc rối về phía ḿnh, nhưng ta cho rằng Dumbledore nghĩ mi là một tay phù thuỷ đặc biệt cừ khôi không th́ ông ta không phong chức cho mi đâu…”
Ron có vẻ giật ḿnh trước vấn đề này, nhưng đă tạm dẹp chuyện rắc rối ấy bằng cách đón chào sự xuất hiện của ba và ông anh cả của nó. Bà Weasley đang ở trong một tâm trạng dễ chịu đến nỗi bà thậm chí chẳng hề phàn nàn khi họ lôi theo ông Mundungus với họ; ông ta đang mặc một cái áo choàng dài có vẻ như có nhiều khối u nổi lên một cách kỳ cục, và từ chối đề nghị tháo nó ra và thay vào bằng cái áo khoác du lịch của Moody.
“Vâng, tôi nghĩ là sẽ tới món bánh ḿ nướng,” ông Weasley nói, khi mọi người đă cầm ly. Ông nâng ly lên. “Chúc mừng Ron và Hermione, những huynh trưởng mới của nhà Gryffindor!”
Ron và Hermione rạng rỡ khi mọi người cạn ly v́ họ, và cùng vỗ tay.
“Chị chưa bao giờ được làm huynh trưởng cả,” Tonks hớn hở nói phía sau Harry khi mọi người di chuyển về phía bàn để tiếp thức ăn. Hôm nay tóc cô đang có màu cà chua đỏ và dài tới thắt lưng. “Phụ trách Nhà của chị nói rằng chị thiếu một số phẩm chất nhất định.”
“Chẳng hạn là ǵ chị?’ Ginny nói, cô bé đang chọn một miếng khoai tây nướng.
“Chẳng hạn như khả năng điều khiển ḿnh!” Tonks nói.
Ginny cười; Hermione nh́n có vẻ như cô bé không biết là nên cười theo hay không, và cô bé dàn xếp bằng cách nâng một vại Bia Bơ to tướng lên và nghẹn luôn với nó.
“C̣n chú th́ sao, chú Sirius?” Ginny hỏi, vỗ lưng cho Hermione.
Sirius, đang đứng ngay sau lưng Harry, bật ra một tràng cười khàn khàn.
“Không ai cho chú làm huynh trưởng đâu, chú đă bị phạt cấm túc quá nhiều với James. Lupin là một cậu bé cừ, chú ấy làm huynh trưởng.”
“Tôi nghĩ là cụ Dumbledore đă có thể hy vọng rằng tôi có thể thực hiện được việc điều khiển phần nào các bạn thân của ḿnh ,” Lupin nói. “Tôi phải thành thật mà nói rằng tôi đă thất bại một cách đáng buồn.
Tâm trạng của Harry đột ngột được nâng lên. Ba của nó cũng không phải là huynh trưởng. Ngay tức khắc bữa tiệc xem ra có vẻ vui lên rất nhiều, nó chất thức ăn đầy dĩa, cảm thấy thương mọi người trong pḥng lên gấp đôi.
Ron đang hào hứng khoe khoang về cây chổi mới của nó với những ai chịu nghe.
“… từ không lên bảy mươi chỉ trong mười giây, không tồi, hử? Khi mà cây Sao Chổi Hai Chín Mươi chỉ từ không lên sáu mươi và ư là khi xuôi gió, theo như cuốn Chổi Nào?”
Hermione đang rất hăm hở nói cho Lupin nghe quan điểm của cô bé về quyền lợi của những con gia tinh.
“Em muốn nói, nó cũng vô nghĩa như việc phân biệt đối xử với người sói vậy thầy. Nó bắt nguồn từ một số phù thuỷ tệ hại nghĩ rằng họ là vượt trên các giống ṇi khác…”
Bà Weasley và Bill đang tranh căi với nhau về mái tóc của Bill, như thường lệ.
“… hăy làm điều đó ngay đi, và con sẽ trông thật là đẹp trai, nó ngắn đi th́ sẽ hơn nhiều, đúng không, Harry?”
“Ôi, cháu không biết,” Harry nói, cảm thấy hơi hăi khi được hỏi ư kiến về vấn đề này, nó bèn tách khỏi họ và đi về phía Fred và George, đang tùng tam tụ ngũ trong góc với Mundungus.
Ông Mundungus không nói chuyện tiếp khi ông trông thấy Harry, nhưng Fred nháy mắt và vẫy Harry lại gần.
“Không sao đâu,” nó nói với Mundungus, “chúng ta có thể tin Harry được, nó là người ủng hộ tài chính cho bọn tôi.”
“Nh́n xem Dung có ǵ với bọn anh nè,” George nói, ch́a tay về phía Harry. Nó đầy những cái ǵ đó trông giống như những cái vỏ đậu đen đay quay tṛn. Một tiếng lạch tạch nhỏ phát ra từ chúng, mặc dùng chúng hoàn toàn được để yên.
“Hạt giống Xúc Tu Độc đấy,” George nói. “Bọn anh cần nó cho cái món Skiving Snackboxe nhưng chúng thuộc về Vật Liệu Loại C Cấm Buôn Bán nên bọn anh hơi khó mà có được nó.”
“Mười Galleon cho đống này chứ, Dung?” Fred nói.
“Các cậu có bít là tui đă phải khốn khổ thế nào mới có được nó không?” Mundungus nói, đôi mắt ngầu đỏ lờ đờ của ông mở bừng lên. “Xin lỗi, các chàng trai, nhưng tôi sẽ nhận hai mươi một Knut nào hết.”
“Dung thích đùa ghê,” Fred nói với Harry.
“Vâng, lần cao nhất ổng đ̣i là sáu Sickle cho một túi lông đuôi Knarl,” George nói.
“Cẩn thận đấy,” Harry khẽ cảnh báo họ.
“Sao thế?” Fred nói. “Mẹ đang bận nấu ăn cho ngài Huynh trưởng Ron, chúng ta không sao đâu.”
“Nhưng thầy Moody đang để mắt đến các anh ḱa.” Harry chỉ.
Mundungus lo ngại nh́n lại sau vai.
“Được đấy,” ông càu nhàu, “Đồng ư, các chàng trai, mười, nếu như các cậu lấy nó lẹ lẹ lên.”
“Tuyệt, Harry!” Fred vui vẻ nói, trong khi Mundungus dốc cạn hai túi của ḿnh vào bàn tay của hai anh em sinh đôi và vội vă về bàn ăn. “Chúng ta nên lên cái cầu thang kia.”
Harry nh́n họ đi, cảm thấy không ổn lắm. Nó chợt thấy là ông bà Weasley chắc chắc sẽ muốn biết về việc làm thế nào Fred và George có thể kinh doanh cái xưởng quậy của chúng khi mà chẳng chóng th́ chầy họ sẽ phát hiện ra điều này. Chuyển cho hai anh em sinh đôi cái giải thưởng Tam Pháp Thuật của nó có vẻ như một việc đơn giản để làm vào lúc đó, nhưng nếu nó lại gây ra một cuộc tranh căi gia đ́nh và lại gây ra một vụ bất hoà như chuyện của Percy th́ sao?
Vẫn đứng tại chỗ mà hai anh em sinh đôi đă rời đi, với một tâm trạng không có ǵ khác ngoài cảm giác tội lỗi làm bạn, Harry chợt nghe thấy tên nó, giọng trầm của Kingsley Shacklebolt vang lên thật rơ thậm chí giữa những tiếng chit chat chung quanh.
“… v́ sao cụ Dumbledore không phong Potter làm huynh trưởng nhỉ?” Kingsley hỏi.
“Cụ ấy hẳn là có lư do riêng,” Lupin trả lời.
“Nhưng việc đó sẽ bộc lộ niềm tin với nó. Nếu là tôi tôi sẽ làm thế” Kingsley khăng khăng, “đặc biệt là khi tờ Tiên tri Hằng ngày cứ vài ngày là lại kiếm chuyện với nó…”
Harry không nh́n lại; nó không muốn Lupin hay Kingsley biết là nó đang nghe. Mặc dù không đói lắm, nó vẫn đi theo Mundungus trở lại bàn. Sự vui vẻ của nó tại bàn tiệc đă bốc hơi nhanh như khi nó đến, nó ước sao được lên giường đi ngủ ngay.
Moody Mắt Điên khụt khịt ngửi miếng chân gà với phần c̣n lại của cái mũi của ông; rơ ràng là ông không phát hiện ra một chút xíu dấu hiệu nào của chất độc, bởi v́ ông xé nó ra bằng răng sau đó.
“… tay cầm được làm bằng sồi Tây Ban Nha với vecni chống tróc và và bộ điều khiển rung ngầm –“ Ron đang nói với Tonks.
Bà Weasley đang ngáp dài.
“Vâng, tôi nghĩ là tôi nên giải quyết con Boggart đó trước khi tôi đi ngủ… Arthur, em không muốn bữa tiệc này kéo dài quá khuya đâu nhé? Ngủ ngon, Harry con.”
Bà rời khỏi bếp. Harry đặt dĩa xuống và tự hỏi xem có nên âm thầm rút lui theo bà không.
“Mi ổn chứ, Potter?” Moody càu nhàu.
“Vâng, em khoẻ ạ.” Harry nói dối.
Moody tợp một ngụm rượu từ cái chai bên hông, con mắt điện xanh lè của ông nh́n xiên vào Harry.
“Lại đây, ta có một số chuyện mà có lẽ mà mi sẽ thích đấy,” ông nói.
Từ trong cái túi trong của cái áo choàng phù thuỷ, Moody rút ra một mẫu ảnh phù thuỷ cũ.
“Đội quân Phượng Hoàng nguyên thuỷ,” Moody càu nhàu. “Ta đă t́m thấy tối hôm qua khi ta t́m cái Áo Tàng H́nh dự trữ, khi mà Podmore không chịu tử tế đưa trả ta cái tốt nhất của ta… ta nghĩ là mọi người có thể thích xem nó.”
Harry cầm lấy tấm ảnh. Một toán người nhỏ, đang vẫy tay về phía nó, một số khác nâng kính lên để nh́n lên nó.
“Đây là ta,” Moody nói, chỉ về phía ông dù không cần thiết. Moody trong h́nh không thể lẫn vào đâu được, cho dù tóc của ông ít bạc hơn và mũi ông vẫn c̣n nguyên. “Đây là Dumbledore bên cạnh ta, bên kia là Dedalus Diggle… đây là Marlene McKinnon, bà ta bị giết hai tuần sau khi tấm ảnh này được chụp, cả nhà của bà bị chúng giết. Đây là Frank và Alice Longbottom-“
Tâm trạng Harry, vốn đă bất an, lại càng giật thót khi nó vào Alice Longbottom; nó biết khuôn mặt tṛn thân thiện của bà rất rơ, thậm chí khi nó chưa hề gặp bà, bởi v́ bà chính là một bức ảnh của con trai bà, Neville.
“- bọn ác quỷ khốn nạn,” Moody gầm gừ, “Chết c̣n hơn là bị như họ… và đây là Emmeline Vance, mi đă gặp bà ta rồi, và đây là Lupin, rơ rồi… Benjy Fenwick, ông ta cũng đụng chuyện sau đó, và bọn ta chỉ có thể t́m được những mẫu vụn của ông ta… tránh ra đây giùm,” ông nói, chỉ lên bức ảnh, và những người nhỏ bé trong ảnh tránh ra, để cho những người hơi bị lẫn đằng sau bước lên trước.”
Đây là Edgar Bones… anh của Amelia Bones, bọn chúng cũng đă xử ông ta và gia đ́nh ông, ông ta là một phù thuỷ vĩ đại… Sturgis Podmore, ồ, ông ta có vẻ trẻ nhỉ… Caradoc Dearborn, biến mất sáu tháng sau bức h́nh này, và chúng ta không bao giờ t́m thấy xác ông ta… Hagrid, tất nhiên, vẫn y như vậy… Elphias Doge, mi gặp ông ta rồi, ta quên là ông ta luôn đội cái mũ ngu xuẩn ấy… Gideon Prewett, bọn chúng phải dùng đến năm Tử Thần Thưc Tử để giết ông ta và người anh em Fabian của ông ấy, họ đă chiến đấu như những anh hùng… chuyển sang hướng này, sang hướng này…”
Những con người nhỏ bé trong h́nh lại chen lấn lẫn nhau và và những người bị che phía sau lại xuất hiện lên trước bức h́nh.
“Đây là anh Aberforth của Dumbledore, ta chỉ gặp ông ta có một lần, cái lăo thô kệch này… c̣n đây là Dorcas Meadowes, Voldemort đă đích thân giết ông ấy… Sirius, lúc đó tóc nó c̣n ngắn… và… nh́n này, ta nghĩ rằng mi sẽ thích!”
Tim Harry đập th́nh thịch. Ba mẹ nó đang tươi cười nh́n nó, họ ngồi bên một người đàn ông nhỏ bé, mắt long lanh mà Harry nhận ra ngay là Wormtail, người đă phản bội là cha mẹ hắn v́ Voldemort và đă góp phần đưa họ đến chỗ chết.
“Ê?” Moody nói.
Harry nh́n lên khuôn mặt sứt sẹo quằn quện của Moody. Rơ ràng là Moody đang có ấn tượng rằng ông ta vừa mang đến cho Harry một niềm vui nho nhỏ.
“Vâng,” Harry nói, một lần nữa lại cố để mỉm cười. “Ơ… mà thầy ơi, em vừa nhớ là em chưa thu dọn…”
Nó c̣n bối rối chưa kịp bịa ra một món đồ nào mà nó chưa kịp thu dọn th́ Sirius đă lên tiếng, “Ông ở đấy làm ǵ, Mắt Điên?” và Moody quay sang phía ông. Harry băng ngang bếp, lướt qua cửa và leo ngay lên cầu thang trước khi ai đó kêu nó lại.
Nó không biết v́ sao mà nó lại sốc đến thế; nó đă nh́n thấy ảnh của cha mẹ nó trước đây, và sau hết, nó đă gặp Wormtail nhưng việc thấy lại họ một cách mà nó hầu như không hề lường trước như thế th́… không ai thích như thế cả, nó giận dữ nghĩ…
Và rồi, lại thấy họ được bao quanh bởi những khuôn mặt hạnh phúc khác… Benjy Eenwick, người đă được t́m thấy bởi những mảnh vụn của thi thể, và Gideon Prewett, người đă chết như một anh hùng, và rồi nhà Longbottom, người đă bị tra tấn đến điên loạn… tất cả sẽ c̣n măi vui tươi vẫy chào trong bức h́nh ấy, không biết rằng họ đă bị bạc phận như thế nào… vâng, Moody có thể nghĩ rằng đó là một chuyện thú vị… ông ta, Harry cảm thấy thật là khó hiểu về ông.
Harry nhón gót đi lên cầu thang và đi vào tiền sảnh, băng qua cái dăy đầu gia tinh chưng bày, mừng rỡ là cuối cùng cũng được một ḿnh, nhưng khi nó đi đến tầng nhất th́ nó nghe thấy những tiếng la hét. Có ai đó đang kêu khóc ở pḥng khách.
“Hello?” Harry nói.
Không có tiếng trả lời, nhưng những tiếng khóc vẫn tiếp tục. Nó leo lên phần cầu thang c̣n lại ngay, băng qua lối đi và mở cánh cửa vào pḥng khách.
Có ai đó đang ngồi co rúm lại ở bên bức tường tối đen, đũa thần của bà trong tay, toàn bộ cơ thể trong tay bà run lên trong tiếng nức nở. Nằm xoài trên tấm thảm bụi bậm cũ kỹ, phơi ḿnh dưới ánh trăng, rơ ràng đă chết, là Ron.
Toàn bộ dưỡng khí tuồng như đă biến khỏi phổi của Harry; nó cảm thấy như nó đang quỵ xuống sàn, đầu óc nó tê cứng lại – Ron chết rồi sao, không, không thể nào –
Nhưng, đợi nào, không thể thế được – Ron đang ở dưới cầu thang kia mà –
“Bác Weasley ơi?” Harry kêu lên.
“R-r-riddikulus!” bà Weasley nức nở, vẫy cây đũa thần của bà vào thi thể của Ron.
Crack.
Cơ thể của Ron biến thành Bill, nằm ngửa ra, mắt mở trừng vô hồn. Bà Weasley lại khóc nức lên.
“R- riddikulus!” bà lại nức nở.
Crack.
Cơ thể của ông Weasley hiện ra thay thế cho Bill, cặp kính của ông lệch đi, một ḍng máu chảy dọc xuống mặt ông.
“Không!” bà Weasley rền rĩ. “Không… riddikulus! Rriddikulus! RID-DIKULUS!”
Crack. Xác chết của hai anh em sinh đôi. Xác của Percy. Crack. Xác của Harry.
“Bác Weasley ơi, hăy ra khỏi đây đi!” Harry la lên, nh́n sững xuống cái xác của chính nó trên sàn nhà. “Hăy để người nào khác-“
“Chuyện ǵ xảy ra thế?”
Lupin đă lao vào pḥng, theo sát là Sirius, rồi Moody lọc lọc bám sau họ. Lupin nh́n từ bà Weasley sang xác chết của Harry trên sàn nhà và hiểu ngay mọi chuyện. Rút đũa thần ra, ông nói, mạnh mẽ và rơ ràng:
“Riddikulus!”
Thi thể của Harry biến mất. Một quả cầu bạc lơ lửng giữa không khí trên cái nơi mà nó vừa nằm. Lupin vẫy đũa thần một lần nữa và quả cầu biến mất trong một luồng khóc.
“Oh-oh-oh!” bà Weasley nuốt nước mắt, và bà lại oà lên khóc, mặt giấu trong tay.
“Chị Molly,” Lupin nói thất vọng nói, bước lại bên bà. “Chị Molly, đừng…”
Liền sau đó, bà nức nở trên vai Lupin.
“Chị Molly, chỉ là một con Boggart thôi mà,” ông dịu dàng nói, xoa đầu bà, “chỉ là một con Boggart ngu xuẩn…”
“Tôi đă thấy họ ch-ch-chết cùng lúc!” bà Weasley nghẹn ngào trên vai ông. “Cùng một –l-lúc! Tôi sẽ nằm m-mơ về chuyện này…”
Sirius nh́n vào cái vết trên tấm thảm, nơi mà con Boggart vừa đóng giả làm xác của Harry, vừa nằm đó. Moody nh́n sang Harry, nó đang tránh cái nh́n của ông. Nó cảm thấy con mắt phép linh hoạt của Moody đang dơi theo nó suốt từ khi nó rời khỏi bếp.
“Đ-đ-đừng nói với Arthur,” bà Weasley lúc này đang rên rỉ, lấy cổ tay áo điên cuồng lau nước mắt, “Tôi kh-kh-không muốn anh ấy biết… thật là ngớ ngẩn…”
Lupin đưa cho bà cái khăn tay và bà x́ mũi vào đó.
“Harry, bác vô cùng xin lỗi. Cháu nghĩ sao về bác?” bà run rẫy nói . “Thậm chí không hạ nỗi một con Boggart…”
“Bác đừng nghĩ vậy,” Harry nói, cố mỉm cười.
“Bác chỉ qu-quá lo,” bà nói, nước mắt lại trào ra. “Phân nữa gi-gi-gia đ́nh của bác đang ở trong Đội quân, thật l-l-là phép mầu nếu tất cả chúng ta đều qua khỏi… và P-P-Percy không nói chuyện với chúng ta… nếu như cái ch-ch-chết ập đến và chúng ta sẽ không bao giờ d-d-dàn hoà được với nó? Và nếu như mà Arthur với bác bị giết, th́ ai s-s-sẽ trông nom cho Ron và Ginny?”
“Chị Molly, đủ rồi;” Lupin cứng rắn nói, “Lần này không giống như lần vừa rồi đâu. Đội quân đă chuẩn bị tốt hơn, chúng ta đă chủ động trước, chúng ta biết cái mà Voldemort muốn -”
Bà Weasley phát ra một tiếng kêu kinh sợ khi nghe đến cái tên này.
“Ôi, chị Molly, xem nào, đă đến lúc mà chị phải tập nghe cái tên của hắn – xem này, tôi không thể hứa rằng sẽ không ai bị thương, không ai có thể hứa trước điều này được, nhưng chúng ta sẽ làm tốt hơn nhiều so với lần vừa rồi. Chị không ở trong Đội quân lần rồi, chị không hiểu đâu. Lần đó chúng tôi bị tràn ngập bởi tỷ lệ hai mươi chọi một của bọn Tử Thần Thưc Tử ấy và chúng hạ chúng tôi từng người một…”
Harry lại nghĩ về tấm h́nh, và khuôn mặt hớn hở tươi cười của cha mẹ nó. Nó biết rằng mà vẫn đang nh́n nó.
“Đừng lo về Percy,” Sirius cộc cằn nói. “Nó sẽ quay lại thôi. Chỉ là vấn đề thời gian khi Voldemort bước ra ánh sáng; khi hắn làm như vậy, toàn bộ Bộ sẽ van nài chúng ta tha thứ cho họ. Và tôi không chắc là tôi sẽ chấp nhận lời xin lỗi của họ,” ông ta giận dữ nói thêm.
“Và về vấn đề ai sẽ trông nom Ron và Ginny nếu chị và Arthur chết,” Lupin nói, khẽ mỉm cười,”chị nghĩ chúng tôi sẽ làm ǵ, để chúng chết đói ư?”
Bà Weasley bẽn lẽn mỉm cười.
“Thật là ngớ ngẩn,” bà lại mỉm cười, quệt nước mắt.
Nhưng khi Harry đóng cửa căn pḥng ngủ của nó mười phút sau đó, không thể nghĩ rằng bà Weasley ngớ ngẩn. Nó như vẫn c̣n thấy ba mẹ nó đang tươi cười nh́n nó từ mảnh h́nh cũ, không hề hay biết rằng cuộc sống của họ, và của nhiều người quanh họ đă thật sự khép lại. Những h́nh ảnh mà con Boggart tạo ra về xác của từng thành viên nhà Weasley lần lượt thoáng qua trước mắt nó.
Chẳng hề cảnh báo trước, vết sẹo trên trán nó lại buốt lên đau đớn và tâm trạng nó khuấy động khủng khiếp.
“Dẹp đi,” nó cứng rắn nói, chà lên vết sẹo như thể làm cho cơn đau dịu đi.
“Dấu hiệu đầu tiên của sự điên lại, nói chuyện với chính cái đầu của ḿnh.” một giọng nói ranh mănh vang lên từ tấm h́nh trống rỗng trên tường.
Harry lờ đi. Nó cảm thấy ḿnh đă lớn hơn so với bất kỳ lúc nào trong cuộc đời của nó và có vẻ như rất kỳ quặc đối với nó là trước đó một giờ nó vẫn c̣n lo về cái xưởng quậy và về việc ai sẽ nhận huy hiệu huynh trưởng.
Copyright © 2002 - 2004 by Hồ Xị
All rights
reserved